Tiếu diện quân sư 1.1


Tháng ba ấm áp, trăm hoa đua nở, trong thành một mảnh xuân sắc dạt dào.

Một nữ tử mặc hồng y dẫn con ngựa đi vào thành, dẫn đến chú mục khắp nơi.

Nàng cưỡi con ngựa cũng tông hồng, mặc đồ săn mang giày ủng, anh khí bừng bừng nhưng không thiếu phần xinh đẹp, trên đầu mang ngọc châu, mỗi bước chân nàng đi, châu nhi cũng đi theo bước chân ngọc, dưới ánh mặt trời có vẻ lóng lánh động lòng người.

Vó ngựa ở trên đường đá đáp đáp đi tới, ánh mắt dân chúng từ khắp nơi một đường di động theo sắc đẹp tuyệt diễm kia.

Xem trang phục của nàng là biết từ nơi khác đến, dân chúng chung quanh khe khẽ nói nhỏ.

Ngồi ở lan can của quán trà thượng đẳng ở lầu hai có ba vị văn nhân nhã sĩ.

Văn nhân nhã sĩ tụ ở một chỗ, trừ bỏ vũ văn lộng mặc, ngâm thơ viết văn, đối câu với nhau, gặp được mỹ nhân làm mắt người ta sáng ngời nên ngồi xoi mói một phen.

“Mỹ nhân như ngọc, là một khối bảo ngọc của  Tây Tạng, thế nào?”

Cậu ấm nhà giàu Nguyên Bảo nhịn không được ca ngợi nói, còn ra vẻ tiêu sái phe phẩy chiết phiến trên tay.

“Màu da hảo, khuôn mặt xinh đẹp, dáng ngọc hoàn hảo, ta thích.”Tự cho là công tử phong lưu Trình Nhật Đông cũng trợn to mắt, thưởng thức mỹ nhân dưới lầu.

Hai người đồng thời chuyển hướng Ôn Tử Nhận.

“Ôn sư gia, ngài nhìn một cái,  xem mĩ nhân Tây Tạng thế nào?”

Đang thưởng thức hương vị trà Ôn Tử Nhận từ lầu hai đi xuống xem liếc mắt một cái, giơ giơ mi lên, gật đầu: “Hai vị ánh mắt hảo, con ngựa kia đúng là con ‘Hãn huyết bảo mã’, cực phẩm a.’”

“Ai! Chúng ta không có chỉ con ngựa, chúng ta nói là chủ nhân của con ngựa nha.”

“Hai vị đều không biết, xem ngựa có thể biết được chủ nhân a.”

Liễu Nguyên Bảo cùng Trình Nhật Đông hai mắt lập tức sáng ngời, biết Ôn sư gia lời này tất có cao kiến, hai người đều hưng trí bừng bừng.

“Ách? Ôn huynh lời này là làm sao nói?”

“Vì  sao xem ngựa có thể biết được chủ nhân? Mau tới nói nghe một chút.”

Hai người đều biết Ôn Tử Nhận nói chuyện khôi hài, thấy nhiều biết rộng, cùng hắn nói chuyện một buổi còn hơn là ngồi đọc sách mười năm, vì thỉnh giáo, còn giúp hắn rót nước trà.

Ôn Tử Nhận cầm lấy bát trà, uống một ngụm mới không nhanh không chậm mở miệng, “Rất đơn giản, ‘Hãn huyết bảo mã’ tính tình cương liệt khó thuần, nếu không can đảm, người kỵ mã, liền biến thành mã kỵ người.”

Hai người nghe được có lý, liên tiếp gật đầu.

“Cho nên muốn thuần phục con ngựa này, chủ nhân tính tình càng thêm cương liệt, phải có tài năng ép trụ dã tính của con ngựa, cho nên ta nói, xem ngựa biết được chủ nhân, nếu như tại hạ nói đúng, mỹ nhân hồng y kia khẳng định là cô nương tính tình bạo hỏa, không thể chọc tới.”

Hai vị công tử bừng tỉnh đại ngộ.

“Nguyên lai là như vậy a.”

“Xem con ngựa còn có thể nghiên cứu chủ nhân? Cái này ngạc nhiên a.”

Mới nói nói, dưới lầu trên đường cái lập tức có xung đột, chỉ thất một đám hán tử chặn đường của mỹ nhân hồng y.

“Ai nha, mỹ nhân hồng y có phiền toái.”

“Người kia không phải là Mạnh Khôn sao?”

Nói đến cái tên Mạnh Khôn này, không ai mà không biết hắn là con của Huyện lệnh, là cậu ấm bất cần đời, ngày thường yêu thích lưu luyến phường thanh lâu, ở trên đường thấy mỹ nhân tất phải chòng ghẹo vài lần, là người nổi tiếng háo sắc.

Mà hiện tại, mỹ nhân Tây Tạng mới từ bên ngoài đến lại gặp Mạnh Khôn, sẽ là tình huống như thế nào? Mọi người đều tò mò quan vọng.

Liếc thấy một cô nương diễm lệ như thế, Mạnh Khôn một đôi mắt mê đắm, bất khả tư nghị nhìn người ta, hắn trời sinh tính tình yêu thích đùa giỡn mỹ nhân, đương nhiên cũng không buông tha đại mỹ nhân trước mắt này.

“Hắc, cô nương, là từ bên ngoài đến?”

Ngọc nhi lạnh lùng xem đối phương liếc mắt một cái, không đáng để ý tới, nắm con ngựa tiếp tục đi tới phía trước.

Một gã thủ hạ của Mạnh Khôn lập tức lấy cánh tay che ở đằng trước nàng, không khách khí nói: “Thiếu gia chúng ta là công tử của Huyện lệnh đại nhân, đừng rượu mời không muốn lại thích uống rượu phạt.”

Ngọc Nhi lạnh lùng mệnh lệnh: “Tránh ra!”

“Hắc, công tử, nữ nhi này thật ngạo mạn, không đem công tử để vào mắt.”

“Cô nương người ta là từ bên ngoài đến, người tới là khách, đừng dọa người ta.” Mạnh Khôn giả bộ giáo huân thủ hạ, sau đó mới hì hì chắp tay nói: “Tại hạ Mạnh Khôn, cha ta là Huyện lệnh, tại hạ thân là chủ nhà, cô nương nhân sinh không quen, chi bằng để tại hạ làm chủ, đến tiệm cơm nổi tiếng nhất chiêu đãi cô nương.”

“Hừ, nhàm chán.”

Nàng còn muốn đi, nhưng những người này không dễ dàng như vậy cho nàng đi.

“Ai nha, cô nương, công tử chúng ta hảo tâm mời khách, cô nương ngay cả mặt mũi không cấp cho chúng ta, đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”

Những người này, ỷ vào chỗ dựa là Huyện lệnh, ngày thường lêu lỏng, nhìn thấy cô nương xinh đẹp liền muốn chọc ghẹo, dù sao chỉ cần không phạm pháp, người khác thấy bọn họ làm càng cũng không dám nói gì.

Chỉ có thể nói, những người chưa chịu qua giáo huấn nên không biết có người không thể chọc vào, nhất là Ngọc Nhi.

Nàng lười nói nhiều, chỉ cảm thấy những người này rảnh rỗi muốn tìm người tới đánh mình, ai không chọc, lại tới chọc nàng, chặn đường nàng đi.

“Ta nói lại lần nữa, tránh ra.”

“Uy, cô nương từ bên ngoài đến phát hỏa, nhìn một cái, khuôn mặt giờ đỏ như mông khỉ, hahaha….”

“Theo ta thấy, không phải là phát hỏa, là thẹn thùng mới đúng.”

Nói xong, mọi người cười vang.

12 phản hồi (+add yours?)

  1. Clair ~^^~
    Th2 11, 2011 @ 12:00:19

    Tem 😀

    Phản hồi

  2. Ly
    Th2 11, 2011 @ 13:24:02

    Thanks

    Phản hồi

  3. lana
    Th2 11, 2011 @ 15:46:25

    tks b,truyen nha b bo nao minh cung thik:x

    Phản hồi

  4. todong91
    Th2 11, 2011 @ 18:10:01

    thks nàng

    Phản hồi

  5. math games
    Th2 11, 2011 @ 18:14:04

    thanks

    Phản hồi

  6. hana
    Th5 25, 2011 @ 23:05:54

    thanks tinh iu

    Phản hồi

  7. banhmikhet
    Th7 13, 2011 @ 10:05:42

    thanks

    Phản hồi

  8. gnept
    Th8 04, 2011 @ 22:30:58

    thank nàng

    Phản hồi

  9. lion3012
    Th8 11, 2011 @ 21:46:09

    Tên này thật vô sỉ nha! Chưa bị đòn nên chưa biết sợ mà!

    Phản hồi

  10. ngoc lan
    Th11 14, 2011 @ 16:44:49

    thanks nang nhieu

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: