Bạn trai ta là con sói-chương 14


Chapter 14

Edit: habin_3288

“Cho nên ta mới nói hắn chính là tên hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu, mặt người dạ thú.” Hạ Từ Viện nghiến răng kèn kẹt.

“Vậy sao ngươi còn gả cho hắn?” Hạ Hư Nguyên nhàn nhạt hỏi.

“Thì tại lúc ở Las Vegas, ta uống hết 5 bình rượu, say đến mức bản thân mình là ai cũng không biết thì làm thế quái nào nhớ nổi làm sao lại kết hôn với hắn chứ.” Hạ Từ Viện nhíu mày “Nhất định là hắn hãm hại ta!”

Hạ Hư Nguyên nhếch mép cười khinh bỉ, không đáng trả lời.

“Đúng rồi, cái mặt nạ ngươi làm giúp ta lần này tốt quá chừng, đeo trên mặt vừa mềm vừa thoải mái.” Hạ Từ Viện lôi cái mặt nạ ra vuốt ve sờ nắn “Hơn nữa ngay cả lỗ chân lông cũng tóat được mồ hôi ra ngoài, quả thực là quá giống ~”

“Vậy sao?” Hạ Hư Nguyên cười cười, cầm bịch khoai tây chiên trên bàn lên ăn.

“Vừa nhìn ảnh thi thể người chết vừa ăn khoai tây chiên, cái loại chuyện nhẫn tâm này chỉ có ngươi mới dám làm thôi.” Hạ Từ Viện cũng cầm khoai tây chiên lên, chấm với nước sốt cà chua, từ từ ăn.

“Không chỉ có mình ta nhẫn tâm như vậy đâu!” Hạ Hư Nguyên bình tĩnh trả lời.

“Còn có ai biến thái giống như ngươi vậy?” Hạ Từ Viện tò mò.

“Ngươi.”

“Ta???”

Hạ Hư Nguyên trên mặt nổi lên sự mập mờ lén lút cười: “Ngươi bây giờ chẳng phải cũng đang dùng bàn tay vừa sờ qua da người chết mà bốc đồ ăn sao?”

Hạ Từ Viện đầu tiên là mỉm cười, khóe miệng vẫn duy trì độ cong ấy, còn vẻ mặt càng ngày càng cứng ngắc “Da…người chết?”

“Mặt nạ làm giống hệt đồ thật, này chỉ có da của người chết.” Hạ Hư Nguyên mỉm cười chớp mắt nói, giọng nói trầm bổng “Vừa lúc hai ngày trước bệnh viện nhận được một tử thi không ai nhận, cho nên, ta liền ngay tại chỗ lấy mẫu thử…Muội muội cưng ơi, bây giờ, mặt của ngươi còn kinh hơn nhăn như khỉ đó.”

Diệp cha cùng Hạ Hồng Thiên đang ngồi nói chuyện, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng thét chói tai, sau đó Hạ Từ Viện sắc mặt tái nhợt, lao vụt qua chỗ hai ngươì họ nói chuyện xông thẳng vào toilet.

Không bao lâu, bên trong truyền ra âm thanh nôn mửa.

“Chẳng lẽ…Từ Viện có tin vui rồi?” Diệp cha nghi ngờ.

Hạ Hồng Thiên gật đầu: “Có thể lắm, ngày mai ta phải báo cho Mộ Dung Phẩm mới được.”

Nằm cả đêm, nhớ đến tất cả những chuyện đã xảy ra gần đây, Diệp Tây Hi lăn qua lộn lại, căn bản không có cách nào ngủ được, thật vất vả đến hừng sáng, liền mở to đôi mắt sáng quắc như mèo rời giường.

Đi xuống dưới lầu, bỗng nhiên nhìn thấy trong phòng bếp có ánh sáng, Diệp Tây Hi tò mò, liền tiến về phía trước, muốn nhìn một chút xem là ai còn dậy sớm hơn mình như vậy. Kết quả là vừa bước tới gần cửa, một cái chảo bỗng từ đâu hướng mặt cô mà phi thẳng tới. May mà Diệp Tây Hi phản ứng nhanh nhẹn, cúi người tránh được tập kích.

Đứng lên nhìn mới phát hiện người vừa hành hung mình là một người tầm 30 tuổi, dáng người đậm còn có chút gì đó lai lai.

Người đàn ông kia đánh giá Diệp Tây Hi một phen từ trên xuống dưới, mày rậm nhăn lại, nghi ngờ hỏi: “Cô là ai?”

Diệp Tây Hi vẫn chưa hết kinh hồn, vỗ ngực hỏi ngược lại “Vậy chú là ai?”

“Tôi là quản gia của ngôi nhà này, A Khoan.”

“Còn tôi là khách của ngôi nhà này, Diệp Tây Hi.”

A Khoan nghe thấy tên cô, bỗng nhiên ngẩn ra: “Cô chính là con gái của Mạt Tâm?”

“Chú biết mẹ tôi sao?” Diệp Tây Hi hỏi.

A Khoan bận rộn cười ha hả một tiếng: “Thì là người nhà, người nhà cả, thật không phải vừa rồi đã làm thế, đến đây, ca ca làm cho muội chút bánh rán nha.”

“Ca…ca?”  Diệp Tây Hi khóe mắt có chút giật giật co quắp.

A Khoan bỗng nhiên dùng hai tay giữ chặt khuôn mặt cô, chăm chú nhìn, hai mắt trợn tròn, tàn bạo hỏi: “Làm sao? Ta rất già sao?”

“Không có, nào có đâu.” Vì đại cục trước mắt Diệp Tây Hi vội vàng vuốt mông ngựa “Muội là thấy huynh quá trẻ tuổi, căn bản là giống như bạn cùng lứa với muội a! Muội nào dám chê huynh già đâu.”

A Khoang mặt vẫn không đổi sắc nhìn cô, một hồi lâu mới buông tay ra, mặt mày hớn hở nói: “Cái đứa nhỏ này, thật là thành thực a~ Mau lại đây, ca ca làm cho muội cốc nước chanh ha.”

Diệp Tây Hi xoa xoa hai bên má bị vé đỏ ửng, vội vàng lùi vào góc phòng, nhìn A Khoan cao 1m90 mặc tạp dề viền hoa đang bận rộn làm đồ ăn.

Nếu nhìn kĩ thì thật ra A Khoan thân hình cao lớn, ngũ quan cũng rất anh tuấn, lúc trẻ chắc chắn cũng là một đại soái ca, dĩ nhiên bây giờ vẫn như thế — nếu như không phải có thêm tố chất thần kinh vận động nữa Diệp Tây Hi thực sự không hiểu người như vậy mà lại làm quản gia?

Nhưng là, nghe mấy lời lúc nãy của “huynh ấy” chắc là có biết mẹ của mình rồi, Diệp Tây Hi suy nghĩ một chút liền hỏi “A Khoan, mẹ của muội là người như thế nào?”

Nghe vậy, A Khoan bỗng dưng cứng ngắc lại.

“A Khoan?” Diệp Tây Hi nhìn có gì đó không đúng, vội vàng cuống quýt hỏi.

Ai ngờ A Khoang bỗng nhiên che mặt, ngồi trên bàn bắt đầu khóc.

“Sao thế?” Diệp Tây Hi chân tay luống cuống.

“Nhớ tới mẹ của muội,” A Khoan nức nở “Ta đau lòng quá!”

“Sao? Sao lại như thế?”

“Nhớ ngày đó, cả cái nhà này đều là lũ sói lười biếng a, từ đi lại ăn uống đều là ca ca một tay lo liệu tất cả, may mắn có mẹ muội tới giúp đỡ, ca ca mới không chết vì kiệt sức. Nhưng rồi Mạt Tâm rời đi, mặc dù trong nhà còn lại toàn bọn chíp hôi  nhưng còn hơn bậc cha chú chúng nó a, lười lười hơn hơn thế, 20 năm qua, ca ca đều mỗi ngày vừa mở mắt tới tối muộn đều bận túi bụi, cũng không có thời gian nghĩ đến trước kia nữa. Ai ngờ, muội hôm nay nhắc tới Mạt Tâm lại làm ca ca nhớ tới chuỗi ngày tháng tươi đẹp 20 năm trước à nha, lại nghĩ tới hôm nay, thực sống không bằng chết a!”

Nhìn A Khoan khóc chật vật Diệp Tây Hi không đành lòng, liền an ủi: “Đừng như vậy mà, cùng lắm thì muội sau này sẽ giúp huynh làm việc nhà là được chứ gì.”

“Thật ư?” A Khoan  cúi đầu, dùng âm mũi nói.

“Thật.” Diệp Tây Hi cắn răng đáp.

“Nói lời phải giữ lời đó?”

“Nói lời sẽ giữ lời.”

“Không hối hận?”

“Không hối hận.”

“Vậy được,” A Khoan ngẩng đầu lên, vẻ mặt tỉnh bơ như chẳng có chuyện gì xảy ra cả, đưa cho Diệp Tây Hi một tách cà phê, nói “Đem cái này mang cho Phùng Tuyền đi, nó có thói quen sáng thức dậy đều uống một tách…còn chần chừ gì nữa, nhanh đi đi~”

Diệp Tây Hi trong nháy mắt cảm thấy mình như bị lường gạt, nhưng lời cũng đã nói ra ngoài miệng, không thể làm gì khác chỉ có thể bất đắc dĩ bước tới trước cửa phòng Hạ Phùng Tuyền.

Gõ ba tiếng, bên trong không có động tĩnh gì, Diệp Tây Hi căn cứ theo lời A Khoan nói, lặng lẽ mở cửa, đang định đặt tách cà phê lên tủ đầu giường rồi nhanh chóng biến đi.

Sau khi bước vào lại phát hiện trên giường trống không, Diệp Tây Hi âm thầm cao hứng, để tách cà phê xuống, nhưng ngay khi vừa quay người, lại thấy cửa phòng tắm mở ra– Hạ Phùng Tuyền trên người không mảnh vải nào (=.= anh ý hình như thích hoang dã cho chị ý xem á) chỉ quấn độc mỗi chiếc khăn tắm ngang người, cứ như vậy mà đi ra.

19 phản hồi (+add yours?)

  1. Kate
    May 07, 2011 @ 09:27:15

    tem

    Trả lời

  2. linh tinh lung tung
    May 07, 2011 @ 09:27:59

    ack cham rui ><
    phong bì
    thanks ss

    Trả lời

  3. Kate
    May 07, 2011 @ 09:34:16

    anh a Khoan này tự kỉ chịu không nổi

    Trả lời

  4. Lam Vũ
    May 07, 2011 @ 09:36:51

    các nàng nhanh thật đó,>< ta lấy ruột phong bì, lấy lun ghế vip nữa

    Trả lời

  5. Pandanus255
    May 07, 2011 @ 12:11:04

    Thanks

    Trả lời

  6. qoop!!
    May 07, 2011 @ 12:59:32

    =)) trình độ hù người khác chạy mất dép của Hạ Tử Nguyên thâm hậu thật. ^^

    Trả lời

  7. Jackreacher1994
    May 07, 2011 @ 13:59:26

    Trả lời

  8. Đông
    May 07, 2011 @ 14:37:57

    Khổ thân tách cà phê

    Trả lời

    • habin3288
      May 07, 2011 @ 22:39:03

      muội thật khiếp sợ cái anh Hạ Hư Nguyên này T^T nói thì rất ít nhưng mà lời nào cứ thốt ra thì cứ phải gọi là… đang ăn cũng sặc mà đang ngồi trên ghế cũng phải té ngửa @-@

      Trả lời

  9. lolita
    May 07, 2011 @ 17:11:20

    aaaaaa chacchan la AK co y mu hiii

    Trả lời

  10. Sunny
    May 07, 2011 @ 17:38:04

    Xịt máu mũi
    *___*

    Trả lời

  11. thuylinhnhi
    May 08, 2011 @ 10:23:29

    thanks nàng

    Trả lời

  12. banhmikhet
    May 08, 2011 @ 13:55:37

    thanks nàng

    Trả lời

  13. tutuelinh
    May 26, 2011 @ 18:53:45

    thanks!
    xxx

    Trả lời

  14. Lisa
    Jun 09, 2011 @ 09:28:36

    Haha anh Phùng Tuyền cứ thích strip hoài nha! Thanks nàng

    Trả lời

  15. lethitragiang
    Jul 14, 2011 @ 23:00:38

    khăn tắm không tính là “mảnh vải” ah?

    Trả lời

  16. kháchquaduong
    Jan 30, 2012 @ 10:11:29

    Du Giang Nam và Hạ Phùng Tuyền ai là nam chính vậy các nàng? ta vẫn chưa đoán ra. còn Du Tư Nhân chắc cũng là best men nhỉ, yệu thật lòng thì ko phải ng xấu lém.
    thanks nàng đã ngày đêm dịch truyện nha.

    Trả lời

  17. Trackback: Bạn Trai Ta Là Con Sói | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: