Mì thịt bò+mì Dương Xuân=? (chap 2.2)


Mì thịt bò+mì Dương Xuân= bột tiêu (phần 2)

Tác giả: Stein

Edit: Sunny

Sau đó một vài ngày, Ngưu Nhu Miên lại trở về cái tòa cao ốc kia tìm công việc. Lần này cô đã điều tra tên họ của lãnh đạo cùng toàn bộ thân thích của ông ta rồi mới đi làm. Ngày đầu tiên đi làm, vừa bước vào thang máy liền thấy Dương Thuần Miễn cũng đứng trong đó. Ngưu Nhu Miên thị uy, ngửa đầu đắc ý đứng bên cạnh Dương Thuần Miễn. Lúc này đột nhiên có một hơi ‘khí độc’ khuếch tán khắp thang máy, mọi người ai cũng đưa tay lên bịt mũi. Dương Thuần Miễn nhanh chóng tránh xa Ngưu Nhu Miên, ghê tởm nhìn cô. Mọi người thấy Dương Thuần Miễn nhìn về phía Ngưu Nhu Miên, lập tức cũng đồng loạt dùng ánh mắt lên án nhìn về phía Ngưu Nhu Miên. Ngưu Nhu Miên bị oan uổng ah, để làm rõ sự vô tội của mình, cô dùng cái mũi nhạy bén như cẩu của mình đánh hơi, sau đó xin lỗi, nói: “Buổi sáng tôi không có ăn hẹ!” Ngưu Nhu Miên không nói thì thôi, vừa nói mọi người lại càng khẳng định cô là người ‘thả bom’. Ngưu Nhu Miên cẩn thận quan sát thái độ của mọi người trong thang máy và tìm thấy một người đàn ông trung niên thập phần bình tĩnh, thái độ của ông ta hoàn toàn khác với những người khác. Vì thế cô nghi ngờ chỉ người đàn ông trung niên kia, nói:“Là ông ấy! Không phải tôi!” Ánh mắt của mọi người đồng loạt di chuyển về người đàn ông trung niên kia, mặt người đàn ông trung niên nháy mắt hồng đến lỗ tai, thang máy vừa mở cửa, ông ta ngay lập tức vội vã rời khỏi.

Cuối cùng Ngưu Nhu Miên không có bị hàm oan, tâm tình thoải mái sung sướng vào công ty mới, ai biết không bao lâu đã bị gọi đến văn phòng của Đại boss. Đến văn phòng của Đại boss, đẩy cửa vào, cô lập tức sửng sốt. Đại boss mới là người đàn ông trung niên trong thang máy lúc nãy!

=_=

Ngưu Nhu Miên đột nhiên có một loại dự cảm xấu. Ngưu Nhu Miên vừa ngồi xuống, chợt nghe Đại boss chậm rãi nói: :“Ngay cả đánh rắm mà cô cũng chịu không nổi, công ty cần cô làm gì? Ngày mai cô không cần đi làm !”

“Ông chủ, không cần ah, lần sau ngài đánh rắm tôi giả bộ không nghe, không được sao?” Ngưu Nhu Miên cầu xin cho mình, ai ngờ Đại boss vừa nghe sắc mặt càng thêm khó coi. Vì thế Ngưu Nhu Miên lần thứ ba thất nghiệp .

Ngưu Nhu Miên ở “Duyên đối diện” ăn mì Dương Xuân cho hả giận, vừa ăn miệng còn không quên lẩm bẩm :“Tôi cắn chết anh! Tôi cắn chết anh!” Trong lòng âm thầm mắng Dương Thuần Miễn 362 lần, nếu anh ta không nhìn cô, những người khác cũng sẽ không hiểu lầm cô, cô sẽ không phải đi làm rõ, cũng sẽ không đắc tội với Đại boss. Tóm lại toàn bộ đều đổ lỗi cho Dương Thuần Miễn! Hơn nữa hôm nay cô còn đau lòng nhận được hóa đơn sửa xe của anh ta. Ngưu Nhu Miên âm thầm nhớ lại lời của Chúa:“Điều chúng ta tự hào nhất không phải là chúng ta không té ngã, mà sau mỗi lần té ngã chúng ta đều đứng lên.” Vì vậy đem ánh mắt chiến lược phóng tới công ty tiếp theo. Xin mọi người hãy cúi đầu chân thành mặc niệm cho công ty này trong ba phút ~_~

Cùng lúc đó, trong văn phòng Dương Thuần Miễn cũng nghe nói hôm nay Ngưu Nhu Miên bị đuổi việc lần nữa, nhớ tới Ngưu Nhu Miên anh cũng cảm thấy buồn cười. Đang cười, đột nhiên hắt xì vài cái, thầm nghĩ không biết ai đang rủa mình. Nghĩ nghĩ, mấy ngày nay thời tiết Bắc Kinh lạnh lạnh, có lẽ là bị cảm rồi, xem ra phải mặc thêm quần áo ah.

Ngày này, Ngưu Nhu Miên một lần nữa phấn chấn đi vào thang máy của tòa cao ốc kia. Khi vào thang máy cố ý nhìn nhìn trong đám đông có Dương Thuần Miễn không, không gặp anh lại cảm thấy có mấy phân cô đơn. Không biết vì sao lúc tìm được một công việc trong tòa cao ốc này, điều trước tiên Ngưu Nhu Miên muốn làm là ở trước mặt Dương Thuần Miễn thị uy một chút, nhưng thời điểm thất nghiệp lại sợ vô tình đụng trúng anh ta.

Lần này cô đã hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng, điều tra kĩ tên họ của Đại boss và tính cách của ông ta, ở thang máy cũng không dám nhiều chuyện. Lên đường bình an đến công ty. Hôm nay cô đến hơi sớm một chút, bởi vì cô biết Đại boss công ty này rất khó chịu khi công viên đến muộn. Cô đứng ở cuối hàng của nhân viên mới . Vừa qua giờ làm một chút, một người vội vã đi vào công ty, Ngưu Nhu Miên kéo tay anh ta lại, nói:“Làm sao mà anh dám đến trễ như vậy, nếu Đại boss biết, chắn chắc anh sẽ bị sa thải.” Thì thầm với anh ta:“Tôi điều tra, Đại boss công ty này khó chịu nhất là nhân viên muộn, là người ngoan cố bảo thủ, lòng dạ hẹp hòi, thích thù dai, ghét nhất bị nhân viên làm náo động. Tốt nhất là anh nên đứng hàng cuối như tôi.” Sắc mặt người này trầm xuống, không để ý Ngưu Nhu Miên khuyên can, đi thẳng về phía trước, cuối cùng đứng ở trước mọi người, nói:“Thay mặt nhân viên hoan nghênh những nhân viên mới đến công ty tôi công tác, ngoại trừ một người.”>_< quả nhiên lòng dạ hẹp hòi, sẽ bị quả báo đó! Ngưu Nhu Miên oán hận rời khỏi công ty. Ông chờ đi, chờ lão nương tôi ngóc đầu trở lại thâu hết công ty của ông. Hắc hắc hắc ~ ngửa mặt lên trời thét dài ba tiếng! Dù sao cũng không cần nộp thuế thu nhập!

=_=

Một tuần sau, Ngưu Nhu Miên lại đến cao ốc này một lần nữa, ấy vậy mà cô trở  thành người hơi hơi nổi tiếng rồi, trong cao ốc có một ít người biết cô, thật chất vì lịch sử bị đuổi việc quang vinh của cô. Không chấp là việc lặt vặt hay làm osin gì hết, đánh chết cô cũng phải làm việc trong tòa cao ốc này nhưng mà công tác càng tìm càng kém, đến chân làm tạp vụ cũng khó tìm đến vậy. Nhưng Ngưu Nhu Miên nhà ta so với con gián còn muốn kiên cường hơn. Ngưu Nhu Miên từng nói:“ Hương vị mì Dương Xuân có một sức mạnh huyền bí, làm cho tôi không thể cưỡng lại được. Chỉ cần đánh hơi thấy nói, cho dù đang nằm trong mộ tôi cũng sẽ ngồi dậy tìm nó.” Đáng thương, những từ ngữ kinh điển trong [ Thư gởi người phụ nữ vô danh] lại bị Ngưu Nhu Miên nhà ta thay đổi hoàn toàn và công nhận như một tín ngưỡng của cuộc sống.

Ngưu Nhu Miên đi vào thang máy, Dương Thuần Miễn từ thang máy đi ra. Ngưu Nhu Miên lúc nào uể oải cũng được, nhưng tuyệt đối đứng trước Dương Thuần Miễn là không được mất tinh thần. Đợi Dương Thuần Miễn đi qua, Ngưu Nhu Miên ngửa đầu, bấm nút đóng thang máy. Sau khi thang máy đóng cửa, Dương Thuần Miễn có chút đăm chiêu quay đầu nhìn lại thang máy đang muốn khởi động.

Trong thang máy, một thanh niên cười hỏi Ngưu Nhu Miên:“Ngưu tỷ, lần này bắt đầu làm việc lại tính làm mấy ngày ah?” Vấn đề này chỗ đau của Ngưu Nhu Miên, nhưng Ngưu Nhu Miên giả bộ không thèm quan tâm, nói giỡn:“Trước mắt mục tiêu của tôi là hai ngày! Hành vi của cá nhân không ai đoán được, cuộc sống khôn lường ah !” Thanh niên gật gật đầu, nở một nụ cười thân thiện nói:“Đúng vậy, tỷ không phải bò A, cũng không phải gia súc C!” Mặc dù Ngưu Nhu Miên không biết anh ta là ai, nhưng nghĩ nhất định là đồng sự trước kia ở công ty mà cô chưa kịp làm quen đây mà, thật sự là khó chịu, nhưng may mắn là bây giờ không làm chung công ty! Nếu có đồng nghiệp như vậy, cho dù Đại boss không bỏ mình, mình cũng tự động từ chức![ Con gái à, con bỏ được không?!]

Ngày hôm sau Ngưu Nhu Miên làm việc bình thường, nhưng là ngày hôm sau nữa, trong giờ nghỉ trưa Ngưu Nhu Miên lên mạng sửa chữa tiểu thuyết xuyên qua [ Săn bắn mĩ nam ] của cô, bình thường giờ này ai cũng đi ăn cơm hết rồi,ai ngờ ông chủ còn ở đây chưa đi, kết quả bị ông chủ bắt được hành động phản cách mạng. Ông chủ lớn tiếng hỏi:“Cô đang làm gì?”

“Tôi đang tìm một cái gì đó.”

“Tìm kiếm cái gì?!” Ông chủ đề cao giọng điệu.

“Tìm kiếm…..cái cớ.”

Ngưu Nhu Miên quét mắt qua một vài đồng nghiệp đang chế giễu cô, trong lòng chợt lạnh. Đến giờ làm việc cũng không có ai nhắc cô một tiếng, phỏng chừng ông chủ là cố ý đưa người tới ah, chẳng lẽ bọn họ rất muốn nhìn thấy mình bị sa thải sao? Thành phố hiện đại này bây giờ nhiều người ‘bỏ đá xuống giếng’, thấy người ta đau khổ thì cũng thờ ơ lạnh nhạt, rốt cuộc là xã hội phát triển hay nhân loại thoái hóa?

13 phản hồi (+add yours?)

  1. Kate
    Th5 11, 2011 @ 03:04:41

    tem

    Phản hồi

  2. tieudamieu2209
    Th5 11, 2011 @ 03:05:59

    phong bì

    Phản hồi

  3. tieudamieu2209
    Th5 11, 2011 @ 03:07:33

    hihi
    thanks Sún nha
    Kate a
    nàng giờ cũng cày khuya dữ vậy
    hihi

    Phản hồi

  4. phuongly
    Th5 11, 2011 @ 06:48:56

    thanks ss a

    Phản hồi

  5. Pandanus255
    Th5 11, 2011 @ 07:35:14

    Thanks nàng

    Phản hồi

  6. thanh dan
    Th5 11, 2011 @ 08:27:07

    thanks nhiu

    Phản hồi

  7. pe iu
    Th5 11, 2011 @ 11:58:13

    hihi

    Phản hồi

  8. táo đỏ
    Th5 11, 2011 @ 12:17:57

    thanks nàng, không đỡ được quá trình tìm việc của bạn ý!^^

    Phản hồi

  9. Cielle
    Th5 11, 2011 @ 12:23:49

    Thnx tỷ nhìu nha!
    Mà sao thấy tội Thuần Miễn tỷ tỷ quá!
    Lịch sử bị đuổi việc thật huy hoàng a!~ =.=!!

    Phản hồi

  10. Vian
    Th5 11, 2011 @ 18:44:34

    hôm ni mới mò vào nhà nàng, đọc cái truyện này cười té ghế luôn!
    nàng cố gắng nha, thik ‘mì – miến’ này kinh khủng, cũng thik nàng kinh khủng vì đã edit *mắt vụ lợi*

    Phản hồi

  11. Van miumiu
    Th5 24, 2011 @ 11:07:08

    Chi nay xui chiu ko noi

    Phản hồi

  12. hana
    Th5 27, 2011 @ 00:28:48

    nang ay la thjen ha vo dich ve phan bi duoi viec a

    Phản hồi

  13. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 12:23:57

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: