Mì thịt bò+mì Dương Xuân=? (Chap 4.2)


Mì thịt bò+ mì Dương Xuân= kẹo mạch nha (phần 2)
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

Sáng sớm hôm sau, Dương Thuần Miễn lại nhìn thấy Ngưu Nhu Miên ăn mặc sáng ngời chuẩn bị ra ngoài, kỳ quái hỏi cô:“Cô không phải mặc kệ sao? Mặc như vầy làm gì?!”

“Hôm nay tôi chuyển đi công tác ở sân khấu, có lẽ bọn họ sắp xếp tôi ca hát không chừng, nói không chừng lần này tôi vừa cất giọng ca liền thành hit thì sao? Về sau tôi nói chuyện với anh không dùng lời nói nữa mà dùng lời ca thôi.”

Dương Thuần Miễn nhớ lại giọng hát ma chê quỷ hờn nghe được hôm qua, vội vàng lắc đầu, sợ hãi nói:“Cô vẫn tiếp tục nói chuyện đi, ca hát làm người ta sợ chịu không nổi!”

Ngưu Nhu Miên hung tợn trừng mắt nhìn Dương Thuần Miễn một cái rồi đi ra ngoài.

Buổi chiều, Dương Thuần Miễn lại đi thúc giục tiến độ trang trí. Đốc công nói có một chút đồ đạc phức tạp, cần thời gian nhiều chút. Dương Thuần Miễn trả lời, chỉ cần thời gian trang trí có thể ngắn lại, đồ đạc thiếu chút nữa cũng không sao hết. Từ xưa đến giờ Dương Thuần Miễn đều là yêu cầu chuyện gì cũng phải hoàn mỹ, lúc này thay đổi đến thế không khỏi làm cho đốc công có chút suy nghĩ.

Buổi tối, Ngưu Nhu Miên trở lại còn uể oải hơn cả hôm qua, Dương Thuần Miễn thấy thế vội hỏi:“Lại bị xa thải ?” Ngưu Nhu Miên vứt một cái bịch to cho Dương Thuần Miễn. Dương Thuần Miễn tiếp được, mở ra coi, đó là một túi cà chua, kinh ngạc hỏi:“Đêm nay chuẩn bị chiên trứng với cà chua sao? Tôi có thể cùng ăn sao?” Dương Thuần Miễn vẫn đang nhớ cái giò heo 900 tệ lúc trước mới ăn. Tay nghề nấu cơm của Ngưu Nhu Miên thật đúng là không tầm thường.

“Ăn đi! Ăn đi! Ăn chết anh đi!” Ngưu Nhu Miên đặt mông ngồi vào sô pha.

“Không phải chiên trứng với cà chua thế cô mua cà chua làm gì chứ? Làm món khác?”

“Không phải mua! Là khán giả trong khán đài nhiệt tình đưa đó!”

“Xem ra diễn xuất rất thành công mà, vậy cô hé ra bộ mặt thất nghiệp tang tóc đó làm gì?”

“Lúc lên sân khấu hát, tôi không nghĩ bọn họ sẽ ném vào tôi!”

=_= Dương Thuần Miễn lúc này cũng không biết làm thế nào để khuyên giải an ủi Ngưu Nhu Miên.

“Người phụ trách sân khấu nói, dù sao ném thì cũng ném rồi, đừng lãng phí đồ ăn, vậy là kêu tôi cầm lại xoay sinh tố.”

>_< “Vậy ném đi thì tốt rồi!” Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên gặp xui xẻo lại không đành lòng bỏ đá xuống giếng.

“Không đâu! Tối nay tôi ăn cái này!”

Cơm chiều, Ngưu Nhu Miên làm trứng chiên cà chua, làm canh cà chua với trứng, tóm lại đem cái túi cà chua kia làm ra hết. Dương Thuần Miễn cũng muốn ăn nhưng  nhìn Ngưu Nhu Miên lại cảm thấy cho không đành lòng, vì thế nhìn đồ ăn rồi ngẩn người, lâm vào thế khó xử. Ngưu Nhu Miên nhớ lại cái giò heo lần trước lừa anh ta hết 900 tệ, chắc là vì vậy nên anh không dám lại hành động thiếu suy nghĩ, Ngưu Nhu Miên giải thích, nói:“Này không cần tiền ! Anh tận tình ăn đi!” Dương Thuần Miễn thầm nghĩ , nếu là người khác, tôi tận tình ăn thì rất tốt thôi, nhưng nghĩ đến Ngưu Nhu Miên lại liên tục hai lần mất đi công tác, cũng còn kiên trì. Bất quá ăn mới ăn một ngụm thì cái miệng lại đình không được, đồ ăn Ngưu Nhu Miên nấu thật sự rất thơm, đối với người hàng năm ăn cơm ở tiệm, cơm thường quả thật có một sức hấp dẫn đặc biệt với bọn họ.

Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn ăn thiệt tình, trong lòng cũng có một tí cảm động. Có nhiều người thất nghiệp bây giờ còn ngồi ở bên lề đường không ai quan tâm kia kìa, trước mắt oan gia này thế mà săn sóc cô như thế, không đành lòng tổn thương cô. Đang nghĩ, thấy Dương Thuần Miễn ngẩng đầu nhìn cô, vì thế liền mỉm cười nhìn Dương Thuần Miễn. Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên cười với anh, khuôn mặt lập tức cứng đờ, nơm nớp lo sợ run run hỏi:“Cô lại có cái quỷ ý gì vậy?” Ngưu Nhu Miên vừa nghe, chút cảm kích vừa nãy lập tức bay ngay lập tức, tức giận nói:“Ừ! Tôi hạ độc ! Hừ!” Nói xong, tập trung vào ăn phần của mình. Khiến cho Dương Thuần Miễn ù ù cạc cạc không hiểu thế nào, con nhỏ này một hồi cười một hồi giận, quả nhiên là thần kinh có vấn đề.

Buổi tối, Dương Thuần Miễn nghĩ tới hai ngày gần đây thất bại liên tục, trong lòng không phục lắm, khi Ngưu Nhu Miên còn đang đứng rửa chén anh liền chiếm lấy TV trước. Ngưu Nhu Miên rửa chén xong về phòng mình, lúc đi qua phòng khách lạnh lùng nói:“Ít xem TV một chút! Xem nhiều không tốt cho mắt! Hơn nữa có xem TV thì xem chương trình nào rửa chén giúp tôi á, hoặc là về phòng mình ngủ nghỉ ngơi một chút, cái nào thấy cũng tốt hơn là coi TV!”

Dương Thuần Miễn không để ý tới Ngưu Nhu Miên, tiếp tục xem. Ngưu Nhu Miên đi vào phòng một hồi lại cầm một quyển sách bao bìa đàng hoàng đi ra , tiếp tục hình tượng ngày hôm qua ngồi trên sô pha coi truyện. Khi xem hai con mắt đều biến thành hình cửa sổ, miệng lại không ngừng cười dâm đãng. Dương Thuần Miễn vốn cũng không muốn xem TV, thấy bộ dáng Ngưu Nhu Miên như vậy trong lòng ngứa a, một lát sau rốt cục nhịn không được hỏi:“Lại là sách gì vậy?”

“Ngày hôm qua lấy Công chúa Bạch Tuyết lừa anh, thật ngượng ngùng, hôm nay sách này tuyệt đối là truyền thuyết về một cô nương và bảy chàng trai, trong truyện nói về là một mỹ nữ như hoa như ngọc cùng bảy chàng trai đi du ngoạn giang hồ!” Dương Thuần Miễn mới đầu còn bán tín bán nghi, lập tức nghĩ lại, dù sao anh cũng không muốn xem TV, thay đổi thì cũng không sao, nếu lần này thật là truyền thuyết như vậy mà bỏ lỡ thì rất đáng tiếc, vì thế chủ động đưa cho Ngưu Nhu Miên remote. Ngưu Nhu Miên tiếp nhận remote, một tay lấy sách đưa cho Dương Thuần Miễn, Dương Thuần Miễn vừa nhìn vào, trước mắt đen thui —

[ Bát tiên quá hải ]! (1)

Dương Thuần Miễn đứng ở phía sau Ngưu Nhu Miên cầm quyển sách nhử nhử đập vào đầu cô, sau đó đứng dậy về phòng, trước khi về phòng còn không quên nói hai câu:“Ít xem TV một chút, xem nhiều không tốt, có phòng không chịu về nghỉ ngơi có phải tốt hơn xem TV không?”

“Cái này cũng gọi là nghỉ ngơi vậy! Các nhà khoa học đã dùng thực nghiệm chứng minh rằng người ta đi ngủ thì tiêu thụ nhiều calo hơn là ngồi coi TV!”

=_= Dương Thuần Miễn hít sâu một hơi, vào phòng, đóng cửa lại, vội vàng tìm bản kinh Phật ngày hôm qua. Hôm nay anh nên tụng đoạn nào đây???

Một chút sau Ngưu Nhu Miên đến gõ cửa phòng Dương Thuần Miễn, gọi anh ta ra  ngoài phòng khách thương lượng một số chuyện. Sau khi ngồi ở sô pha, Ngưu Nhu Miên nói quanh co nửa ngày, rốt cục nói ra khỏi miệng.“Ngày mai tôi phải nhổ bốn cái răng khôn, cần gây tê, bác sĩ nói phải có người cùng đi, đưa tôi về nhà. Bởi vì sau khi gây tê động tác sẽ chậm chạp trong một thời gian, cho nên vì phòng sự cố phát sinh, đây là cần thiết .” Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn cũng không cự tuyệt, tiếp tục nói:“Tôi vừa về nước, hơn nữa anh cũng biết tôi tìm công tác cũng không phải thuận lợi cho mấy, ở Bắc Kinh cũng không có bạn bè gì, cho nên muốn kính nhờ anh giúp tôi lần này.”

Dương Thuần Miễn không biết vì sao mỗi lần ngồi cùng với Ngưu Nhu Miên, anh liền cảm thấy răng mình ngưa ngứa, dường như hễ gặp cô là phải cãi lộn thì phải, nhưng thấy cô đáng thương lại không đành lòng. Vốn định đồng ý rồi, nhưng nghĩ làm sao mà có cơ hội phản công tốt như thế, vì thế giả bộ lạnh lùng nói:“Vậy cô cám ơn tôi như thế nào?”

“Tôi đây về sau sẽ ít chọc anh hơn!” Ngưu Nhu Miên nghĩ nghĩ, cảm thấy chính mình không có gì có thể cảm ơn Dương Thuần Miễn ngoài cái này.

=_= “Đây là thái độ chân thành mà cô cầu tôi giúp cô sao?” Dương Thuần Miễn đề cao giọng, lập tức nghĩ nghĩ, cũng hiểu được con nhỏ này có làm gì được đâu, à mà không, làm cơm cũng còn được đi, vì thế nói:“Trước khi tôi về nhà thì có một bàn cơm ngon lành trong một tháng, được chứ?!”

“Tôi không thể làm được!” Lần này đến lượt Ngưu Nhu Miên nóng nảy,“Ngày mai đi xe taxi về nhà tốn nhiều lắm cũng chỉ có mấy trăm hà. Vậy mà anh lại bắt tôi nấu cơm tới một tháng lận, hơn nữa tôi cũng không biết buổi tối anh muốn ăn cái gì, cái này cũng quá bóc lột rồi! Anh là lão hoàng hả?!”

“Cái gì lão hoàng?!” Dương Thuần Miễn không hiểu.

“Chính là một danh từ chỉ những người ngay cả bà già cũng không buông tha, có khi cũng dùng để hình dung những người đàn ông thường xuyên muốn xem truyện một nữ bảy nam, đương nhiên cũng có lúc người ta lấy tên này đặt cho chó nhà họ, cái này chúng ta muốn nhúng tay vào cũng không được à!” Nói xong, Ngưu Nhu Miên còn bất đắc dĩ buông tay.

=_=|||“Rốt cuộc là cô cầu tôi hay là tôi cầu cô vậy?!” Dương Thuần Miễn lại kích động .

Ngưu Nhu Miên quyệt miệng, thấp giọng than thở :“Thế cũng không thể một tháng chứ? Như vậy dài quá, thật là nô dịch người thất nghiệp mà. Bất quá so sánh với húp không khí ngoài đường với nấu cơm cho anh, tôi tình nguyện nấu cơm cho anh!”

Dương Thuần Miễn trong lòng yên lặng niệm vài câu kinh Phật, sau đó cố gắng bình tĩnh nói:“ Tiền đồ ăn tôi chi. Tôi trả thêm tiền công cho cô được chưa?! Hơn nữa tôi cũng không phải mỗi ngày đều trở về ăn !”

“Tôi đây cũng không phải mỗi ngày đều có thể trở về làm cho anh a! Nói không chừng rất nhanh tôi lại tìm được công việc khác!”

“Không thể trở về thì gọi điện thoại trước cho tôi. Cho tôi biết số di động nói!”

“Tôi còn chưa mua di động!” Ngưu Nhu Miên thì thào, đột nhiên hai mắt sáng lên, nói:“Nếu không anh cho tôi mua một cái di động mới để trả tiền công nấu cơm cũng tốt lắm.”

“Đãi ngộ thế này đều vượt qua đầu bếp ba sao !” Dương Thuần Miễn liếc mắt Ngưu Nhu Miên.

“Nhưng bọn họ phụ trách phục vụ tới cửa mà, thật là……!” Ngưu Nhu Miên cũng không chịu thiệt, sau đó híp mắt cười nhìn Dương Thuần Miễn.

(1):Bát Tiên là 8 vị Tiên trong truyền thuyết Trung Quốc (Hà Tiên Cô, Lam Thái Hòa, Trương Quả Lão, Hớn Chung Ly, Lý Thiết Quài, Lã Động Tân, Tào Quốc Cữu, Hàn Tương Tử), tài phép vô song, chuyên trảm yêu trừ ma, tạo phúc trong bá tánh.


16 phản hồi (+add yours?)

  1. ngocmysieu7
    Th5 18, 2011 @ 03:36:15

    tem.

    Phản hồi

  2. ●±‡±● rynario ●±‡±●
    Th5 18, 2011 @ 03:39:05

    Tks ss

    Phản hồi

  3. qoop!!
    Th5 18, 2011 @ 04:10:46

    Xem phim “Đông Du Ký” nói về Bát Tiên quá hải này. Trong đó thâm hậu nhất chính là Lữ Đồng Tân (hay Lã Đồng Tân), nhớ nhất trong phim có câu “chó cắn Lữ Đồng Tân”. ^^

    Phản hồi

  4. Sj kyuhyun
    Th5 18, 2011 @ 06:58:06

    Thank ss

    Phản hồi

  5. Pandanus255
    Th5 18, 2011 @ 07:32:04

    A này bị lừa hoài k chừa. Truyện ngày càng thú vị. Thanks

    Phản hồi

  6. Sophie Nguyễn
    Th5 18, 2011 @ 07:43:27

    Thanks nang 🙂

    Phản hồi

  7. tatonvb
    Th5 18, 2011 @ 07:55:15

    Thanks ss

    Phản hồi

  8. thanh dan
    Th5 18, 2011 @ 08:52:54

    thanksnhiu

    Phản hồi

  9. thotrangsia
    Th5 18, 2011 @ 09:38:54

    Thank sunny nha ^^
    Iu iu wa nha >__<

    Phản hồi

  10. Y Lạc Nhi
    Th5 18, 2011 @ 09:49:35

    Thnx tỷ nhìu nha~ *Muh….a*

    Phản hồi

  11. uyên
    Th5 18, 2011 @ 11:32:55

    tội nghiệp ãnh bị chị lừa mấy lần

    Phản hồi

  12. that_la_nhat
    Th5 18, 2011 @ 12:52:39

    oh
    giai đoạn ngọt ngào
    thanks!^^

    Phản hồi

  13. buigiabao
    Th5 19, 2011 @ 08:22:37

    truyen rat vui thanhk nhieu

    Phản hồi

  14. Van miumiu
    Th5 25, 2011 @ 11:23:48

    Bat dau, bat dau, hihi, tro^ ng cho, tro^ ng ho. Cam on ban

    Phản hồi

  15. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 13:39:31

    Thanks

    Phản hồi

  16. thudien
    Th6 29, 2012 @ 13:01:56

    dương ca bị lừa hoài mà k sáng ra đc tí nao hết hôhooo

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: