Mì thịt bò+mì Dương Xuân=? (Chap 4.3)


Mì thịt bò+mì Dương Xuân= kẹo mạch nha (phần 3)
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

Buổi sáng hôm sau, lần đầu tiên Ngưu Nhu Miên ngồi trên xe hơi của Dương Thuần Miễn, sau khi lên xe không thể không nhìn quanh, trái chạm phải sờ tung lung khắp nơi. Dương Thuần Miễn nhẹ nhàng cười, Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn cười cô thì thật khó chịu, vú lấp miệng em nói:“Đừng tưởng rằng tôi còn chưa ngồi xe này bao giờ, mỗi ngày ở Đức tôi đều ngồi đó, hơn nữa lúc trước đi tổng bộ tập đoàn Wolfburg, từ xe Lamborghini đến xe Maybach xe gì tôi chưa thấy qua, xe này của anh ở Đức cũng là cái loại xe bán ở ven đường thôi, đắc ý cái gì! Hơn nữa, xe của Wolfburg còn hơn cả xe anh của mấy trăm lần, xe anh thế này chỉ đáng vào viện bảo tàng thôi.” Dương Thuần Miễn không nghĩ tới mình vô tâm cười một chút mà bị Ngưu Nhu Miên oanh tạc thành như vậy, châm chọc nói một câu:“Sao cô không mang khẩu trang, tôi sợ cô lây bệnh Sars cho người ta thôi!” Dương Thuần Miễn lắc lắc đầu, phiền lòng nói:“Giống tôi quên mang bao cao su!” Nói xong, lập tức phát giác mình nói sai! Ngưu Nhu Miên kinh ngạc nhìn Dương Thuần Miễn, lập tức lùi xa mấy tấc, nói:“Bây giờ không phải là vấn đề tôi có Sars hay không, tôi thấy anh coi chừng có vấn đề về AIDS đó! Một hồi đến bệnh viện anh cũng kiểm tra đi!” Đột nhiên cực kì hối hận tại sao ngày đó mình cắn anh ta chứ?!

Thật sự là phong thuỷ thay phiên nhau chuyển, hiện tại đến phiên Ngưu Nhu Miên lo lắng. Dương Thuần Miễn giải thích thế nào Ngưu Nhu Miên cũng không chịu thay đổi ấn tượng về anh ta: một tay ăn chơi trác táng!!!

Đến bệnh viện, Ngưu Nhu Miên đi theo y tá vào phòng thay quần áo. Y tá kêu cô cầm dép lê cùng áo giải phẫu đi ra ngoài trước, tự mình thay đi. Đây là lần đầu tiên Ngưu Nhu Miên đi phẫu thuật, sau khi thay quần áo xong cảm thấy rất kỳ quái, quần áo này vừa rộng lại vừa lớn, trên áo có một cọng dây buộc quanh cổ, phía trước cũng không nút áo, nửa người trên đều lộ ra hết rồi không phải sao. Đang buồn bực, nữ y tá bước vào, vừa thấy Ngưu Nhu Miên liền nở nụ cười, nói này quần áo ….. cô mặc ngược rồi.

=_=||| quả nhiên nông dân chỉ chạy máy cày không thể chạy xe Mercedes mà!!!

Sau khi bị đẩy phòng giải phẫu, y tá đem mũ oxy mang cho Ngưu Nhu Miên, Ngưu Nhu Miên rất là lo lắng. Huyết áp gắn trên tay rồi , tay cũng cố định, ngón tay cũng gắn một cái giá. Ngưu Nhu Miên chưa gặp qua trận thế nào thế này a, lập tức hoảng sợ, trái tim đập bùm bùm, sóng điện tâm đồ trên màn hình càng ngày càng nhảy mãnh liệt. Lúc này bác sĩ đến đây, ba cô y tá cố định Ngưu Nhu Miên, bác sĩ chích cho Ngưu Nhu Miên một liều gây tê. Chích thuốc xong, bác sĩ cùng y tá mới buông cô ra, sau đó cười tủm tỉm nói với cô:“Ngủ một giấc ngon nhé!” Tình cảnh này làm cho Ngưu Nhu Miên không khỏi nhớ những tên tội phạm biến thái trên TV, lập tức hô to một tiếng:“Cứu mạng!” Trước khi nhắm mắt còn lờ mờ nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của bác sĩ cùng y tá, sau đó lập tức liền ngủ.[ Tác giả: Trời ơi, con gái, con nghĩ bác sĩ là sát thủ hả?!]

Trong lúc giải phẫu, Dương Thuần Miễn vẫn chờ bên ngoài, trong lòng quả thật có vài phần lo lắng, Dương Thuần Miễn thầm nghĩ đại khái chắc là bệnh viện làm cho anh có áp lực tâm lý. Mãi đến Ngưu Nhu Miên bình yên từ phòng giải phẫu đẩy ra ngoài, thế này mới an tâm. Bác sĩ dặn dò Dương Thuần Miễn vài câu liền rời đi . Dương Thuần Miễn đợi thật lâu vẫn không thấy Ngưu Nhu Miên tỉnh lại như lời bác sĩ nói, không khỏi có chút lo lắng, nhỏ giọng gọi cô vài tiếng, thấy cô không phản ứng, vì thế lại nhẹ lay động cô vài cái, vẫn không hề có động tĩnh. Thấy khóe miệng Ngưu Nhu Miên có nước miếng chảy ra ngoài, bực mình nói:“Nước miếng của cô chảy ra kìa!” Nghe thế Ngưu Nhu Miên lập tức mơ mơ màng màng, hai tay xoa xoa khóe miệng!

=_=||| nguyên lai thuốc mê đã sớm hết rồi, con nhỏ này đang ngủ! Dương Thuần Miễn thế này mới nhẫn tâm đem Ngưu Nhu Miên lắc tỉnh. Ngưu Nhu Miên tỉnh lại, cảm thấy ngoài hai má có chút hơi sưng, răng có chút đau, mọi thứ khác thấy cũng không có gì không ổn. Nhưng sau khi về nhà soi gương mém nữa té xỉu. Ngoại trừ hai má bị sưng như con heo béo nục nịch, hai bên khóe miệng lại có vết bầm tím. Ban đầu là bởi vì miệng cô quá nhỏ, các bác sĩ khi phẫu thuật không thể tránh khỏi có chút va chạm. Nhớ lúc trước cô mắng Dương Thuần Miễn đầu heo, bây giờ không khỏi không hối hận, miệng con người ta không thể quá độc được, nếu không sớm muộn gì cũng bị báo ứng trên thân mình.

Cơm chiều, Dương Thuần Miễn lái xe chở Ngưu Nhu Miên đi “Duyên đối diện”, đãi Ngưu Nhu Miên một chén súp, còn mình thì vui vẻ ngồi ăn mỳ thịt bò, trong lòng Ngưu Nhu Miên tuy biết Dương Thuần Miễn là cố ý chọc giận cô, nhưng cũng không thể không ăn súp đó.

Sau khi ăn xong, hai người đi mua di động. Di động mới kiểu dáng rất nhiều, Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn hai người lại hiếm khi chọn chung một kiểu di động, nhưng lúc lựa chọn màu sắc di động vẫn lại mâu thuẫn. Ngưu Nhu Miên thuận miệng hỏi:“Màu nào đẹp hơn?”

“Màu trắng đi!”

“Người thích màu trắng là người có chỉ số thông minh thấp nhất, người thích màu tối chỉ số thông minh có vẻ cao hơn, khoa học gia đã nói như vậy.” Ngưu Nhu Miên nói xong, không quên bổ sung một câu:“Baby Einstiens!”

“Thật ra tôi thích màu đen!” Dương Thuần Miễn lập tức sửa miệng.

Ngưu Nhu Miên gật gật đầu, nói:“Người thích màu đen là thằng ngốc giả bộ không thích màu trắng!”

Dương Thuần Miễn vốn không nghĩ cãi lộn với  Ngưu Nhu Miên ở bên ngoài nhưng mà đến lúc này, cũng kiềm chế không được , tức giận nói:“Tôi mua cho cô, nếu cô không lấy cái màu trắng này thì tự mình trả tiền đi.”

Ngưu Nhu Miên quay lại nói với tiểu thư bán hàng:“Chúng tôi sẽ lấy cái di động màu trắng này!” Cầm lấy cái di động màu trắng, lại bất đắc dĩ bổ sung một câu với tiểu thư bán hàng:“Hey~~! Ở cùng với kẻ ngốc một chỗ, sớm muộn gì cũng biến thành đầu heo thôi! Cô xem xem tôi này, buổi sáng còn vô cùng xinh đẹp, không phải bộ dạng này đâu!” Nói xong, chỉ chỉ hai gò má bị sưng của mình.

Dương Thuần Miễn nén giận thanh toán tiền, sau đó đem Ngưu Nhu Miên kéo lên xe. Trong lòng thầm nghĩ, đời trước mình thiếu con nhỏ này cái gì sao?“Cô đã nhổ hết bốn cái răng rồi, làm sao mà còn nhanh mồm nhanh miệng như vậy được?!”

“Bởi vì tôi ít răng hơn người khác cho nên lời nói bay ra khỏi miệng không bị chặn nên nói nhiều thôi!”

“Cũng xem là tự hiểu mình đấy!”

Buổi tối, vốn là Ngưu Nhu Miên muốn chiếm TV , Dương Thuần Miễn thừa dịp Ngưu Nhu Miên đi đổi túi đá chườm mặt liền soán quyền. Ngưu Nhu Miên cười tủm tỉm nhìn hắn, sau đó  lại về phòng mình đi lấy quyển sách ngồi ở sô pha xem. Lần này Dương Thuần Miễn cũng không bị lừa. Ngẫm lại cùng một tình huống mà bị cô đùa giỡn hai lần còn chưa đủ sao? Chẳng lẽ còn bị cô lừa lần thứ ba? Ngưu Nhu Miên ngồi xem chừng nửa giờ, Dương Thuần Miễn dần dần ngồi không yên.“Cô lại đang xem [ Bát tiên quá hải ] hả? Hay vẫn là đang xem [ Công chúa bạch tuyết ]?”

“Tôi đang xem một câu chuyện về bảy cậu bé đáng yêu cùng một gia đình của hai vợ chồng trẻ!” Ngưu Nhu Miên nhìn không chuyển mắt vào cuốn sách, nhìn cũng không nhìn Dương Thuần Miễn. Một chút hứng thú của Dương Thuần Miễn bị câu lên, nghĩ rằng, tuy rằng con nhỏ này vô cùng gian trá, nhưng kỹ xảo gian trá này có thể lừa anh ba lần được sao? Liền hỏi:“ Nói nội dung đơn giản, được không?”

Ngưu Nhu Miên xoa xoa cái má bị sưng của mình, nói quanh co nói:“Là một câu chuyện nói về bảy cậu bé đáng yêu lợi dụng lúc đôi vợ chồng trẻ không đề phòng, từng bước từng bước tiến vào nhà bọn họ, kết quả lại bị hai vợ chồng trẻ thu phục. Nhưng cuối cùng lại xuất hiện tình huống đảo ngược, người chồng bị giết chết , người vợ tuổi trẻ xinh đẹp rơi vào ma chưởng của bảy cậu bé……” Nói xong, thấp giọng cười dâm đãng ba tiếng.

“Thật sự?” Dương Thuần Miễn thấy hứng thú rồi nhưng lập tức ý thức được mình biểu hiện quá mức rõ ràng, vì thế ho khan một tiếng.

Ngưu Nhu Miên tiếp tục nói:“ Quyển sách này tình tiết khúc chiết, lại có nhiều đoạn văn ngược cùng……” Ngưu Nhu Miên ấp a ấp úng,“Nhưng tổng thể mà nói vẫn có thể xem là nhất tác phẩm tuyệt vời.” Dương Thuần Miễn rốt cục chịu không nổi dụ hoặc, ngoan ngoãn đem remote đưa tới tay Ngưu Nhu Miên, Ngưu Nhu Miên cười đem sách đưa cho Dương Thuần Miễn, tiếp tục ngồi xem TV.

Dương Thuần Miễn ngừng thở, mở sách ra, vừa thấy thiếu chút nữa té xỉu hộc máu —

[ Hồ lô biến ]! (1)

Dương Thuần Miễn nhìn không chớp mắt đi thẳng vào phòng mình, mãi đến kệ sách tụng kinh, dường như bản này cũng bị anh niệm xong rồi, xem ra ngày mai phải mua một quyển khác.

Ngày hôm sau, Ngưu Nhu Miên ở nhà viết tiểu thuyết trên mạng. Một ngày ăn cháo loãng, đến cơm chiều Ngưu Nhu Miên vẫn là nấu cháo, Dương Thuần Miễn bất mãn nói:“Còn có lựa chọn khác sao?”

“Có!” Ngưu Nhu Miên ngắn gọn nói, thấy ánh mắt Dương Thuần Miễn nóng bỏng chờ mong, cô lại lạnh lùng nói:“Ăn hoặc là không ăn!”

=_=

Lập tức đặt một chén lớn trước mặt Dương Thuần Miễn, thập phần nghiêm túc nói:“Đồng chí cách mạng, trong bếp còn có mì ăn liền đó!”

Dương Thuần Miễn vốn định đi ra ngoài ăn, sau lại nghĩ buổi tối còn phải giành TV nữa, không thể đi, vì thế cũng cắn răng ngồi ăn cháo với Ngưu Nhu Miên, ăn xong xoăn tay áo lên chuẩn bị nghênh đón buổi đấu tranh giai cấp lần thứ tư!

(1)Hồ lô biến: truyền thuyết ngày xưa kể rằng trên núi Hồ Lô hàng trăm năm nay có giam giữ một con rắn tinh và một con bò cạp tinh vô cùng tàn ác. Rồi trước một biến cố bất ngờ, chúng được giải phóng khỏi sự giam cầm và đe dọa dân lành. Một vị thần tiên đã chỉ cho một ông lão già sống trên núi Hồ Lô trồng cây Hồ Lô. Cây Hồ Lô ấy đến ngày đơm hoa kết quả cho ra 7 trái hồ lô với 7 màu khác nhau. Chúng biến thành 7 cậu bé hồ lô khôi ngô, tuấn tú với sức mạnh hơn người giúp người dân đánh tan cái ác.

18 phản hồi (+add yours?)

  1. tieudamieu2209
    Th5 19, 2011 @ 03:23:30

    TEM ^^

    Phản hồi

  2. tieudamieu2209
    Th5 19, 2011 @ 03:31:27

    Bái phục miệng lưỡi Miên tỷ quá
    haha
    khổ thân Miễn ca thui à
    sau này 2 ng này mà yêu nhau thì sao ta
    *hắc hắc*
    thanks Sun nha

    Phản hồi

  3. ngocmysieu7
    Th5 19, 2011 @ 03:58:36

    luc yeu nhau ruj laj hjen nhu dat ngay ay ma.

    Phản hồi

  4. Pandanus255
    Th5 19, 2011 @ 06:37:25

    Thanks

    Phản hồi

  5. Sj kyuhyun
    Th5 19, 2011 @ 08:14:54

    Thank ss

    Phản hồi

  6. buigiabao
    Th5 19, 2011 @ 08:30:27

    haha troi anh mien bi lua 2 lan ma van k de phong bi chi lua lan nua hahahha cuoi lan lon.thank

    Phản hồi

  7. Y Lạc Nhi
    Th5 19, 2011 @ 09:28:58

    Thnx tỷ nhìu nha!
    Miên tỷ thật siu cấp quá~ Cái j cũng nói đc! Tỷ ý mà học luật sư thì sẽ thành công vang dội…

    Phản hồi

  8. uyên
    Th5 19, 2011 @ 12:07:43

    pó tay nữ chính, cám ơn ss

    Phản hồi

  9. ngocanh
    Th5 19, 2011 @ 12:09:35

    hai người này đúng là ko còn gì để nói, thank nàng

    Phản hồi

  10. that_la_nhat
    Th5 19, 2011 @ 12:43:39

    =))))))
    ôi
    a này thật đáng thương
    thanks!^^

    Phản hồi

  11. Gia Lăng Tần
    Th5 19, 2011 @ 17:15:13

    Thanks nàng.Hehe,lần nào anh ấy cũng bị tỷ ấy lừa.Quả thật là đáng thương mà

    Phản hồi

  12. Hiên Viên Nguyệt
    Th5 19, 2011 @ 18:25:50

    ta sang đòi quà tân gia đây

    Phản hồi

  13. Vian
    Th5 19, 2011 @ 19:40:48

    Dương Dương ca thật là hết thuốc, bị lừa 3 lần với cùng một mánh chepppp!

    Phản hồi

  14. hana
    Th5 19, 2011 @ 19:56:46

    da dinh nghien bo nay cua nang nhung hnay tam trang cua ta that ko tot.huhu.danh comt ung ho nang truoc,con ta thi se doi them thoi gian nua de doc vay

    Phản hồi

  15. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 13:48:54

    Thanks.

    Phản hồi

  16. thudien
    Th6 29, 2012 @ 13:11:46

    bái phục tỷ ghê nói sạo k cớp mắt luôn haha

    Phản hồi

  17. Alex tran
    Th8 14, 2012 @ 14:18:07

    DTM a ne chu vodoi song vs con nho? na’y lau nhu vay ma k pkai vao vien tam tkan

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: