Mì thịt bò+ mì Dương Xuân=? (Chap 4.4)


Mì thịt bò+ mì Dương Xuân = kẹo mạch nha (Phần 4)
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

Buổi tối, Dương Thuần Miễn lại chiếm lĩnh TV, anh quả thật là nuốt không nổi mối hận mỗi ngày bị con nhỏ này lừa mà. Lần này Ngưu Nhu Miên cũng không giả bộ đi lấy bìa sách gì đó nữa, trực tiếp ôm từ trong phòng ra một tá giấy a4, sau đó ngồi trên sô pha vừa đọc vừa chỉnh sửa.

Ngưu Nhu Miên ngồi khoảng nửa giờ, vẻ mặt nhìn nghiêm trọng bất thường. Dương Thuần Miễn nghĩ rằng, lần này tuyệt đối không thể để con nhỏ này thành công, vì thế thà chết chứ là không hỏi. Mắt thấy phim truyền hình Ngưu Nhu Miên hay coi sắp bắt đầu, Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên vẫn là vững như Thái Sơn, đơn giản không hỏi cô, trực tiếp nghiêng qua xem tờ giấy trong tay cô rốt cuộc viết cái gì. Ngưu Nhu Miên lần này cũng không giống như ba lần lúc trước, thậm chí giấu cũng không giấu, bằng lòng cho Dương Thuần Miễn xem. Dương Thuần Miễn vẫn là hỏi:“Cái gì vậy?”

“Tiểu thuyết một nữ bảy nam.” Ngưu Nhu Miên thản nhiên trả lời.

“Lại là một nữ bảy nam hả? Tên là gì?” Dương Thuần Miễn lần này thông minh, không hỏi nội dung sách trước, hỏi tên trước.

“[ Săn bắn mĩ nam ].”

“Nội dung là gì?”

“Chính là nói về một sắc nữ siêu cấp nghĩ biện pháp giữ lấy trái tim của bảy người nam nhân.”

“Oh? Có chuyện xưa này sao? Cô lại lừa dối nữa đi.”

“Lừa dối cái Fu*k! Anh xem hay không xem thì nói một lần.!” Ngưu Nhu Miên vừa dứt lời, remote cũng đã đến tay cô.

Ngưu Nhu Miên thoải mái nằm ở sô pha xem TV, nhưng bên kia Dương Thuần Miễn là càng xem sắc mặt càng kém, cuối cùng đơn giản đem bản thảo trả lại cho Ngưu Nhu Miên.“ Bộ tiểu thuyết này tôi xem không nổi nữa, bất quá quả thật là một nữ bảy nam, cô nương trong sách này giống y như cô vậy, lấy ngược đãi nam nhân làm vui. Thật không biết cô đọc truyện một nữ bảy nam này làm gì chứ?”

“Bởi vì tôi cũng viết tiểu thuyết một nữ bảy nam mà, cho nên tôi phải tham khảo văn vẻ loại này a!”

“Cô đã tham khảo [ Bát tiên quá hải ],[ Công chúa bạch tuyết ] cùng [ Hồ lô biến], còn có cái bản [ Săn bắn mĩ nam ] này nữa à?”

“Không phải a, tôi chỉ tham khảo có ba bản, bản này vốn không phải tham khảo,” Ngưu Nhu Miên nói một chút, lập tức rõ ràng nói:“ Bản [ săn bắn mĩ nam ] này là tôi viết .”

>_< “Trách không được cô có thể hại người ta tức chết không đền mạng, nguyên nhân tất cả đều là vì lấy kinh nghiệm từ quyển sách này.” Dương Thuần Miễn đem một đống giấy để ở sô pha thượng, thì ra đây là nguyên nhân anh chuyên môn bị cô làm tức chết.

Khóe miệng Ngưu Nhu Miên giương lên, cười khẽ nói:“Quan hệ nhân quả anh nói sai rồi! Không phải viết này quyển sách này mà tôi biết được cách ‘ngược nhân’ , mà là vì ngược anh nên có ‘linh cảm ngược’, vì thế viết quyển sách này!” {Sun: ngược nhân: ngược đãi người khác, mà người đó ở đây là Dương Thuần Miễn ~_~}

=_= Dương Thuần Miễn ảm đạm nói:“ Rốt cuộc đời trước con phạm vào cái tội lớn ngập trời gì mà ông trời phái con ác nữ này đến tra tấn con thế này?!”

“Anh không biết là hai chúng ta rất có duyên phận sao?” vẻ mặt Ngưu Nhu Miên còn thật sự nghiêm nói, Dương Thuần Miễn có chút đăm chiêu nhìn lại, cô tiếp tục thâm tình nói:“Ngay từ ngàn năm trước chúng ta đã gặp nhau rồi , đó là một mùa hè mà có tái sinh mấy trăm lần trên thế giới này tôi cũng không quên được, chúng ta bởi vì vận mệnh mà gặp nhau, chúng ta cùng nhau tung tăng trên một đám cỏ, trong một làn gió nhẹ nhàng thổi qua, ở trên người của tôi còn để lại một dấu răng không thể phai nhòa, việc này sau lại thành một đoạn giai thoại thiên cổ. Khi đó, tên của tôi kêu…… Lữ Đồng Tân.”

“Sau khi Lữ Đồng Tân thành tiên, một ngày đi qua sông thấy một người chết đuối. Ông ta liền vớt lên, giết một con chó, lấy tim thay vào cứu người đó. Người đó sống lại lại mắng “Ta đang muốn chết, ông cứu ta làm gì?”.
Rồi ông lại lấy bùn đất nặn ra tim phổi bỏ vào bụng chó. Con chó sống lại lại cắn Lữ Đồng Tân.”

>_< Dương Thuần Miễn còn đang lãng mạn ôm ấp mộng đẹp, vừa nghe tới ba chữ cuối cùng hóa thành mộng đẹp lập tức hóa thành hư ảo, thầm mắng mình làm sao mà lại ngốc đến mức tin tưởng con nhỏ này lại có lúc nhẹ nhàng ôn nhu như vậy. Quả nhiên là con nhỏ đã coi [Bát tiên quá hải ]! Đúng rồi, may mắn hôm nay anh đã  mua một bản kinh Phật mới, chạy nhanh đi niệm, một phút cũng không thể chậm trễ .

Ngày hôm sau, Ngưu Nhu Miên đi bệnh viện tái khám, hai bên má bị sưng ngày càng nghiêm trọng, vết thương ở khóe miệng cũng có xu hướng xấu đi, thật là một giai đoạn không hay ho mà. Ngưu Nhu Miên nghe lời thầy thuốc dặn phải dùng bàn chải đánh răng của trẻ con. Đến siêu thị, cảm thấy bàn chải đánh răng của trẻ con đều rất đáng yêu, vì thế liền mua hai thanh hộp bàn chải dành cho baby từ 4 đến 12 tháng.

Về đến nhà còn nhịn không được lại lấy ra coi tiếp, ai mà ngờ lúc đó có người đi bên người cô sát quá, lúc đi qua đụng trúng cô. Bàn chải đánh răng vì có vỏ nhựa bên ngoài nên không sao nhưng cái túi plastic đựng chúng thì bay đi. Ngưu Nhu Miên chạy nhanh đem mấy cái bàn chải để vào cái túi, nhưng ai ngờ gió thổi cái túi plastic bị gió thổi bay xuống thùng rác nhà hàng xóm. Vừa vặn bị hàng xóm đại ca nhìn hết cảnh này. Hàng xóm đại ca liếc mắt nhìn cái bàn chải đánh răng trẻ con trong tay Ngưu Nhu Miên, lập tức nhìn vào cái bụng bằng phẳng của cô, lại nhìn đến cô vẻ mặt sầu khổ sưng vù như bánh bao của cô, tức giận mắng to một câu:“ TMD, thực  không phải đàn ông!” Sau đồng tình nói:“Em gái à, em phải nhớ kỹ  trên thế giới này còn có rất nhiều đàn ông tốt! Có khi buông tay cho cũng là một loại nhận được! Trên thế giới không ai bắt em có nghĩa vụ phải nhường nhịn hắn!” Nói xong, nổi giận đùng đùng vào nhà .

>_< chờ lúc Ngưu Nhu Miên tỉnh lại vị đại ca kia đã muốn vào nhà rồi.

Buổi chiều, Dương Thuần Miễn gọi điện thoại trở về nói cơm chiều Ngưu Nhu Miên một mình ăn đi, Ngưu Nhu Miên nghĩ rằng tám phần là trốn không muốn ăn cháo chung với cô cho nên chuồn mất đây mà. Ngưu Nhu Miên không nói hai lời liền gác điện thoại. Hôm nay bệnh tình của cô càng lúc càng nghiêm trọng, ngay cả nói chuyện cũng cảm thấy đau đớn .

Buổi tối, Dương Thuần Miễn đúng giờ trở về căn hộ cướp TV. Ngồi gần nữa tiếng cũng không thấy Ngưu Nhu Miên đi ra. Trong lòng Dương Thuần Miễn đột nhiên có chút lo lắng, dần dần đứng ngồi không yên bắt đầu miên man suy nghĩ. Chẳng lẽ Ngưu Nhu Miên trách anh không trở lại ăn cơm? Lúc gác điện thoại ngay cả chữ ‘gặp lại sau’ cũng chưa nói nữa! Hay là ngày hôm qua nói cô viết văn có vẻ khó coi, trong lòng cô cảm thấy khó chịu ? Mà chắc không đâu, cuối cùng cô vẫn cướp được TV trêu tức mình mà, có thấy giận gì đâu! Thế thì tại sao đợi cả nửa ngày cũng không thấy trong phòng cô có động tĩnh gì thế này? Sẽ không phải ngã bệnh rồi chứ?! Nghĩ đến đây, Dương Thuần Miễn từ trê sô pha đứng lên đến gõ cửa phòng Ngưu Nhu Miên. Một lát sao, từ trong phòng chạy ra một con quốc bảo Ngưu Nhu Miên, quốc bảo dùng ánh mắt hỏi Dương Thuần Miễn có chuyện gì. [Sun: quốc bảo của Trung Quốc là con gấu trúc, hai mắt nó có hai cái đốm đen rất to, câu này là chỉ Ngưu Nhu Miên không ngủ nên hai mắt thâm quầng như quốc bảo! ^__^]

Dương Thuần Miễn nói quanh nói co một vòng, nghĩ không ra lý do nào hay ho thế nên đơn giản nói thẳng :“Hôm nay cô không xem phim truyền hình hả?”

Ngưu Nhu Miên cầm một tờ giấy nhỏ, viết vào vài chữ, sau đó miễn cưỡng đưa cho Dương Thuần Miễn.“Hôm qua là tập cuối cùng rồi! Lão hoàng, anh còn muốn xem tiểu thuyết một nữ bảy nam cũng không có cơ hội đâu! Nhanh chóng đi xem thế giới động vật của anh thôi!”

“Vậy bây giờ cô đang làm gì chứ?” Không biết vì sao Dương Thuần Miễn đột nhiên có loại cảm giác mất mát không hiểu được.

“Lên JJ!” Một tờ giấy khác lại đưa tới. Dương Thuần Miễn vừa thấy, thần sắc đột biến, con nhỏ vậy mà còn trực tiếp và rõ ràng hơn anh! Vạn phần kinh ngạc nhìn Ngưu Nhu Miên. Ngưu Nhu Miên nhìn biểu hiện Dương Thuần Miễn là lạ, nghĩ nửa ngày mới hiểu được cái gì, lập tức giả bộ mặt heo trêu anh, lại viết ra một tờ giấy nữa: “Anh đừng coi tôi rảnh mà suốt ngày chọc anh! PS:JJ= Viết tắt của thành phố văn học Tấn Giang!” Lập tức “Bang” một tiếng đóng cửa lại. Dương Thuần Miễn thấy mình tức đến mức đầu cũng muốn bốc khói, ai biết Ngưu Nhu Miên lại mở của ra, ném một tờ giấy trên mặt anh, lập tức nặng nề đóng cửa lại.

“Cho anh bài thơ nè! Ngày mai đọc rồi giải đi! Đồ lưu manh!” Dương Thuần Miễn vừa thấy,“[ Nằm xuân ]  (2) Hoa mai yên tĩnh. Nằm chi thương hận. Hương nhẹ như thủy. Dịch thấu xuân lục. Ngạn giống như lục. Ngạn giống như thấu lục.” Bài thơ này rốt cuộc là có huyền cơ gì đây? Dương Thuần Miễn nghĩ nát óc cũng không thể giải.

Quan hệ hai người Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn tựa như kẹo mạch nha, khi ăn cảm thấy dính răng nhưng một khi không ăn, lại có một cảm giác hoài niệm đặc biệt với cái răng bị dính kia. Đa số mọi người có loại tâm lý tinh tế này, mà cũng vì lí do này mà mới có sự tồn tại của kẹo mạch nha.

Chú thích:

(1):Lã Động Tân người Hà Trung, họ Lã tên Nham, tự là Động Tân còn gọi là Thuần Dương kiếm khách. Ông là một trong bát tiên của Đạo gia gồm: Chung Ly Quyền, Lã Động Tân, Trương Quả Lão, Lý Thiết Quài, Lam Thái Hoà, Tào Quốc Cựu, Hà Tiên Cô và Hàn Tương Tử. Tương truyền ông chính là Huê Dương Chơn Nhơn xuống trần đầu thai, trải qua kiếp nạn cuối cùng là “Ái Tình” để đắc đạo.
Trên đường đi Lư Sơn tầm sư học đạo, Lã Động Tân vô tình bị lôi vào chuyện trừ yêu cứu tiểu thư của nhà Vương viên ngoại. Con yêu này chính là Hạo Thiên Khuyển của Nhị Lang thần. Bảo vật dùng để bắt yêu là một bức họa đồ, hễ dụ được nó nhảy vào họa đồ thì cuộn lại, có thể khiến nó xương cốt thành tro.
Lã Động Tân được giao nhiệm vụ giữ cửa, canh chừng bức họa đồ. Khi dẫn dụ được Hạo Thiên Khuyển nhảy vào bức họa, Lã Động Tân vội cuộn lại, nhưng được nửa chừng thì nghĩ tới chủ của nó là Nhị Lang thần nên lưỡng lự thả bức họa đồ xuống. Hạo Thiên Khuyển thoát ra liền quay sang cắn Lã Động Tân một cái rồi chạy mất.
Lã Động Tân vừa bị cắn đau vừa làm lỡ việc trừ yêu của người ta, đành phải ở lại nhà Vương viên ngoại canh chừng Hạo Thiên Khuyển. Sau nhờ Hằng Nga tiên tử đưa tin, mời Nhị Lang thần xuống mới thu phục được nó.
Người đời sau dùng tích “chó cắn Lã Động Tân” này để chỉ bản thân vô duyên vô cớ gặp phải những chuyện không như ý, ách giữa đàng lại mang vô cổ, làm ơn mà mắc oán.

(2)Bản hán việt của bài thơ Nằm Xuân: 《 Ngọa xuân 》: ‘Án mai u văn hoa, ngọa chi thương hận để, diêu văn ngọa tự thủy, dịch thấu đạt xuân lục. Ngạn tự lục, ngạn tự thấu lục, ngạn tự thấu đại lục’

10 phản hồi (+add yours?)

  1. ●±‡±● rynario ●±‡±●
    Th5 20, 2011 @ 03:02:15

    Tks ss

    Phản hồi

  2. tieudamieu2209
    Th5 20, 2011 @ 03:21:09

    thanks Sun

    Phản hồi

  3. qoop!!
    Th5 20, 2011 @ 03:29:27

    hóa ra trong truyện cuối cùng cũng có nhắc câu “chó cắn Lữ Đồng Tân” thật. ^^

    Phản hồi

  4. Hoahuongduong10
    Th5 20, 2011 @ 07:14:25

    Tem nha ^^

    Phản hồi

  5. Y Lạc Nhi
    Th5 20, 2011 @ 09:41:32

    Thnx tỷ nha~

    Phản hồi

  6. uyên
    Th5 20, 2011 @ 11:44:44

    thanks nàng

    Phản hồi

  7. EmeliaSky
    Th5 20, 2011 @ 12:13:47

    Sunny ơi Sunny. 😀
    ES chờ truyện này hòan rồi mới đọc nhưng mà cám ơn Sunny nhiều đã post nhé! 🙂

    Phản hồi

  8. ngocanh
    Th5 20, 2011 @ 14:32:56

    truyện hay nàng à, t ngày nào cũng vào hóng đọc, chết cười với anh chị này

    Phản hồi

  9. Gia Lăng Tần
    Th5 20, 2011 @ 20:48:25

    Thanks nàng ^^

    Phản hồi

  10. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 13:55:59

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: