Mì thịt bò+ mì Dương Xuân=? (Chap 5.2)


Mì thịt bò+ mì Dương Xuân= hợp tử (phần 2)
Tác giả: Steint
Edit : Sunny

Buổi sáng hôm sau, khi Dương Thuần Miễn đi làm, lúc đi qua cửa phòng đóng chặt của Ngưu Nhu Miên, do dự một chút, vẫn là trở lại gõ vài cái nhẹ lên cửa phòng Ngưu Nhu Miên, nghe được tiếng trả lời của Ngưu Nhu Miên liền vào phòng, sờ sờ đầu của cô, vẫn còn hơi nóng, hỏi:“Thuốc bác sĩ cho có uống không?” Ngưu Nhu Miên gật gật đầu, lại nói:“Lần trước đi châu Âu tôi có mua một lọ thuốc hạ sốt , bất quá là thuốc châu Âu có hơi mạnh, tôi đi lấy cho cô.”

Dương Thuần Miễn đem thuốc đặt ở đầu giường Ngưu Nhu Miên, lúc ra ngoài, suy nghĩ một chút lại nói:“Có việc nhớ gọi điện thoại!”

Dương Thuần Miễn đi rồi, Ngưu Nhu Miên vốn định thử xem lọ thuốc của Dương Thuần Miễn nhưng mà trên tay vô lực, loay hoay cả buổi cũng không mở ra, vì thế liền từ bỏ. Hỗn loạn ngủ thẳng đến buổi chiều, ra một thân mồ hôi, tinh thần tốt hơi rất nhiều, mặt cũng không sưng lên nữa. Cố tình lúc này Ngưu Nhu Miên lại nhận được lời từ chối sản xuất của một tờ tạp chí nào đó, tâm trạng chán nản ngay lập tức, không chỗ phát tiết, đi xuống dưới lầu mua nữa cân thịt heo cùng một bắp cải trắng, băm cho hả giận .

Dương Thuần Miễn ở công ty không an tâm công tác, thỉnh thoảng nhìn di động mình. Buổi chiều vừa qua, Dương Thuần Miễn quyết định sớm trở về. Ai ngờ đến nhà liền nhìn đến một con nhỏ đầu heo mặt mày hung ác đang quyết liệt bầm đồ ăn, so với đồ tể còn đồ tể hơi. Da đầu run run, chìa khóa trong tay lập tức rơi xuống.

Ngưu Nhu Miên nghiêng đầu mắt nhìn Dương Thuần Miễn, không nói một lời, tiếp tục hung hăng băm cải trắng, miệng còn lẩm bẩm :“Băm chết mày băm chết mày!” Dương Thuần Miễn kinh hãi, trong lòng thầm nghĩ , không phải trong lòng là muốn băm tôi chứ? Nghĩ đến đây, sau lưng lạnh buốt . Xem cô sinh long hoạt hổ như vậy, đột nhiên vạn phần hối hận vì sao mình ngu ngốc không thành thật đợi ở công ty nữa đi.

Dương Thuần Miễn thật cẩn thận trở lại phòng, sau đó đứng ở phòng khách rất xa nhìn Ngưu Nhu Miên nhưng cũng không dám lên nói chuyện. Nghĩ rằng, bệnh nhỏ này chắc hết rồi, nếu về sau mà ngày nào cô cũng hung dữ như vậy chắc mình phải sớm chạy đi mất. Thấy Ngưu Nhu Miên băm xong cải trắng, lại bắt đầu băm thịt heo, Dương Thuần Miễn rốt cục nhìn không được , nói:“Tôi đi mua đồ ăn về là được rồi, cô đừng băm nữa!”

“Không! Tôi phải băm! Tôi băm! Băm! Băm ~” Nói xong, Ngưu Nhu Miên còn băm ác hơn . Mỗi lần con dao chặt xuống là Dương Thuần Miễn nhịn không được chảy một giọt mồ hôi, cuối cùng thử nói:“Nếu không ta đi ra ngoài ăn đi, hôm nay tôi mời khách! Hơn nữa, tôi cũng có không trêu chọc cô mà, cô cùng tôi có cừu sâu đại hận như vậy sao?”

Đột nhiên Ngưu Nhu Miên ném con dao lên thớt, lau mồ hôi trên trán, mặt trầm xuống, suy sút nói:“Hôm nay bản thảo của tôi lại bị trả về rồi!”

“Là biên tập nào sáng suốt như vậy trời!” Dương Thuần Miễn vừa nói xong, liền nhìn đến Ngưu Nhu Miên cắn răng cắn lợi cằm con dao lên băm tiếp, vội vàng sửa miệng:“Thật sự là sáng suốt đó! Nếu nhận bản thảo của cô, bằng hành văn của cô này, đăng lên không phải lập tức nổi tiếng sao? Còn không đoạt bát cơm của hắn sao? Không được, vì bát cơm của hắn, hắn nhất định phải phong tỏa văn vẻ của cô!”

Ngưu Nhu Miên tuy biết Dương Thuần Miễn là trái lương tâm an ủi cô, nhưng nghe xong trong lòng vẫn dễ chịu hơn.“Anh nói xem làm sao mà bản thảo của tôi không bị trả về nữa?”

“Cái này đơn giản ! Lúc cô gửi bản thảo đi đừng kí tên ghi địa chỉ thì tốt rồi!” =_=

Ngưu Nhu Miên cằm con dao lại mạnh mẽ hùng hồn khí thế băm tiếp, thậm chí còn có mấy miếng thịt văng trên mặt. Dương Thuần Miễn theo bản năng co rụt cổ lại, cẩn thận cẩn thận hỏi:“Nếu không tôi thay ngươi bằm cho, cô xem cô mệt rồi kìa, đầu toàn mồ hôi!” Nói xong, Dương Thuần Miễn cẩn thận đi qua tiếp nhận con dao. Ngưu Nhu Miên đi chuẩn bị bột.

Sau khi hòa hảo, hai người mỗi người một cái cây cán bột, một cái bao hãm. Mới đầu, Dương Thuần Miễn căn bản là không biết làm thế nào với cái cây này nhưng dưới sự châm chọc của Ngưu Nhu Miên, rất nhanh anh liền nắm giữ kỹ năng cán bột.

“Tôi xem cô tinh thần hôm nay tốt hơn nhiều, sốt dường như cũng không còn, lọ thuốc tôi đưa cô buổi sáng thật có tác dụng đó.” Dương Thuần Miễn vừa cuốn vừa cười nói, trong lòng lại nghĩ, TMD, lọ thuốc này tác dụng cũng rất mạnh rồi đó, ai lại xem xem con nhỏ này, không uống cũng đã đủ mạnh rồi, hiện tại càng trầm trọng thêm, còn chỗ cho tôi sống sao? Tôi muốn đạp đất thành Phật đó! Lần sau chết cũng không thể đưa lọ thuốc này cho cô!

“Uh, ít nhiều cũng nhờ thuốc của anh, vì mở ra nắp lọ thuốc đó ra mà tôi gấp đến độ ra một thân mồ hôi, cuối cùng cũng nắp lọ thuốc cũng không mở ra. Bất quá cũng không phát sốt .” Ngưu Nhu Miên mí mắt cũng không nâng, tiếp tục gói sủi cảo.

=_= Dương Thuần Miễn nghĩ rằng, xem cô bằm thịt cái thân đầy mồ hôi kia kìa, sốt có cao thì nó cũng chạy mất rồi!

Ngưu Nhu Miên đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Dương Thuần Miễn, không tự tin hỏi:“Hoàng hoàng anh nói thử xem, tiểu thuyết tôi viết thật sự rất tệ sao? Có phải tôi không có khả năng viết tiểu thuyết không?” Ngưu Nhu Miên vốn là mặt đã sưng bây giờ lại chu miệng nhăn nhó, làm cho Dương Thuần Miễn không khỏi không liên tưởng đến Trư bát giới trong truyện [Tây du kí]. Ngưu Nhu Miên uể oải tiếp tục nói:“Ngày đó anh mới xem có mấy phút cũng xem không được .”

“Cũng không phải khó coi, chỉ là không thích hợp để tôi xem thôi. Kỳ thật nếu cô ở trên mạng ở viết tiếp mà chú ý đến khẩu vị độc giả thì người ta sẽ coi nhiều hơn.”

“Làm sao mà trúng khẩu vị của đọc giả? Ví dụ coi?” Ngưu Nhu Miên nghiêm túc nhìn về phía Dương Thuần Miễn.

“Ví dụ hả! Để tôi nhớ coi! Có rồi, ngày hôm qua trên mạng nhìn thấy một tin. Trong một đoạn của tiểu thuyết có viết một câu làm người ta kinh sợ nè, viết vầy: Có một người đàn ông sinh ra một con ngưu.” [ngưu= trâu]

“Sau đó?” Ngưu Nhu Miên truy vấn.

“Ngày hôm sau tôi lại đọc tiếp cuốn tiểu thuyết đó, ông ta viết vầy, thì ra nam trang đó là nữ cải nam trang, cô ta sinh ra một cậu bé mà tên của cậu bé đó kêu ngưu ngưu.”

=_=||| “Xem ra trình độ viết văn của tôi còn chưa đủ đẳng cấp rồi. Anh nói xem có phải tôi không thích hợp viết tiểu thuyết khôi hài không, tôi viết một kết cục mà tôi đọc vào còn phải rơi lệ, thế mà độc giả đọc vào lại cảm thấy buồn cười.” Ngưu Nhu Miên càng nói âm thanh càng thấp, đột nhiên hai mắt sáng quắc, hưng phấn nhìn về phía Dương Thuần Miễn,“Nếu không tôi viết truyện ma cũng được đó! Học tập phương pháp vừa rồi anh  dạy tôi hấp dẫn độc giả.” Ánh mắt Ngưu Nhu Miên mê ly nhìn về phía trước, cố ý làm một khuôn mặt u mê, cầm con dao trong tay giơ về phía trước, nói:“Vào một đêm khuya cách đây một tháng, Hoàng Thế Nhân vừa thu tiền trở về nhà, trên đường về nhà, đột nhiên cảm thấy gió lạnh phất phơ, không khỏi kéo chặt cổ áo, lúc này……” Mặt heo của Ngưu Nhu Miên đột nhiên quay qua nhìn Dương Thuần Miễn, dọa Dương Thuần Miễn hoảng hồn nhảy về sau mấy bước. Dương Thuần Miễn thầm nghĩ cái dạng này cần chi mà kể chuyện quỷ, không kể cũng đủ dọa người rồi! Chỉ nghe Ngưu Nhu Miên tiếp tục nói:“Một người phụ nữ mặc áo trắng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Hoàng Thế Nhân, Hoàng Thế Nhân tập trung nhìn vào, người phụ nữ này thế nhưng không có đầu!”

Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên dừng lại, vội vàng nịnh hót nói:“Không sai! Không sai!”

Ngưu Nhu Miên ngọt ngào cười, rung đùi đắc ý tiếp tục gói sủi cảo trong tay, vừa gói vừa nói:“Để kì sau tôi viết, viết như vậy “Hoàng Thế Nhân tập trung nhìn vào, người phụ nữ này thế nhưng không có đầu…… Rồi! ‘Con ma’ áo trắng nhìn Hoàng Thế Nhân nhe hàm răng trắng toe toét cười, nói:‘Da đầu sáng chói, mái tóc tung bay!’”

=_=|||

Dương Thuần Miễn thấy dùng Ngưu Nhu Miên ánh mắt trưng cầu ý kiến nhìn mình, nuốt nuốt nước miếng, nói:“Cá nhân tôi cảm thấy cô vẫn đừng thay đổi phong cách, tiếp tục phong cách khôi hài này thấy có tiền đồ hơn!”

Thấy Ngưu Nhu Miên bết bết miệng, Dương Thuần Miễn vội vàng tiếp tục hỏi:“Vì sao cô lại viết tiểu thuyết trên mạng vậy?”

“Có một ngày bỗng nhiên tôi phát sốt, sốt cháy cả một buổi tối, trải qua một đêm kinh khủng cùng ma bệnh đấu tranh quyết kiệt, buổi sáng rốt cục tôi cũng hết sốt, vì thế tôi liền bắt đầu viết tiểu thuyết .” Ngưu Nhu Miên thản nhiên nói.

“Chẳng lẽ là cảm thấy cuộc sống mỏng manh cho nên tranh thủ lúc mình còn sống mà viết hả?”

Ngưu Nhu Miên lắc lắc đầu, nói:“Không phải!”

“Đó là vì….?”

Ngưu Nhu Miên cầm cái hả cảo trong tay buông xuống nồi nước sôi, không vội không chậm, nói:“Đầu bị cháy hỏng !”

=_=|||

“Cô viết văn như vậy có người xem mới là lạ!” Dương Thuần Miễn lắc đầu bất lực.

“Có, tôi còn có mấy fan nữa mà!” Ngưu Nhu Miên phản bác nói.

……………….

“Sắc nữ, một mâm dưa chua đủ chưa?”

“Hoàng hoàng, tôi băm anh nhồi há cảo bây giờ!!!”

Gói cho tới khi nào xong thôi, Ngưu Nhu Miên thấy thịt sắp hết rồi nhưng da bì thì còn nhiều lắm, vì thế quyết định gói vài cái hợp tử. Dương Thuần Miễn là người miền nam, không biết hợp tử là cái gì. Ngưu Nhu Miên liền biểu diễn cho anh xem. Lấy một ít thịt đặt vào trong da bì, sau đó lại dùng một cái da bì khác đặt trên, ở bốn phía bóp lại, cuối cùng đặp bẹp thành một cái hợp tử hình tròn. Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên làm mẫu xong rồi, cũng nhịn không được cầm lấy một cái da bì bắt chước làm theo, khi đến lúc bóp cho hai miếng da bì lại với nhau thì làm không được, Ngưu Nhu Miên nhịn không được cầm tay dạy anh, miệng còn thì thầm :“Anh bóp như vậy không chặt, lúc bỏ vào nồi nó bung ra hết !” Dương Thuần Miễn nhìn Ngưu Nhu Miên trước mắt, trong lòng dường như có một con sâu con đi qua, ngứa ngứa, nhột nhột, vốn đang chuyên chú nhìn Ngưu Nhu Miên, thấy Ngưu Nhu Miên ngửa đầu nhìn anh, anh cuống quít đem tầm mắt dời tới hợp tử trên tay.

Ngưu Nhu Miên nói lúc bỏ vào nồi nhất định phải bỏ số chẵn nếu không sẽ là điềm xấu, vì thế bọn họ gói tổng cộng bốn hợp tử.

Cơm chiều, một người hai cái hợp tử, hai người không có khắc khẩu mà hòa hợp ăn cùng nhau. Dương Thuần Miễn ăn rất nhiều sủi cảo, nhưng cuối cùng vẫn là cảm thấy hai cái hợp tử kia ngon nhất, mà Ngưu Nhu Miên tuy rằng ăn rất chậm, nhưng hợp tử một cái cô cũng không ăn.

Có khi quan hệ của con người giống như cái hợp tử kia, lúc ban đầu là vì thịt ít mà da nhiều mới bất đắc dĩ chấp nhận mà làm, nhưng khi hai miếng da bì bọc lấy chút thịt ít ỏi kia giống như câu mà chúng ta thường ‘Hưởng một mình không bằng chia xẻ’, mà chính bởi vì chia xẻ mà ban đầu hai người không có quan hệ lại đi đến cùng nhau, dần dần sinh ra một loại cảm tình tuyệt không thể tả.

14 phản hồi (+add yours?)

  1. qoop!!
    Th5 22, 2011 @ 03:02:58

    TEM ^^

    Phản hồi

  2. ngocmysieu7
    Th5 22, 2011 @ 03:05:01

    ph0ng bi.hjx

    Phản hồi

  3. that_la_nhat
    Th5 22, 2011 @ 06:58:06

    ruột ^^

    Phản hồi

  4. Pandanus255
    Th5 22, 2011 @ 07:35:39

    Thanks

    Phản hồi

  5. Tiểu Nga
    Th5 22, 2011 @ 08:24:00

    chẹp
    đành lấy ghế vip zạ
    TT^TT

    Phản hồi

  6. Sophie Nguyễn
    Th5 22, 2011 @ 09:15:21

    thanks nàng nha 🙂

    Phản hồi

  7. ngocanh
    Th5 22, 2011 @ 10:20:25

    anh chị có vẻ thay đổi về nhau rồi, lại hóng xem tình hình thế nào

    Phản hồi

  8. tatonvb
    Th5 22, 2011 @ 11:26:21

    Thanks ss

    Phản hồi

  9. Y Lạc Nhi
    Th5 22, 2011 @ 13:17:20

    Thnx tỷ nhìu~
    Ko bik chừng nào 2 anh chị mới chính thức zới nhau nhỉ?!
    *chống cằm mơ mộng*

    Phản hồi

  10. ●±‡±● rynario ●±‡±●
    Th5 23, 2011 @ 00:10:59

    tks ss

    Phản hồi

  11. hana
    Th5 27, 2011 @ 01:28:31

    ta that mun doc het.cu ma bun ngu wa.mai vay

    Phản hồi

  12. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 14:09:15

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: