Mì thịt bò+ mì Dương Xuân=? (chap 6.2)


Mì thịt bò+mì Dương Xuân= cá (phần 2)
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

Dương Thuần Miễn ở “Duyên đối diện” ăn mì xong, lại cảm thấy đến tối về vẫn tốt hơn, vì thế ở ngoài chung cư đi dạo một trận, mãi đến đêm khuya mới về. Vừa đi vào chung cư, đột nhiên cảm thấy sau lưng tê rần, có người ở dùng gậy đánh anh a, anh vội vàng lấy tay chắn lại, thấy xương cốt cánh tay đau muốn chảy nước mắt,. Dương Thuần Miễn quay đầu lại muốn nhìn mặt đối phương, ai ngờ vừa quay qua đón ngay cây gậy đập vào đầu, máu chảy đầy mặt. Đối phương thấy anh đổ máu, cuống quít đào tẩu. Dương Thuần Miễn dùng tay còn lại đỡ lấy cái trán đầy máu đi về căn hộ. Vô lực gõ vài cái lên cửa, chậm chạp không thấy Ngưu Nhu Miên đến mở cửa, vì thế lấy tay sờ soạng tìm cái chìa khóa.

Đúng lúc này, cửa mở. Ngưu Nhu Miên thấy một người đàn ông mặt đầy máu, hét lên một tiếng, không chút suy nghĩ, lấy cái giá áo trong tay đập vào đầu Dương Thuần Miễn. Dương Thuần Miễn lập tức cảm thấy trên đầu đau quá, nghĩ thầm, con nhỏ này xuống tay còn ‘độc’ hơn người vừa nãy. Khóc thét một tiếng, nói:“Là tôi!” Ngưu Nhu Miên thế này mới thấy rõ Dương Thuần Miễn, vội vàng túm anh vào phòng. Ngưu Nhu Miên tìm mấy miếng băng gạc nhưng vết thương trên đầu Dương Thuần Miễn quá lớn, dùng băng gạc căn bản là không được, vì thế Ngưu Nhu Miên linh động lấy băng vệ sinh cầm máu cho Dương Thuần Miễn, sau đó đỡ Dương Thuần Miễn xuống lầu gọi xe.

Ngưu Nhu Miên đỡ Dương Thuần Miễn lên taxi, lo lắng nói với tài xế:“Đại ca, chúng tôi đi bệnh viện gần nhất.” Tài xế sửng sờ nhìn miếng băng vệ sinh trên đầu Dương Thuần Miễn, nửa ngày không dám phản ứng, Ngưu Nhu Miên lập tức hét lớn:“Chưa thấy qua đàn ông xài băng vệ sinh à?!”

“Vâng, lần đầu tiên gặp!” Nói xong, tài xế lái xe đi .

Dương Thuần Miễn sắc mặt đen thui, muốn lấy miếng băng vệ sinh ra, nhưng một tay loay hoay cả nửa ngày cũng không xong, Ngưu Nhu Miên lại lấy ra một miếng băng vệ sinh khác dùng sức ấn vào trán Dương Thuần Miễn, tiếp tục cầm máu cho anh, vừa ấn vừa nói:“Tôi biết anh để ý người khác nhìn anh, cho nên cố ý mang thêm mấy cái băng khác để thay cho anh này.”

=_=||| Dương Thuần Miễn nhìn miếng băng vệ sinh dính đầy máu trên tay, ngẩn người.

“Cho tôi đi xuống!” Rốt cục Dương Thuần Miễn nóng nảy, Ngưu Nhu Miên kiên nhẫn khuyên anh:“Làm sao mà đi xuống được? Đang trên đường cao tốc đó?” Lập tức thấy tài xế ở phía trước lắc đầu mãnh liệt.“Đến bệnh viện tôi liền bắt anh ném xuống.” Ngưu Nhu Miên hết sức lo lắng, gắt gao đè lại miệng vết thương của Dương Thuần Miễn, tay hơi run run. Thấy vẻ mặt Dương Thuần Miễn tức giận, còn nói thêm:“Được rồi, anh chịu đựng một chút đi! Mà anh phải cảm thấy may mắn à!”

“Vì sao tôi phải cảm thấy may mắn?” Dương Thuần Miễn trong lòng thầm nghĩ, ngày hôm qua mới chọc con nhỏ này một chút, hôm nay đã bị báo ứng nhanh như vậy? Chẳng lẽ tôi thật sự thiếu nợ cô mấy trăm năm nay sao? Một chút không thể ngỗ nghịch cô?

“May mắn tôi còn không có em bé, nếu không tôi sẽ dùng miếng tã của nó để cầm máu cho anh!”

>_<

Lái xe cười ha ha báo hại xe chạy như điên, Ngưu Nhu Miên không vui nói với tài xế:“Đại ca, chúng tôi là chạy tới bệnh viện, không phải vội vàng đi đầu thai!”

Đến bệnh viện, bác sĩ lập tức tiếp nhận Dương Thuần Miễn, đem Dương Thuần Miễn nâng đến một cái xe đẩy. Ngưu Nhu Miên đi theo xe đẩy hai bước, an ủi Dương Thuần Miễn, nói:“Lão hoàng, anh sẽ không có việc gì, người ngốc không dễ dàng chết như vậy !” Nói xong, đôi mắt Ngưu Nhu Miên liền đỏ.

Bác sĩ thấy thế, an ủi Ngưu Nhu Miên:“Cô cầm máu cho anh ta tốt lắm, không cần lo lắng, tính mạng Hoàng tiên sinh không có nguy hiểm gì đâu.”

=_= Dương Thuần Miễn vừa nghe, mới nhớ tới miếng băng vệ sinh còn nằm trên tay mình, vội vàng kêu Ngưu Nhu Miên lấy ra, nghĩ đến ngay cả bác sĩ cũng nghĩ anh họ Hoàng, vô lực nói với bác sĩ:“ Bác sĩ ngài mau chữa trị cho tôi đi, nếu để vậy hoài, tối nay tôi không cần đi ngoại khoa mà phải chuyển qua khoa bệnh tâm thần mất!”

Cái trán Dương Thuần Miễn khâu tổng cộng bốn mũi, cánh tay phải bị gãy xương nhỏ, bác sĩ băng bó trên đầu, nói cố gắng hết sức không nên cử động, ba ngày sau có thể tháo băng. Lần này đến phiên Ngưu Nhu Miên canh giữ bên giường bệnh Dương Thuần Miễn một buổi tối.

Một đôi vợ chồng già đi ngang qua giường bệnh bọn họ, nhìn đến hai người, thầm nghĩ, bây giờ thanh niên cũng thật khó lường, nhớ ngày đó mình cùng bạn già cãi nhau, cũng chỉ đập tay đập chân xuống bàn xuống giường hai ba cái, nhiều nhất thì chỉ chửi nhau vài cái liền xong rồi, ngay cả bát chúng tôi cũng không dám đập, đừng nói tới đánh nhau. Nhìn đôi vợ chồng son kia coi, mặt nữ bị nam đánh cho thành đầu heo, nam bị nữ đánh vỡ đầu, cánh tay bị gãy, haizzz….! Tuổi trẻ bây giờ thật là biết hơn người xưa ! Hai vợ chồng trong lòng đều tự cảm khái, nắm tay mà đi.

Một hồi, lại một đôi vợ chồng trung niên đi ngang qua, trong lòng thầm nghĩ, U…..! So với đôi này, nhà chúng tôi coi như là náo loạn nhỏ mà thôi, nhìn xem tình hình người ta chiến đấu kịch liệt ghê chưa?! Tại hạ tự thấy kém cỏi, bội phục bội phục! Nam nghĩ rằng, xem mặt nữ sưng vù, nếu không phải mấy chục cái tát chỉ sợ cũng chưa tới hiệu quả này, TMD, người đàn ông này xuống tay cũng thực ‘độc’! Nữ nghĩ rằng, xem đầu với tay của nam kìa, nếu không phải đánh nhau kịch liệt chắc cũng không có khả năng thảm như vậy đâu! Hậu quả của chiến tranh thế giới thứ hai chắc cũng như vầy thôi! Hai vợ chồng đồng thời nhìn đối phương một cái, lập tức nắm chặc tay nhau.

Buổi sáng, Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn hai người về tới nhà. Ngưu Nhu Miên giúp Dương Thuần Miễn cởi áo khoác, sau đó dìu anh nằm trên giường. Ngưu Nhu Miên nấu cho Dương Thuần Miễn một bát cháo đậu đỏ, ăn xong cho anh ta uống thuốc rồi ngủ.

Ngưu Nhu Miên thấy trong nhà cũng không còn gì bồi bổ thân thể cho Dương Thuần Miễn, vì thế đi xuống lầu mua đồ ăn, vừa vặn đụng tới hàng xóm đại ca vô cùng lo lắng đứng ở cửa, dường như đang đợi ai đó. Hàng xóm đại ca nhìn thấy Ngưu Nhu Miên, lập tức hỏi:“ Thân thể anh ta thế nào?”

“Không sao, chỉ là khâu bốn mũi mà thôi.” Ngưu Nhu Miên trả lời xong đột nhiên ý thức có cái gì đó không đúng. Anh ta làm thế nào biết được Dương Thuần Miễn bị thương? Chẳng lẽ…….? Có khi nào lúc trước mình vô tâm vui đùa lại làm hại Dương Thuần Miễn. Ngưu Nhu Miên nghĩ rằng phải nhanh chóng chấm dứt hiểu lầm này, vì thế Ngưu Nhu Miên bày ra bộ mặt khóc tang, ai oán nói với hàng xóm đại ca:“Đại ca ơi, trải qua lần này anh ta bị thương, tôi đã nhìn ra, đời này tôi không thể nào cách xa anh ta được, nếu anh ta có mệnh hệ gì, tôi cũng không muốn sống nữa!” Lập tức còn lau nước mắt cá sấu, thấy hàng xóm đại ca có chút áy náy, Ngưu Nhu Miên tiếp tục nói:“Bất quá, trải qua lần này, anh ta cũng hiểu được, nói là về sau nhất định đối tốt với tôi, sẽ không khi dễ tôi nữa.” Hàng xóm đại ca gật gật đầu, lập tức an ủi Ngưu Nhu Miên vài câu liền rời đi.

Hàng xóm đại ca đi rồi, Ngưu Nhu Miên nghĩ thầm lần này Dương Thuần Miễn bị thương tất cả đều là một tay cô tạo thành , trong lòng càng thêm áy náy. Mua đồ ăn xong vội vàng chạy về nhà trọ. Sau khi nấu xong bát canh ‘Ngao thượng bài cốt’ liền lặng lẽ vào phòng Dương Thuần Miễn, canh giữ ở bên giường anh.

Nhìn vết thương trên trán cùng với cánh tay mang băng gạc của Dương Thuần Miễn, trong lòng Ngưu Nhu Miên cũng không vui gì. Ngồi không một hồi, Dương Thuần Miễn liền tỉnh, nói là đau ngủ không được. Lúc này, canh ‘bài cốt’ đã nấu xong rồi, Ngưu Nhu Miên bưng đến một chén, cẩn thận đút cho Dương Thuần Miễn ăn. Tuy rằng Dương Thuần Miễn cảm thấy Ngưu Nhu Miên đút anh cũng hơi là lạ nhưng cũng xem là hưởng thụ đi. Từ đầu đến cuối, Ngưu Nhu Miên cũng chưa nói thêm câu nào châm chọc Dương Thuần Miễn, vẫn là hỏi han ân cần, cái này ngược lại làm cho Dương Thuần Miễn cảm thấy run sợ à. Thầm nghĩ, chẳng lẽ mình bệnh mà làm con nhỏ này đổi tính ư? Hay là bình tĩnh trước khi bão tố?

“Rất đau ha? May mắn người không có việc gì.” Ngưu Nhu Miên yếu ớt nói.

Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên nói chuyện đứng đắn như vậy, ngược lại không biết trả lời thế nào, không tự nhiên, nói:“Bác sĩ cũng nói không phải vết thương lớn, nghỉ ngơi mấy ngày thì tốt rồi.” Thấy Ngưu Nhu Miên vẫn là khuôn mặt u sầu, vì thế đùa giỡn nói:“Như thế nào, đau lòng hả? Đừng có trưng ra khuôn mặt đau khổ đó nữa, nếu không người khác nhìn vào còn tưởng rằng cô là hoàng thái thái!”

Ngưu Nhu Miên vừa nghe bản tính liền phát tác, tinh thần lập tức dâng cao gấp trăm lần, nói:“Tôi là sợ Hiệp hội động vật bảo hộ tố cáo tôi ngược đãi súc vật! Nói tôi đánh gãy chân chó của anh, đập vỡ đầu chó của anh.[Ngưu Nhu Miên thầm nghĩ, Dương Thuần Miễn anh là Hao Thiên Khuyển chuyển thế sao?] hơn nữa, anh như vậy, làm tôi biết tra tấn ai đây?” Ngưu Nhu Miên ngẫm lại mình hiện tại thành dạng đầu heo, lại nhìn nhìn cái đầu băng bó của Dương Thuần Miễn, vội vàng lấy di động ra, ngồi kế bên người Dương Thuần Miễn, nghiêng đầu qua chụp ảnh chung. Chụp xong, cười hì hì nói với Dương Thuần Miễn:“Đầu heo đầu chó chụp ảnh chung lưu niệm.” Dương Thuần Miễn bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

[Hao Thiên Khuyển là con chó của Nhị lang thần Dương Tiễn.]

Buổi chiều, Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn hai đứa bệnh nhân ngủ thẳng cẳng đến tối. Buổi tối Dương Thuần Miễn đi ra phòng khách xem TV, Ngưu Nhu Miên cũng từ trong phòng đi ra, ngồi kế bên người anh, nói:“Ban biên tập nói vì nguyên nhân thời gian, sách phải làm tranh minh họa mới được!”

“Minh họa cái gì?” Dương Thuần Miễn không hiểu.

“Thì minh họa bản đồ trong tiểu thuyết của tôi á.”

“Cô tưởng sách của cô là sách giáo khoa địa lý hả? Còn muốn làm minh họa cái gì. Cũng tốt, cô vẽ cho bọn họ một cái bản đồ thế giới đi, sau đó vẽ bảy châu lục, mỗi châu vẽ một mĩ nam vào.”

“Tâm tình tôi vốn không tốt á, anh còn họa vô đơn chí. Cẩn thận ngày mai tôi lấy xương anh hầm canh ‘bài cốt’ bây giờ!” Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn lập tức thỏa hiệp, còn nói thêm:“Biên tập nói còn tùy sách tặng đồ, anh nói nên tặng cái gì thì tốt đây?”

“Cái này á! Mùa đông đến, quá lạnh, tặng miếng lót giày đi. Hơn nữa sách kia của cô phỏng chừng cũng chỉ có thể bán con gái trong trấn, tặng miếng lót giày là thích hợp nhất, người ta đỡ phải đi mua!” Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên đã muốn muốn hung thần ác sát nhào lại đây, nhanh chóng sửa miệng nói:“Kỳ thật, sách của cô ngay cả con gái thị trấn đều biết, có thể thấy được lực ảnh hưởng của cô lớn bao nhiêu rồi. Cô phải cao hứng mới đúng chứ?!”

“Làm sao hôm qua bị người ta đánh một cây mà hôm nay tự nhiên xuất hiện năng khiếu vậy? Miệng lợi hại hơn à! Còn biết được châm biếm nữa! Sớm biết tôi đã đánh trước hai cây!” Ngưu Nhu Miên liếc Dương Thuần Miễn một cái.

“Chịu ảnh hưởng của cô! Hơn nữa, ai đánh tôi người đó rõ nhất!”

“Tôi trên người mấy vạn ưu điểm anh không học, vạn dặm mới tìm được một khuyết điểm mà anh lại học. Anh không cảm thấy khó chịu à, không phải theo đuổi chủ nghĩa hoàn mĩ sao, bây giờ vứt bỏ nó mà hấp thu các loại cặn bã à, muốn làm rác rưởi sao?!” Dương Thuần Miễn tức giận đến hiếp mắt, Ngưu Nhu Miên lập tức ngừng nói, khẩn trương tiến lên hỏi:“Đau đầu ?”

Dương Thuần Miễn vốn cũng không phải đau đầu, vừa thấy liền biết thời biết thế gật gật đầu. Ngưu Nhu Miên chạy nhanh rót cho Dương Thuần Miễn một ly nước ấm, nhìn anh uống xong, thế này mới trở về phòng. Dương Thuần Miễn trong lòng âm thầm đắc ý, anh đã tìm được phương pháp tạm thời chế trụ con nhỏ này rồi.

21 phản hồi (+add yours?)

  1. hana
    Th5 24, 2011 @ 02:04:48

    a tem cua ta

    Phản hồi

  2. hana
    Th5 24, 2011 @ 02:05:57

    oi troi oi ta 3lan ra tran danh tem deu thua qoop ca .hnay mat troi moc huong tay roi
    qoop ca di vang.haha.ta suong

    Phản hồi

  3. ~^^~phjnphjn~^^~
    Th5 24, 2011 @ 02:06:27

    Tem
    Thanks nh!

    Phản hồi

  4. ●±‡±● rynario ●±‡±●
    Th5 24, 2011 @ 03:00:04

    Tks ss

    Phản hồi

  5. vyphung
    Th5 24, 2011 @ 03:30:34

    yayyy co chap moi de doc roiii (:3

    Phản hồi

  6. Pandanus255
    Th5 24, 2011 @ 08:07:44

    Thanks .

    Phản hồi

  7. Sophie Nguyễn
    Th5 24, 2011 @ 09:18:26

    thanks nàng 🙂

    Phản hồi

  8. ngocanh
    Th5 24, 2011 @ 10:03:53

    thank nàng

    Phản hồi

  9. cỏ dại
    Th5 24, 2011 @ 10:04:05

    no idea

    Phản hồi

  10. Y Lạc Nhi
    Th5 24, 2011 @ 10:05:29

    Hix hix, nếu bik tối qua tỷ tung sớm thế thì em chịu khó mở máy thêm 5′ là kím đc tem ùi! *chấm chấm nc mắt*
    Mà lạ nhỉ? Thấy Hana tỷ nói mới nhớ hum ny ko thấy qoop ca ra tranh tem há!
    Thế thì mọi người đều có cơ hộ tranh tem ùi! *hắc hắc*

    Phản hồi

  11. tatonvb
    Th5 24, 2011 @ 10:13:18

    Thanks ss

    Phản hồi

  12. thanh dan
    Th5 24, 2011 @ 11:08:59

    thanks

    Phản hồi

  13. that_la_nhat
    Th5 24, 2011 @ 12:03:55

    =))))))
    e đi chết đây
    chị thật là độc
    *lăn lộn bò xoài*

    Phản hồi

  14. uyên
    Th5 24, 2011 @ 13:12:44

    hahaha cười chết mất. cám ơn ss

    Phản hồi

  15. chipvnwn
    Th5 24, 2011 @ 14:09:11

    xem truyen ma minh ko dam an j uong j ca . so xac chet roi bo lo fan sau

    Phản hồi

  16. habin3288
    Th5 24, 2011 @ 23:42:49

    nhà mình toàn màu xanh ta thích quá a~~ mát quá !!! ta thích màu xanh a ha ha thank sunny iu quý, đẹp người đẹp nết edit truyện thì toàn truyện độc, hay chết người 🙂

    Phản hồi

  17. hana
    Th5 25, 2011 @ 15:06:06

    the day.day la ly do hana lai choi comment nha.haha
    cho moi nguoi cham chi.lau lam moi thay habin nhu

    Phản hồi

  18. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 14:22:43

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: