Mì thịt bò+ mì Dương Xuân=? (chap 6.3)


Chương 6: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = cá (phần 3)
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

Buổi sáng hôm sau, Ngưu Nhu Miên nói với Dương Thuần Miễn trong nhà không còn gì ăn cả, dù sao bác sĩ cũng dặn phải đi ra ngoài hô hấp không khí mới mẻ, hai người liền lái xe đi siêu thị Carrefoure.

Một đứa tiểu đội trưởng đầu heo, một đứa quân sư quạt mo, hai người đẩy xe đi trong siêu thị thập phần bắt mắt. Ngưu Nhu Miên nghĩ Dương Thuần Miễn vì cô mà bị thương, mua rất nhiều đồ ăn tính bồi thường, còn lời thề son sắt nói:“Buổi tối bộc lộ tài năng cho anh xem!” Nói xong, nghiêng đầu cười. Dương Thuần Miễn giây đó lại hoảng hốt, cảm thấy này con nhỏ đầu heo cũng có lúc đáng yêu .

Đi đến quầy bán thịt đông lạnh, Ngưu Nhu Miên đột nhiên ý xấu nổi lên, với tay chộp một cái bảng giá thịt chó dán lên miếng băng gạc trên đầu Dương Thuần Miễn, cười toe toét. Sau đó, lại chộp thêm một miếng bảng giá thịt heo dán lên mặt mình, vừa lòng nhìn nhìn, lấy di động ra, hai đứa đầu to lại chụp ảnh chung lần 2. Hai cái bảng giá ghi là cùng khối lượng. Quay điện thoại lại nhìn một cái, Ngưu Nhu Miên phát hiện cái đầu heo sưng vù của mình còn muốn nặng hơn đầu chó bị thương của Dương Thuần Miễn mấy chục gram, tuy rằng nặng hơn một ít, nhưng giá thị trường thì thịt heo rẻ hơn thịt chó, cho nên tổng giá trị cách dĩ nhiên là quý hơn Dương Thuần Miễn. Ngưu Nhu Miên cái này cũng không vui, chu cái miệng trư. Dương Thuần Miễn vừa thấy, đắc ý nói:“Hắc hắc! Vẫn là đầu của tôi đáng giá, cô còn nói dáng người cô đẹp, cô xem xem, vóc dáng có 160cm thế mà đầu còn nặng hơn người  180 cm như tôi.”

“Trong óc anh tất cả đều là cây cỏ, trong óc tôi tất cả đều là bảo bối, anh có thể không nhẹ hơn tôi sao?”

Cây cỏ?!=_= “Còn nói mình dáng người đẹp, cô nhìn xem cái đầu to của cô bây giờ kìa! Đi đường mà đi nhanh cũng đã mất trọng tâm, đầu đập xuống đất! Vẫn là mau lại đây vịnh vào xe đẩy đi!” Nói xong, dùng cánh tay trái lành lặn nhéo nhéo cái mặt đô đô phì phì của Ngưu Nhu Miên, sau đó đem tay cô kéo đến để trên xe đẩy.

Ngưu Nhu Miên tránh khỏi tay Dương Thuần Miễn, vừa muốn mở miệng phản bác, lúc này một người phụ nữ trung niên cố nhìn Dương Thuần Miễn, có chút hoài nghi hỏi:“Thuần Miễn?”

Dương Thuần Miễn lập tức ngừng cười, nghiêm túc trả lời:“Dì! Dì cũng đến mua đồ?!”

“Đúng vậy! Lâu rồi cũng chưa đến nhà dì a. Mà đầu con là như thế nào vậy? Thiếu chút nữa dì nhận không ra!”

“Cái này à, ngày hôm qua không cẩn thận bị đập! Không có gì đáng ngại!”

“Vị tiểu thư này là?” Người phụ nữ trung niên nhìn về phía Ngưu Nhu Miên.

Ngưu Nhu Miên vừa định tự giới thiệu, đã thấy Dương Thuần Miễn giành trước trả lời:“Cô ấy là y tá, phụ trách chăm sóc con mấy ngày nay.”

Ngưu Nhu Miên trộm trừng mắt nhìn Dương Thuần Miễn một cái, nghĩ rằng, tôi có làm cái gì đâu mà anh nói xạo thế hả?! Bất quá thấy Dương Thuần Miễn không ngừng nháy mắt với cô, cô lại không biết thân phận của vị phu nhân này, vì thế Ngưu Nhu Miên chua nói:“Đúng vậy, tôi là y tá của anh ta.” Thấy Dương Thuần Miễn vừa lòng nhìn cô cười cười, cô lại tiếp tục nói:“Nhưng bệnh nhân này tính tình thật sự không tốt, dì xem anh ta đem mặt tôi đánh thế này này. Ngày mai tôi liền từ chức mặc kệ anh ta!” Nói xong, đem mặt mình qua cho phu nhân ấy xem, quả nhiên đắc ý nhìn Dương Thuần Miễn mặt đen thui.

Phu nhân hàn huyên vài câu cùng Dương Thuần Miễn liền đi . Nhưng tâm tình Ngưu Nhu Miên lại đột nhiên biến thành xấu, cho đồ đạc ném vào xe cho hả giận, không để ý đến Dương Thuần Miễn. Không lâu, Dương Thuần Miễn rốt cục nặng nề mở miệng:“Bà ấy là mẹ của Dư Tư Giáng, thanh mai trúc mã tôi thích.”

“Hừ!” Ngưu Nhu Miên tức giận cầm mười hộp trứng cá muối ném vào trong xe, không nói lời nào. Mãi đến khi tính tiền, Dương Thuần Miễn đứng ở phía sau Ngưu Nhu Miên, nhìn chằm chằm vào Ngưu Nhu Miên, nhưng không biết nói cái gì với cô cho phải. Bởi vì Dương Thuần Miễn toàn chú ý đến Ngưu Nhu Miên nên anh đạp lên chân người ngoại quốc phía sau mà không biết. Này người ngoại quốc nghẹn nửa ngày, nửa ngày còn lại tìm ngôn ngữ, rốt cục tìm được vài từ dùng được, dùng tiếng Trung gượng gạo của mình nói với Dương Thuần Miễn:“Chân của anh, đặt trên chân của tôi, nhưng lại dùng sức! Tôi có chút đau, nhưng không sao, chân không có bị hư!”

Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn đồng thời quay đầu, phì cười, không khí hai người trong lúc này có hơi dịu đi. Lúc bọn họ tính tiền, đột nhiên máy tính tiền vang lớn, sau mới phát hiện hai người đã quên đem hai cái nhãn kia dán lại trên hai hộp thịt. May mắn hiểu lầm rất nhanh được giải quyết. Dương Thuần Miễn thừa dịp Ngưu Nhu Miên không chú ý, đem hai cái nhãn đó vụng trộm bỏ vào túi áo.

Sau đó, hai người đi hiệu thuốc. Vào hiệu thuốc, Ngưu Nhu Miên hỏi ông chủ:“Có thuốc làm cho người ta mất trí nhớ không?” Ông chủ sửng sốt, lắc lắc đầu.

“Có thuốc cho chó bị bệnh uống không?” Ông chủ sững sờ.

“Vậy có bán xe lăn không?” Ngưu Nhu Miên lại hỏi.

Ông chủ lại lắc lắc đầu, trong lòng bắt đầu nói thầm, cô gái này điên rồi sao?

Dương Thuần Miễn nhìn không được, nói:“Cô mua xe lăn gì chứ?”

Ngưu Nhu Miên quay đầu lại, hung tợn nói:“Tôi đem chân chó của anh đánh gãy, cho anh ngồi có được hay không?”

Ông chủ hiệu thuốc thế này mới nhìn ra đầu mối, thì ra là tình nhân cãi nhau à, vì thế cười cười.

Dương Thuần Miễn thấy ông chủ hiệu thuốc cười, cũng có chút xấu hổ, nhanh chóng nói:“Tôi có hơi ho khan, mua thuốc ho đi.”

“Có thể ho khan cũng không tồi, hươu cao cổ muốn ho khan cũng không có cách ho khan đâu, không mua!” Ngưu Nhu Miên dỗi nói:“ Ông chủ, mua bao cao su!”

“Cô mua cái đó làm gì?” Dương Thuần Miễn vừa nghe Ngưu Nhu Miên mua bao cao su trong lòng đột nhiên hốt hoảng.

“Ông chủ, ông nhìn thấy không, đầu óc anh ta bị hỏng rồi, bao cao su mà hỏi tôi mua làm gì?” Ngưu Nhu Miên nói với ông chủ, sau đó quay đầu nói với Dương Thuần Miễn:“Tôi thổi bong bóng được chưa, còn lại đặt trong ô tô của anh, lần sau ai ngồi xe anh đừng quên nói tôi mua đó!” Lập tức quay sang ông chủ,“Tôi muốn bao cao su màu sắc rực rỡ á!” Ông chủ không dám chậm trễ, nhanh chóng lấy cho Ngưu Nhu Miên.

Hai người về chung cư vừa vặn đụng tới hàng xóm đại ca.[ Tác giả: hàng xóm đại ca huynh cũng là manh lưu à, mỗi ngày đều rảnh rang ở bên ngoài dọa người ta.] Hàng xóm đại ca chào hỏi nói:“Đi siêu thị về à ?!”

Dương Thuần Miễn gật gật đầu, Ngưu Nhu Miên tiếp lời nói:“Không phải! Vừa dắt chó đi dạo về!”

=_= Dương Thuần Miễn trong lòng nghĩ không phải chỉ nói cô là y tá thôi mà, có cần giận đến giờ không a. Phụ nữ thật phiền toái!

Trở lại nhà, Ngưu Nhu Miên đem đồ đạc gì đó chuẩn bị về phòng mình. Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên vào phòng, gọi lại:“Cô không làm cơm chiều ?”

“Trong tủ lạnh có đồ ăn chó đóng hộp đó, tự mình nấu đi! Nếu không còn có mười cái trứng cá muối mới mua, đủ anh ăn!” Ngưu Nhu Miên phiền chán nói.

“Nhưng cô vừa nói ở siêu thị, buổi tối bộc lộ tài năng cho tôi xem mà!” Dương Thuần Miễn chưa từ bỏ ý định.

Ngưu Nhu Miên cuồn cuộn xắn tay áo lên,“Thấy chưa? Bộc lộ xong rồi!” Nói xong, trở về phòng, ném lại Dương Thuần Miễn sợ run. =_=

Ngưu Nhu Miên trở về phòng, mới phát hiện mình vì sao phải giận thế chứ, vì Dương Thuần Miễn nói cô là y tá sao?! Chỉ một việc nhỏ như thế mà cũng làm mình khó chịu trong lòng như vậy? Lắc lắc đầu, không nghĩ , nhanh chóng viết tiểu thuyết của mình thôi.

Dương Thuần Miễn ù ù cạc cạc không hiểu gì hết, nhưng cũng không dám đi ghẹo Ngưu Nhu Miên. Vì thế chỉ phải đi tìm cái ăn, cẩn thận ngẫm lại kỳ thật đồ ăn chó hương vị cũng không tồi, bất quá quay đầu nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của Ngưu Nhu Miên, quyết định vẫn đừng đi mạo hiểm chọc cô. Tùy tiện qua tủ lạnh lấy một hộp thịt ra ăn, nhưng một tay rất khó mở ra, Dương Thuần Miễn loay hoay cả nửa ngày còn không cẩn thận cắt đến ngón tay, muốn lau ngón tay này, nhưng tay kia thì cũng bị thương, bất đắc dĩ chỉ phải cách đi gõ cửa phòng Ngưu Nhu Miên.

Ngưu Nhu Miên vừa mở cửa là  thấy ngay cái tay đầy máu của Dương Thuần Miễn. Dương Thuần Miễn cúi mặt, đem cái tay bị gãy lắc lắc trước mặt Ngưu Nhu Miên. Ngưu Nhu Miên chau mày, oán giận nói:“Anh bị nghiện tự mình hại mình à!” Lập tức kéo Dương Thuần Miễn ngồi vào sofa phòng khách, vừa xử lý miệng vết thương, miệng còn thầm oán :“Y tá? Anh có trả tôi tiền công à? Chăm sóc cái người tàn chân tật cộng thêm có cái đầu lừa ngốc nữa, trách nhiệm đó người bình thường có thể đảm nhiệm được không?” Ngưu Nhu Miên nói xong, hung hăng lấy tay gõ một chút lên cái trán bị thương của Dương Thuần Miễn, quả nhiên báo hại Dương Thuần Miễn đau đớn muốn khóc lên. Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên cũng không còn tức giận nữa, trong lòng cũng đột nhiên cảm thấy thoải mái, cười nhìn Ngưu Nhu Miên, thấy cô ngẩng đầu lại nhanh cúi mặt xuống dưới, đau khổ nói:“Cô muốn trả lương bao nhiêu?”

“Phải trả cả chi phí chăm sóc điều dưỡng nữa.” Ngưu Nhu Miên nghĩ đến Dương Thuần Miễn cũng bởi vì mình mà bị thương, cô chăm sóc anh cũng là hợp lí,“Dù sao sách tôi cũng sắp ra rồi! Nói sau, qua vài ngày răng tôi khỏi, tôi phải đi tìm công tác. Nhìn cái bộ dạng anh kìa:“Cô muốn trả lương bao nhiêu?”” Ngưu Nhu Miên oai miệng học cái điệu bộ đau khổ vừa rồi của Dương Thuần Miễn, sau đó tiếp tục nói:“Quả nhiên là sắc mặt của lão hoàng, đau lòng thì anh đi chết đi!” Thấy khuôn mặt Dương Thuần Miễn sáng lên, Ngưu Nhu Miên nhớ lại nói cô là  y tá à? Có thù không báo đâu phải quân tử, vì thế liền nói,“Bất quá, anh phải bồi thường à nha, tôi chưa cho phép mà một mình nói dối, nói tôi là y tá của anh, phí tổn thất tinh thần này là 1000!”

“1000? Nếu tính như vậy thì phí tổn thất tinh thần mà cô báo hại tôi còn không hơn mười vạn mới là lạ đó!”

“Cái đó không giống nhau à! Hai chúng ta chỉ là giúp đỡ lẫn nhau thôi, mà bây giờ anh đã tổn hại danh tiếng của tôi trước mặt người thứ ba, đó là mẹ của trứng cá muối á, cho nên cần bồi thường! Hơn nữa, phí tinh thần tổn thất của tôi bằng có mười cái chân heo hầm à, anh còn muốn thế nào nữa?! Hơn nữa vì bị anh chọc tức, tôi viết bao nhiêu bản thảo điều bị vứt hết, anh biết không? Tiền nhuận bút của tôi là trả thù lao theo số từ tôi viết. Mặt khác, vạn nhất linh cảm của tôi bị anh chọc tức báo hại không còn, sách không hoàn thành được, tiền phí vi phạm hợp đồng anh thay tôi trả sao? Còn có……”

P/S: hôm nay Sunny thật là đoảng quá, post nhầm một bài rồi, Sun đã tháo bài đó xuống ^^

bạn nào đọc bài đó rồi xem như là đã xem trước 1 phần rồi nhé >__<

17 phản hồi (+add yours?)

  1. dihynkat
    Th5 25, 2011 @ 08:21:54

    tem ah “giựt giựt”
    thank nang

    Phản hồi

  2. iloveyou_x95
    Th5 25, 2011 @ 08:36:43

    Phong bi a,thank nang !!!

    Phản hồi

  3. Sophie Nguyễn
    Th5 25, 2011 @ 09:02:00

    thanks Sun. hm nay tung 2 chap liền a 🙂

    Phản hồi

  4. uyên
    Th5 25, 2011 @ 10:07:50

    thanks ss

    Phản hồi

  5. Pandanus255
    Th5 25, 2011 @ 10:25:54

    Thanks

    Phản hồi

  6. tatonvb
    Th5 25, 2011 @ 10:55:29

    Thanks Sunny

    Phản hồi

  7. Tiểu Nga
    Th5 25, 2011 @ 11:19:44

    oạch
    tình yêu a
    nàng thật năng suất nha
    iu nàng quá à
    *chụt chụt*
    hắc hắc
    *1 tay giật giật tem. 1 tay cướp phong bì*
    hô hô

    Phản hồi

  8. thanh dan
    Th5 25, 2011 @ 12:44:34

    thanks

    Phản hồi

  9. Gia bình
    Th5 25, 2011 @ 12:53:10

    Hi’ hi’. Truyen hai qua. Thanks sun

    Phản hồi

  10. A Tử
    Th5 25, 2011 @ 12:53:44

    oh my good
    may là ta đã ra thông cáo trong vương quốc
    nên mới hem cóa vụ cướp tem hay đồ trắng trợn thế này
    *may ghê*

    Phản hồi

  11. Gia Lăng Tần
    Th5 25, 2011 @ 13:41:59

    Thanks nàng,cặp này hài quá ^_^

    Phản hồi

  12. Van miumiu
    Th5 25, 2011 @ 13:44:56

    Cang ngay cang hay, mong chap moi qua, cam on ban

    Phản hồi

  13. Y Lạc Nhi
    Th5 25, 2011 @ 14:17:10

    Thnx tỷ nhìu a~

    Phản hồi

  14. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 14:29:14

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: