Mì thịt bò+ mì Dương Xuân=? (chap 6.4)


Chương 6: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = cá (phần 4)
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

“Đừng nói nữa, tôi bồi thường được rồi chưa?!” Dương Thuần Miễn cũng không muốn bị 1000 tệ này làm oanh tạc. Cổ Long đại ca ơi, huynh có thể hiểu nỗi thống khổ của đệ không? Xin huynh sắp xếp lại bảng xếp hạng binh khí một lần nữa, được không? Cho con nhỏ này thời gian, phỏng chừng cô có thể xả ra 100 trật tự tồn tại, lúc trước vì sao mà anh xa thải cô chứ? Mướn đến làm đàm phán thương mại không phải rất tốt à? Mà không chỉ làm đàm phán thương mại, đàm phán mà bị liệt, phái cô ta đi chọc giận đối thủ buôn bán, đem bọn họ tiến vào bệnh viện hết cũng tốt lắm à!

“Đúng rồi, tôi mà làm y tá thì bệnh nhân có hai điều kiện phải tuân thủ.” Thấy Dương Thuần Miễn ngơ ngác nhìn cô, Ngưu Nhu Miên chậm rãi nói ra:“Điều thứ nhất, y tá luôn luôn đúng. Điều thứ hai, nếu y tá sai lầm thì……” Ngưu Nhu Miên nhướng nhướng lông mi,“Mời xem lại điều thứ nhất.”

=_=||| “Ở đâu có y tá như vậy à!!Cô có chắc là cô làm y tá mà không phải làm lãnh đạo không? Mà cũng không có quan hệ nào giữa lãnh đạo và nhân viên như vậy à! Y tá như cô sẽ đem tôi chiếu cố tới nhà xác !” Dương Thuần Miễn kịch liệt đưa ra kháng nghị.

“Quan hệ chúng ta? Cái đó cũng không phải quan hệ lãnh đạo với cấp dưới à.”

“Đó là cái gì?”

“Anh là chuột tôi là miêu, anh là thịt heo tôi là dao.” Ngưu Nhu Miên cười hì hì nói. [miêu= mèo]

>_< thịt heo?! Dao?! Lãnh đạo cùng cấp dưới còn không bằng nữa là. Vẫn là đừng tìm con nhỏ này tranh chấp, càng tranh chấp chỉ có thể làm mình chịu thiệt.

Nhìn miếng băng gạc trên tay Dương Thuần Miễn, Ngưu Nhu Miên hưng trí nổi lên, lấy bút chì màu sắc rực rỡ vẽ trên ngón tay của Dương Thuần Miễn một cái đầu chó nhỏ. Vẽ xong, còn nhìn nhìn, mới vừa lòng buông xuống. 

“Miêu lãnh đạo, vậy bây giờ cô có thể làm cơm chiều cho tôi chưa?” Dương Thuần Miễn xem như nhận mệnh, cô cô này đấu võ mồm cực nhanh, kỳ thật tâm địa vẫn không xấu.

“Được rồi, buổi tối ăn cá.” Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn người đầy thương  tích cũng không làm khó nữa.

“Cho tôi bổ não sao?” Dương Thuần Miễn vui vẻ nói, nhìn ngón tay được Ngưu Nhu Miên xử lý, tâm tình cũng dần dần tốt lên, lại sờ sờ miệng vết thương trên trán của mình.

“Bổ não cho anh? Anh ăn hai con cá voi cũng không bổ đâu, đừng mơ nữa!” Ngưu Nhu Miên nói xong, đứng dậy đi thẳng xuống phòng bếp.

Phát tiết xong rồi, Ngưu Nhu Miên trong lòng quả nhiên thoải mái thống khoái. Đến phòng bếp chuẩn bị làm cá, nhìn thấy hai củ hành tây, vì thế hứng thú nổi lên. Dương Thuần Miễn cũng theo tới phòng bếp, hỏi:“Đây là gì chứ?”

“Vẽ này nọ chơi!” Ngưu Nhu Miên nói xong, liền cầm bút khắc lên củ hành tây, Dương Thuần Miễn ở một bên nhìn, một hồi hai người đều bị hành tây kích thích chảy nước mắt, đều tự dùng tay áo xoa xoa nước mắt. Dương Thuần Miễn vốn muốn chạy đi, bất quá bị ‘ miêu lãnh đạo’ Ngưu Nhu Miên cứng rắn giữ chặt nên chạy không được. Cuối cùng Ngưu Nhu Miên rốt cục khắc thành hai khuôn mặt, chỉ vào một cái củ hành tay cười tủm tỉm nói:“Đây là tôi!” Dương Thuần Miễn thật mạnh gật gật đầu, nói:“Giống y như cái mặt sưng vù của cô!” Ngưu Nhu Miên lơ đễnh chỉ vào một củ hành bị cô phá hư, oai miệng tà mặt nói:“Đây là anh!” Dương Thuần Miễn nhíu mày, bất quá nhìn kỹ cũng cảm thấy đáng yêu . Ngưu Nhu Miên đem hai cái củ hành đặt trong tủ lạnh, vừa lòng quan sát một hồi, liền bắt đầu kho cá Võ Xương.

Dương Thuần Miễn vẫn nhìn vào hai cái đầu hành tây kia, càng xem càng thuận mắt, dù sao cũng nhàm chán, rảnh rỗi đứng bên Ngưu Nhu Miên xem cô nấu cơm. Muốn nói nhưng lại không biết nói cái gì, vì thế liền hỏi về tiểu thuyết của Ngưu Nhu Miên.“Trong tiểu thuyết cô thích anh chàng nào nhất?”

“Tôi thích nhất Chocolate.” (Chocolate: tên nhân vật trong tiểu thuyết của Ngưu Nhu Miên)

“Vì sao lại thích Chocolate?” Dương Thuần Miễn đột nhiên có hứng thú với mẫu đàn ông Ngưu Nhu Miên thích.

“Bởi vì Chocolate vui!”

>_< tuyệt đối không thể trông cậy vào con nhỏ này trả lời giống như người bình thường.

“Vậy vì sao anh thích Du Tư Giáng?” Ngưu Nhu Miên do dự hỏi ra.

“Tôi thích cô ấy tao nhã nhẹ nhàng, mảnh mai xinh đẹp, tươi cười ngọt ngào.” Dương Thuần Miễn vẻ mặt say mê nói.

“Vậy nhất định anh không phải thật sự yêu cô ấy.” Ngưu Nhu Miên nhẹ giọng nói.

“Vì sao?”

“Bởi vì những người bị bắt vào tình yêu rất mù quáng, lại không thể nói rốt cuộc vì sao mình yêu đối phương, mà anh có thể nói ra rõ ràng yêu đối phương chỗ nào, thế thì đoạn tình cảm này kỳ thật không phải tình yêu.” Ngưu Nhu Miên nhẹ nhàng nói.

Dương Thuần Miễn ngẩn ra, nhìn Ngưu Nhu Miên nghiêm trang, cẩn thận ngẫm lại hình như có vài phần đạo lý. Đột nhiên cảm thấy dao động, nhưng lập tức không phục, nói:“Cô biết cái gì? Toàn múa mép khua môi, nhìn cô như vậy bạn bè cũng không có mà còn nói như chuyên gia, có lực thuyết phục gì không?”

Ngưu Nhu Miên chống nạnh, ngửa đầu chống lại Dương Thuần Miễn:“Chi bằng tôi viết tiểu thuyết một nữ bảy nam! Anh có tư cách gì nói tôi, anh mới là hoa tươi chờ mãi vẫn chờ không được bãi phân trâu cắm đó!”

“Cô ~” Dương Thuần Miễn phản đối,“ Phân trâu có nhiều chất dinh dưỡng, hoa tươi toàn dựa vào nó .” =­_=

Ngưu Nhu Miên giận trừng mắt nhìn Dương Thuần Miễn, tay bắt đầu cầm dao lên, Dương Thuần Miễn nháy mắt liền run sợ, chỉ thấy Ngưu Nhu Miên mạnh mẽ băm đầu cá, căm giận nói:“Quan hệ tôi mèo anh chuột tạm thời sửa một chút.”

“Đổi thành cái gì?”

“Anh là con cá thì tôi là mèo! Hoặc anh là con cá thì tôi là con dao!” Nói xong, Ngưu Nhu Miên ra sức băm con cá cho hả giận, sức mạnh kia làm Dương Thuần Miễn đứng xem mà muốn té xỉu. =_=

Đôi khi tình yêu cũng giống như ăn cá, rất nhiều người vì sợ hóc xương mà không ăn, chỉ có những người kiên nhẫn cuối cùng mới tận hưởng được hương vị thơm ngon của nó. Kỳ thật, những con cá nhiều xương thì vị càng ngon, giống như những xung đột trong tình yêu, nhờ những hiểu lầm mà tình yêu càng thêm bền chặc.

15 phản hồi (+add yours?)

  1. ●±‡±● rynario ●±‡±●
    Th5 27, 2011 @ 03:21:40

    Tks ss

    Phản hồi

  2. dihynkat
    Th5 27, 2011 @ 06:24:19

    ây, ban kia hok lấy tem “nhìn nhìn ngó ngó”
    ta giật tem ah “lén lút chộp lấy”
    thank Sún

    Phản hồi

  3. Pandanus255
    Th5 27, 2011 @ 07:04:55

    Thanks . Đôi này nói chuyện vui ghê

    Phản hồi

  4. Gia binh
    Th5 27, 2011 @ 08:10:31

    hai qua. thanks sun

    Phản hồi

  5. Gia binh
    Th5 27, 2011 @ 08:10:51

    yeu 2 anh chi

    Phản hồi

  6. Sj kyuhyun
    Th5 27, 2011 @ 09:36:32

    Đoạn cuối triết lý ghê, thank ss

    Phản hồi

  7. uyên
    Th5 27, 2011 @ 09:49:56

    cám ơn ạ

    Phản hồi

  8. tatonvb
    Th5 27, 2011 @ 09:58:52

    Thanks ss

    Phản hồi

  9. yukanpyon
    Th5 27, 2011 @ 11:04:18

    thjk may cái doan cuô’i chap a, ty day huog vi do an 😉

    Phản hồi

  10. Y Lạc Nhi
    Th5 27, 2011 @ 13:01:02

    Thnx tỷ nhìu nha!

    Phản hồi

  11. junienguyen
    Th5 27, 2011 @ 16:32:15

    2 anh chị baayh thế này k biết về sau tình cảm thì thê nào nhỉ

    Phản hồi

  12. ™♥-‘๑’-•♀Ŧ—Holly—Ŧ♀•-‘๑’-♥™
    Th5 27, 2011 @ 20:02:02

    Thanks ss^^~

    Phản hồi

  13. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 14:34:03

    Thanks

    Phản hồi

  14. Vong Tình
    Th10 20, 2011 @ 22:27:22

    Ta vốn ghét cá, nhưng đọc xong đoạn cuối chắc phải thử tập ăn cá xem sao.
    Tks nàng nha.

    Phản hồi

  15. thudien
    Th6 29, 2012 @ 17:20:49

    tks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: