Mì thịt bò+ mì Dương Xuân=? (chap 7.3)


Chương 7:Mì thịt bò + mì Dương Xuân = thịt bò (Phần 3)
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

Dư Tư Giáng cảm thấy cô y tá này là lạ, vốn muốn trò chuyện với Dương Thuần Miễn nhiều một chút, nhưng nhìn Ngưu Nhu Miên ở đây, cảm thấy nói chuyện không tiện, vì thế đứng dậy chuẩn bị cáo từ. Dư Tư Giáng vừa mới đứng lên đột nhiên cái bao cao su màu đen Ngưu Nhu Miên nhét trong ghế ——lộ ra. Dư Tư Giáng còn chưa biết cái gì đã thấy hai thân hình hung ác dũng mãnh xông đến. Dư Tư Giáng thấy cô cô y tá quái dị kia đập đầu Dương Thuần Miễn một cái rồi cướp được ‘cái gì đó’, Dư Tư Giáng cả kinh môi anh đào hé mở.

Ngưu Nhu Miên giương lông mi lên, nói với Dư Tư Giáng:“Tôi nhặt được một cọc tiền, Dư tiểu thư!” Sau đó chuyển hướng Dương Thuần Miễn, ngữ khí giương lên:“Có phải hay không? Dương tiên sinh!”

Dương Thuần Miễn mặt đen thui, cứng ngắc vặn ra một nụ cười, đáp lời:“Đúng vậy! Cũng không biết bao nhiêu tiền đây?”

“Tôi nghĩ, đại khái chắc cũng không thua tách trà lúc nãy bao nhiêu đâu!” Ngưu Nhu Miên vừa nói vừa rung đùi đắc ý.

Dư Tư Giáng đột nhiên thấy tò mò, hỏi:“Cái gì vậy?”

Dương Thuần Miễn đau đầu không biết trả lời như thế nào đã thấy xấu xa nháy mắt với anh, Dương Thuần Miễn lập tức có loại dự cảm tai vạ sắp tới nơi, quả nhiên nghe Ngưu Nhu Miên nói:“Dư tiểu thư! Chúng tôi hay nói giỡn ấy mà! Kỳ thật là Dương tiên sinh thích ăn kẹo cao su, sợ cô chê cười nên không dám cho cô xem. Dương tiên sinh, anh tiếp tục ăn đi! Bác sĩ nói ăn kẹo cao su giúp anh khôi phục tốt hơn đó.” Nói xong, nhanh chóng đem bao cao su nhét vào trong miệng Dương Thuần Miễn.

Dương Thuần Miễn tức muốn hộc máu, nhìn Dư Tư Giáng cố gắng trưng ra nụ cười, trong lòng âm thầm mắng Ngưu Nhu Miên một trăm tám mươi lần. Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn đưa Dư Tư Giáng tới cửa, hai người trừng nhau, thậm chí cánh tay cũng không nhàn rỗi—-đánh nhau, lúc Dư Tư Giáng tới cửa quay đầu lại, Ngưu Nhu Miên đang véo lên mặt Dương Thuần Miễn, thấy Dư Tư Giáng quay đầu lại, hai người nhanh chóng đổi thành khuôn mặt tươi cười. Cái tay Ngưu Nhu Miên đang véo má Dương Thuần Miễn lập tức biến thành động tác sờ sờ, thân thiết nói:“Dương tiên sinh, anh phải nhai vài cái mới được nha, nếu không không có tác dụng đâu à!” Dương Thuần Miễn biết rõ Ngưu Nhu Miên lợi dụng Dư Tư Giáng, nhưng cũng không muốn ăn một lúc hai cái bao cao su, trên mặt đành phải trưng ra một cái tươi cười rạng rỡ.

Dư Tư Giáng đi rồi, cánh cửa mới đóng lại, hai người rốt cục lộ ra gương mặt dữ tợn. Dương Thuần Miễn lấy ra cái bao cao su màu đen trong miệng ra, chất vấn Ngưu Nhu Miên:“Kẹo cao su?! Cô có muốn nếm thử hương vị không?! Có phúc cùng hưởng thôi! Lần trước tôi còn cùng cô ăn cháo Tam Điểm mấy hôm đó!” Ngưu Nhu Miên cảm thấy không ổn, nhanh chóng bỏ chạy, Dương Thuần Miễn đuổi sát tới, thề sống thề chết cũng phải làm cho con nhỏ này nếm thử hương vị bao cao su. Chạy đến chỗ sô pha, Ngưu Nhu Miên bị Dương Thuần Miễn túm lấy, mắt thấy sẽ bị cưỡng ép ăn cái bao cao su này, Ngưu Nhu Miên quơ gào trên sofa vừa hay đụng trúng một cái gì đó, nhanh chóng cầm nó đập lên đầu Dương Thuần Miễn đầu, chỉ thấy Dương Thuần Miễn lập tức bị điện giật, Ngưu Nhu Miên nhìn lại trên tay mình —— là một cây vợt điện đập muỗi! Vì thế thừa dịp Dương Thuần Miễn đang bị tê tê, lại hướng đầu vỗ mạnh một cái nữa, thấy anh ngã xuống đất, lập tức cười ha ha hai tiếng, nhảy lên sô pha học đại tinh tinh vỗ ngực vài cái,“Hắc rống hắc rống”, đắc ý nhìn xuống Dương Thuần Miễn còn quỳ rạp trên mặt đất. Thấy Dương Thuần Miễn nửa ngày nằm úp sấp không phản ứng, Ngưu Nhu Miên đột nhiên hoảng hốt, vội vàng nhảy xuống sô pha, quỳ bên cạnh người Dương Thuần Miễn, khẩn trương lắc lắc anh, kêu:“Hoàng hoàng! Hoàng hoàng!” Thấy Dương Thuần Miễn không nhúc nhích, không biết làm sao, lo lắng gọi :“Anh không sao chứ, anh đừng làm tôi sợ mà! Dương Thuần Miễn!” Nước mắt đã rơi xuống rồi, cô vội vàng đi đến điện thoại gọi điện thoại cấp cứu. Lúc này đột nhiên một đôi tay kéo Ngưu Nhu Miên lại, chỉ nghe Dương Thuần Miễn ở sau cô, đắc ý lớn tiếng nói:“Hôm nay tôi không thể không cho cô ăn cái này mà!” Ngưu Nhu Miên quay đầu, Dương Thuần Miễn nhìn thấy Ngưu Nhu Miên lệ rơi đầy mặt đột nhiên giật mình. Ngưu Nhu Miên lau nước mắt trên mặt, với tay đoạt lấy bao cao su trong tay Dương Thuần Miễn, giận dỗi bỏ vào miệng nhai ‘khốc liệt’, sau đó đứng lên, không nói hai lời liền trở về phòng. Dương Thuần Miễn lúc này mới phản ứng lại, giữ chặt tay Ngưu Nhu Miên, thăm dò cẩn thận hỏi:“Cô không sao chứ?”

Ngưu Nhu Miên khóc nức nở, miệng ngậm bao cao su, lớn tiếng hét lên:“Ăn bao cao su sẽ chết người sao?! Gì chứ?! Giả chết hù dọa người à!” Ngưu Nhu Miên tự nhiên tức giận làm cho Dương Thuần Miễn không hiểu gì hết. Ngưu Nhu Miên “Phèo” một cái phun bao cao su trên mặt đất, ném lại Dương Thuần Miễn sợ run quay về phòng. Đi tới cửa, Ngưu Nhu Miên đột nhiên lộn lại trở lại, nhặt cái bao cao su kia lên, oán hận nói với Dương Thuần Miễn:“Không thể lãng phí! Nếu chưa cắn nát, tôi còn muốn lấy nó nuôi cá nữa à!” Nói xong, oai phong lẫm liệt mang theo bao cao su trở về phòng, bỏ lại Dương Thuần Miễn ngây ra như phỗng.

Nuôi cá?! =_=|||

Ngưu Nhu Miên trở về phòng, thầm mắng mình, làm thế nào mà khóc như vậy chứ! Làm cho tiểu tử này chê cười. Sau lại nghĩ tới lúc trước mình từng nguyền rủa Dương Thuần Miễn xài bao cao su gặp hàng secondhand, lại tỉnh lại, về sau cái miệng tuyệt đối không thể quá mức ác độc, nếu không sớm muộn gì cũng phải ứng nghiệm trên người mình, cầm bao cao su giơ lên ánh đèn xem nó có bị hỏng hay không nhưng nó đen thui thấy không rõ lắm, tức giận tìm một cái hộp đem bao cao su ném vào, nhét vào một ngăn tủ trong góc.

Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên oán hận vào phòng không biết làm sao, ở phòng khách đi qua rồi lại đi lại, vài lần giơ tay muốn gõ cửa phòng Ngưu Nhu Miên, lại do dự buông xuống, kỳ thật anh cũng không biết mình rốt cuộc làm gì mà chọc giận Ngưu Nhu Miên nữa. Ngay lúc Dương Thuần Miễn muốn nâng tay gõ cửa, Ngưu Nhu Miên đột nhiên mở cửa ra, cái tay Dương Thuần Miễn vội vàng đổi thành gãi đầu.

Ngưu Nhu Miên tà tà liếc mắt Dương Thuần Miễn một cái, lớn tiếng hỏi:“Anh làm gì vậy? Lén lút !”

Dương Thuần Miễn vừa vò đầu vừa nói:“Cơm trưa thịt dê cùng thịt bò đâu?”

“Đúng ha, không nhắc là tôi quên rồi! Trước hết tôi đem hai cái vừa rồi tính toán mới được à!” Ngưu Nhu Miên kéo Dương Thuần Miễn đến sô pha ngồi xuống, suy nghĩ, nói:“Tiền trà nước 800, tiền giữ bí mật bao cao su 800! Tôi chưa cho phép lại nói tôi là y tá của anh, phí tổn thất tinh thần 1000! Tổng cộng 2600! Trả tiền đây!”

“Cái gì chứ? Lại phí tổn thất tinh thần! Không phải lần trước đã đồng ý làm y tá sao?” Dương Thuần Miễn kháng nghị.

“Lần trước đó là đồng ý trước mặt mẹ trứng cá muối thôi, cái này không bao gồm trứng cá muối!” Ngưu Nhu Miên liếc mắt Dương Thuần Miễn một cái, thấy Dương Thuần Miễn muốn nói nhiều, lập tức chủ động nhảy ra ngăn chặn:“Tôi còn chưa tính phí kinh hách mà anh giả chết lúc nãy nữa à!”

“Vậy vừa rồi cô hại tôi ăn bao cao su thì sao?!” Dương Thuần Miễn cũng không yếu thế.

“Tôi không ăn nó sao? Tôi còn ăn nhiều hơn anh hai cái đó, lại còn bị dính nước miếng của anh nữa! Về phần phí dụng giả chết, lần sau tôi cũng giả bộ một lần dọa anh, bồi thường bằng tiền không đủ để bù lại tâm hồn mong manh yếu ớt đã bị khủng bố tổn thương của tôi đâu à, phải cho anh tự mình thể nghiệm một lần mới được.” Ngưu Nhu Miên phẫn hận nói.

“Còn nói tôi là lão hoàng đó! Cô nhìn cô xem, không chỉ viết tiểu thuyết một nữ nhiều nam mà còn biết ăn tươi nuốt sống bao cao su!” Dương Thuần Miễn lớn tiếng lên án.

Ngưu Nhu Miên miễn cưỡng nhấc mí mắt, nói:“Ai nói tôi không phun nó ra ! Lúc nãy tôi mới phun nó ra đó!” Ngưu Nhu Miên lấy một quyển sổ nhỏ ghi ghi ghi, sau đó đứng lên, nói:“Cuối tháng quyết toán sổ sách à!”

“Tôi thấy cô đừng tìm công tác nữa, mỗi ngày ngồi ở nhà lừa gạt tôi lấy tiền cũng tốt lắm!” Dương Thuần Miễn căm giận nói.

Ngưu Nhu Miên đóng cuốn sổ lại, khóe miệng cong lên, làm giận nói:“Ôi chao! Là một chủ ý không tồi nha! Bất quá anh chỉ sống ở đây một tháng, lừa gạt anh chung quy cũng không phải kế lâu dài à! Còn phải tìm công việc!”

=_=|||

20 phản hồi (+add yours?)

  1. qoop!!
    Th5 30, 2011 @ 03:50:10

    tem. Thanks sunny. Chap này loạn ghê, làm cười đau bụng.

    Phản hồi

  2. Pandanus255
    Th5 30, 2011 @ 05:38:30

    Thanks nàng

    Phản hồi

  3. Hiên Viên Nguyệt
    Th5 30, 2011 @ 06:31:39

    Day som thay so

    Phản hồi

  4. ●±‡±● rynario ●±‡±●
    Th5 30, 2011 @ 06:40:18

    Tks ss

    Phản hồi

  5. thu hà
    Th5 30, 2011 @ 06:59:25

    Đọc thấy nàng “Tự sướng” mà ta ngại quá, bởi vì toàn vào đọc chùa thôi mà chưa lần nào comt lại. Bản thân rất thích truyện 2 mì này của chủ nhà. Thanks nhiều

    Phản hồi

  6. wind188
    Th5 30, 2011 @ 06:59:43

    hay wa!!!thank sis nhiu nhiu!hihi!moi sang som ma da duoc cuoi tha ga rui.

    Phản hồi

  7. dihynkat
    Th5 30, 2011 @ 07:04:03

    ta đến chết vì cười mất thui, nhưng mừ phải ráng nín, sáng sớm ngồi cười bị bắt zô khoa tâm thần mất!!!
    thank Sún!

    Phản hồi

  8. Vian
    Th5 30, 2011 @ 08:14:04

    sax, nhai BCS như nhai kẹo chắc chỉ có 2 ng` này ah
    Thanks nàng ;D

    Phản hồi

  9. cỏ dại
    Th5 30, 2011 @ 09:14:02

    Miên tỷ thật là BT, đúng là BT cấp độ cao mà, bó tay với tỷ ấy. Thuần Miễn ca ca thật đáng thương, dù có luyện cấp bao lâu đi nữa cũng không vượt được level của tỷ ấy, chậc chậc, đáng thương thay *thở dài*
    thanks sun nha^^

    Phản hồi

  10. Gia bình
    Th5 30, 2011 @ 09:41:30

    nhai BCS?? hài quá
    nhưng mình thích 2 anh chị dùng nó cho việc khác cơ~~
    🙂

    Phản hồi

  11. tatonvb
    Th5 30, 2011 @ 10:33:21

    Thanks ss

    Phản hồi

  12. uyên
    Th5 30, 2011 @ 11:59:56

    cám ơn

    Phản hồi

  13. Van miumiu
    Th5 30, 2011 @ 13:31:33

    Cuoi dau ca bung, cam on ban

    Phản hồi

  14. tieudamieu2209
    Th5 30, 2011 @ 13:37:21

    haha
    thanks Sun nhiều
    ngày nào cũng ăn mỳ của Sun là cả ngày vui vẻ nha!

    Phản hồi

  15. Sue
    Th5 30, 2011 @ 14:07:00

    Thanks

    Phản hồi

  16. Tieuphong
    Th5 30, 2011 @ 14:17:26

    Tks nàng nhìu , ta chết vì cười với 2 ac nì qá,k bít đến lúc 2ng mà iu nhau thì sẽ ntn hei =))

    Phản hồi

  17. thanh đan
    Th5 30, 2011 @ 16:11:31

    troi ơi!chac chet cuoi voi 2 nguoi nay mat haha, thanks nhiu

    Phản hồi

  18. canavalr
    Th5 30, 2011 @ 18:06:33

    Thanks nàng ^^

    Phản hồi

  19. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 15:03:44

    Thanks

    Phản hồi

  20. thudien
    Th6 29, 2012 @ 17:51:39

    ngưu tỷ vô đối

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: