Mì thịt bò+ mì Dương Xuân=? (Chap 7.4)


Chương 7:Mì thịt bò + mì Dương Xuân = thịt bò (Phần 4)
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

Dương Thuần Miễn tức giận từ sô pha đứng lên, một tay chỉ vào phòng bếp,“Nhanh đi làm cơm trưa! Trả cho cô nhiều tiền như vậy, ai cho cô làm biếng!”

“Tuân lệnh! Coi tiền như rác! Tiểu nhân thay mặt cho ba mẹ đi nấu cơm cho ngài!” Ngưu Nhu Miên cất cuốn sổ, vui vẻ chạy tới phòng bếp .

Ngưu Nhu Miên vốn muốn dùng hai củ hành tây ngày hôm qua để xào thịt bò, không nghĩ tới bị Dương Thuần Miễn ngăn lại, kêu cô lấy hai củ khác đi, đừng dùng củ hành kia, vì thế Ngưu Nhu Miên liền lấu rau cần xào thịt bò cùng. Đồ ăn bưng lên bàn, Dương Thuần Miễn vừa thấy rau cần lại bắt đầu nhíu mày. Ngưu Nhu Miên vú lấp miệng em nói:“Mặt nhăn cái gì mà nhăn, nhanh chóng ăn đi, nhìn cái mặt anh vừa rồi thấy trứng cá muối, quả thật là hận không thể một đầu chui vào trước ngực cô ta á, không sợ ngộp chết à! Không biết có bao nhiêu mỹ nữ đã lọt vào tầm mắt quấy rầy tội lỗi của anh rồi ! Nam mô a di đà phật! Thiện tai! Thiện tai!”

“Tôi nào có?” Dương Thuần Miễn đánh chết cũng không thừa nhận, bất quá trong lòng lại nghĩ, nếu có thể ngộp chết ở trước ngực mỹ nữ cũng đáng cuộc đời.

Ngưu Nhu Miên ánh mắt nhíu lại, nói:“Còn nói không có? Bản chất xấu xa đen tối của anh đã bị bộc lộ qua ánh mắt kìa. Sức hút của cẩu nhìn thấy xương cũng giống như anh nhìn thấy ngực mĩ nữ vậy đó.” Ngưu Nhu Miên hèn mọn nói:“Sách ~ sách ~ sách ~ đừng nói dối lương tâm nữa mà! Muốn nhìn phụ nữ không có mặc áo ngực á, anh tìm tôi đi, tôi giới thiệu chỗ đó cho anh xem! Cho anh xem đủ luôn!”

“Ở đâu?” Dương Thuần Miễn 35 truy vấn.

“Nhà trẻ chứ đâu!”

>_<

Buổi chiều, Ngưu Nhu Miên ngoài ý muốn nhận được điện thoại của một người bạn trung học vài năm chưa liên lạc –“Bạch thiếu gia”, nói là hôm nay anh ta mới từ Thượng Hải bay về Bắc Kinh, buổi tối mời Ngưu Nhu Miên ăn cơm. Ngưu Nhu Miên sảng khoái đáp ứng. Ngẫm lại lúc trước biệt danh “Bạch thiếu gia” là do cô đặt chứ đâu, vì da anh ta còn mềm và trắng hơn con gái nữa, mỗi lần chọc ghẹo thì mặt lại đỏ, gia cảnh không tồi, nhìn có vẻ thiếu gia giống như cây non bị bệnh. Bất quá, sau khi tốt nghiệp đại học, bạch thiếu gia không chịu đi theo tương lai tươi sáng của cha mẹ định sẵn mà đi gia nhập không quân. Mà Ngưu Nhu Miên một ngày trước khi rời Trung Quốc mới đột nhiên báo cho bạn bè biết cô đi Đức du học. Bạch thiếu gia tham gia không quân đương nhiên không thể liên hệ với nước ngoài, vài năm nay bọn họ là hoàn toàn cắt đứt liên lạc. Có một lần, cô nghỉ về nước, Bạch thiếu gia vừa vặn cũng nghỉ ở quân đội, hai người liền đi ăn cơm, lúc đó Bạch thiếu gia không ngừng nói nào là nước ngoài không tốt ở trong nước vẫn tốt hơn, làm cho Ngưu Nhu Miên nghe xong không thoải mái, bữa cơm tan rã trong không vui, sau đó không liên lạc nữa. Từ biệt từ năm đó tới nay không ngờ lúc này lại gặp mặt bạn cũ.

Ngưu Nhu Miên nói với Dương Thuần Miễn cô đi gặp bạn cũ, kêu Dương Thuần Miễn buổi tối thiệt thòi ăn cơm dư lúc trưa đi. Dương Thuần Miễn buông cuốn sách trong tay, nói:“Răng còn chưa tốt mà đã chạy loạn chung quanh!”

“Tôi lại không đi đường bằng răng, anh quản tôi à!”

“Đó có phải là một trong bốn soái ca mà cô nói thề sống thề chết muốn sống ước hẹn kiếp sau với cô không?”

“Không phải! Bốn người bọn họ là bạn học đại học của tôi! Hiện tại đã sớm không biết đi nơi nào nuôi heo rồi!”

“Nghe còn tốt hơn cô à, cô bây giờ còn không tìm được chỗ nào nuôi heo!” Dương Thuần Miễn xấu ý đả kích Ngưu Nhu Miên.

“Tôi à! Tôi hiện tại sửa thành nuôi chó!” Ngưu Nhu Miên cười tủm tỉm nói.

Dương Thuần Miễn trừng mắt,“Cô nhìn xem cô như vậy , còn dám viết trong sơ lược lý lịch là sinh viên tốt nghiệp đại học N?”

“Anh tốt nghiệp đại học nào?” Ngưu Nhu Miên không phục hỏi.

“Tôi tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh.” Dương Thuần Miễn thản nhiên nói.

Ngưu Nhu Miên trong lòng giật mình, nghĩ thầm trong bụng nhìn không ra à, hoàng hoàng này còn có cái mũ chó hàng hiệu! Xem anh ta ngu ngốc thế mà không nghĩ tới tốt nghiệp đại học hạng nhất Trung Quốc, cũng lạ là vẫn mở được công ty quy mô lớn nha. Bất quá vẫn là hoài nghi hỏi:“Anh có cái gì chứng minh, chứng minh mình là Đại học Bắc Kinh không?”

Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên kia căn bản là không tin, về phòng lấy ra một cái áo T-shirt, phía sau lưng in bốn chữ to “Đại học Bắc Kinh”, phía trước có tên và khóa học của Dương Thuần Miễn,“ Trường học chúng tôi kỷ niệm trăm năm ngày thành lập, tôi đi.”

Ngưu Nhu Miên lấy cái áo T-shirt, vừa nhìn vừa hoài nghi miết Dương Thuần Miễn, không phục bỉu môi:“Vẫn là không tin, ai biết anh có mua bằng giả trong đó không à?” Nói xong, ghen tị đem cái áo T-shirt vứt trên sofa.

Khi Ngưu Nhu Miên ra ngoài, Dương Thuần Miễn đang trong toilet, Ngưu Nhu Miên đứng ngoài cửa nói:“Hoàng hoàng, giữ nhà chăm chỉ nha, tôi đi ra ngoài á! Có cô nào đến đây ăn trộm nhớ cắn họ nha, đừng có đi qua liếm đó!” Nói xong, đắc ý đi ra, lại miết đến cái áo T- shirt trên sô pha, nghĩ tới Dương Thuần Miễn là tốt nghiệp đại học Bắc Kinh mà cô vô cùng sùng bái trong lòng sẽ không vui, xấu ý lấy ra son môi, trên áo anh viết thêm hai chữ, thừa dịp Dương Thuần Miễn chưa ra nhanh chóng vọt đi.

Dương Thuần Miễn mới từ toilet đi ra, chợt nghe thấy âm thanh đóng cửa. Ngồi vào sô pha nhìn tới cái áo T- shirt của mình bị Ngưu Nhu Miên viết bậy lên đó, tức giận đến mắt trợn trắng, chỉ thấy phía sau hai chữ Bắc Bại, trước sau bị Ngưu Nhu Miên dùng son môi bỏ thêm một chữ, hiện tại biến thành – bao gạo Đông Bắc!

Buổi chiều Dương Thuần Miễn nhận được điện thoại của bạn thân Chu Lễ Cơ. Chu Lễ Cơ là bạn bè mà Dương Thuần Miễn quen biết trên thương trường, chi nhánh công ty của  Chu Lễ Cơ ở Bắc Kinh cùng tòa cao ốc mà Dương Thuần Miễn lập công ty. Vài lần lui tới, rất là hợp ý, sau lại trở thành huynh đệ đáng tin không có gì giấu nhau. Hai người đều thầm mến một cô gái rất nhiều năm nhưng vẫn không có cơ hội thích hợp thổ lộ. Lần này Chu Lễ Cơ vừa trở lại Bắc Kinh đã gọi điện thoại cho anh, nói trước tiên xử lý chuyện công ty, qua mấy ngày cùng ra ngoài ăn cơm. Nói ngắn gọn hai câu liền treo điện thoại. Đây là sự khác nhau của đàn ông cùng phụ nữ, phụ nữ thích đem mọi chuyện phun ra trong điện thoại, mặc kệ chuyện quan trọng hay là chuyện bà tám, mà đàn ông thì thích ngắn gọn giảng, gặp mặt nói sau, vô luận là công sự hay là việc tư.

Dương Thuần Miễn vừa cúp điện thoại không lâu liền nhận được điện thoại của Trác Bội Kiều. Lúc trước Dương Thuần Miễn vẫn chờ cuộc điện thoại này để oán giận Ngưu Nhu Miên độc ác, lúc này nhận được điện thoại, không biết vì sao lại không muốn nói xấu Ngưu Nhu Miên. Trác Bội Kiều nói Ngưu Nhu Miên là người ngoài miệng không buông tha người ta, kỳ thật tốt bụng lắm chỉ là tính tình thích chọc phá người ta làm vui thôi, nói Dương Thuần Miễn một tháng này rộng lượng một chút. Dương Thuần Miễn nói vài câu đáp lời Trác Bội Kiều, liền cúp điện thoại.

Tình yêu giống như miếng thịt bò bít-tết, độ chín khác nhau, hương vị cũng khác nhau. Bất quá, chỉ cần không nấu quá chín, nó sẽ không mất đi phần ngon. Mà những người đàn ông và phụ nữ trong tình yêu thường lại bởi vì tình yêu chưa chín mùi mà hồn nhiên không biết.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

PS: có vị độc giả đại học Bắc Kinh phản ứng nói, trường học bọn họ không có người nào vô dụng như Dương Thuần Miễn. Oh~~, chỉ là một cuốn tiểu thuyết thôi mà, có cần nghiêm túc thế không. Bất quá tôi đã tiếp xúc qua vài người sinh viên của đại học Bắc Kinh quả thật còn hài hước hơn, nhưng là cũng có số phần tử không bình thường, đó là có một khía cạnh rất nổi bật nhưng một số mặt còn rất yếu kém.

            Kỳ thật viết đoạn này, đơn giản là ông xã tôi là tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, trên trang bìa cuốn ‘Săn bắn mĩ nam’ của tôi viết là như vầy ‘Nữ vương ác độc’, tôi nghe xong đổ một thân mồ hôi, sau đó tôi nói với ông xã, ông ta viết lại thành hai chữ ‘ác nữ’, tôi không phục, vì thế kêu ông ấy là bao gạo Đông Bắc. Ông ấy là người Đông Bắc. Nếu làm cho độc giả Bắc Đại khó chịu , nếu không tôi đổi Dương Thuần Miễn tốt nghiệp Nam Đại đi? Kêu hành tây Giang Nam? Chỉ sợ Nam Đại trường học chúng ta không có người nào vô dụng như vậy. Tôi rốt cuộc nên đem Dương Thuần Miễn an bài đến chỗ nào thì tốt đây? Tốt nghiệp Đại học truyền hình? Đắc tội thì xin mọi người giơ cao đánh khẽ, bao dung! ^_^

            Dương Thuần Miễn nhà tôi xin gửi một lời xin lỗi với độc giả Bắc Đại, tặng kèm một câu truyện cười, chỉ đọc giải trí thôi, đừng giận nhé!

            Cố vấn tuyển sinh của Đại học Bắc Kinh: một cụ ông đi tới, hỏi: “Xin hỏi trường này học gì?”

            Cố vấn tuyển sinh: “Thực xin lỗi, chúng con tuyển sinh viên cho đại học Bắc Kinh!”

            Cụ ông: “Chính là hỏi đại học của Bắc Kinh đó! Anh này không viết đại học Bắc Kinh thôi?”

            Cố vấn tuyển sinh =_=:”Không phải đại học của Bắc Kinh, là đại học Bắc Kinh!”

            Cụ ông: “Điều không phải giống nhau sao?!”

            Cố vấn tuyển sinh =_= không để ý tới cụ ông, không còn lời nào để nói.

            Cụ ông: “Được rồi được rồi, vậy hỏi trường học các anh tuyển sinh điểm bao nhiêu đi?!”

            Cố vấn tuyển sinh: “Thấp nhất là 601!”

            Cụ ông: “Má ơi! Đây không phải vượt qua điểm trúng tuyển của Bắc Đại rồi sao?!”

            Cố vấn tuyển sinh =_=”Chúng ta chính là Bắc Đại a!”

21 phản hồi (+add yours?)

  1. ●±‡±● rynario ●±‡±●
    Th5 31, 2011 @ 02:34:21

    Tks ss

    Phản hồi

  2. hoahuongduong10
    Th5 31, 2011 @ 04:35:58

    ta tem nì. ^^

    Phản hồi

  3. wind188
    Th5 31, 2011 @ 06:16:20

    thank sun nhiu nhiu!!! cuoc doi thoai that la hay do nha.ah!co dieu nay minh muon hoi sun.co phai sun la fan cua chi sunny trong SNSD ko zay?(tai minh thay ten sunny ma!dieu nay minh thac mac da lau nhung gio moi hoi)

    Phản hồi

  4. Pandanus255
    Th5 31, 2011 @ 07:53:48

    Thanks

    Phản hồi

  5. dihynkat
    Th5 31, 2011 @ 07:59:51

    thanhk Sún
    ta chờ hoài khúc lởn mợn mà toàn cười như điên thế này ah

    Phản hồi

  6. tieuphong
    Th5 31, 2011 @ 08:16:09

    tks nàng nhìu , ta càng ngày càng khâm phục độ mặt dày của Miên tỷ jui *khâm phục , khâm phục* . mà ta nghi 2 anh chị ra ngoài ăn cơm với bạn lại gặp nhau lắm , hị hị

    Phản hồi

  7. Gia bình
    Th5 31, 2011 @ 08:16:16

    chap nào cũng hài.
    thanks tác giả
    thanks sun

    Phản hồi

  8. Van miumiu
    Th5 31, 2011 @ 09:17:39

    Dung la doc toi daucuoi den do, ngay nao cung mong truyen nay, cam on ban

    Phản hồi

  9. hatieuthu141299
    Th5 31, 2011 @ 10:14:01

    Đọc hài dã man. Yêu cả 2 anh chị. Mà mình thấy nhờ chị Miên và anh Miễn càng ngày càng “kinh dị”. Hahah

    Phản hồi

  10. uyên
    Th5 31, 2011 @ 10:42:52

    cám ơn

    Phản hồi

  11. Sue
    Th5 31, 2011 @ 12:48:39

    thanks

    Phản hồi

  12. junienguyen
    Th5 31, 2011 @ 18:59:15

    ôi chả lẽ các độc giả kêu dương thuần miễn vô dụng nhiều đến mức tgiả phải viết sao =))

    Phản hồi

  13. tatonvb
    Th5 31, 2011 @ 19:27:18

    Thanks ss

    Phản hồi

  14. schwar1511
    Th6 01, 2011 @ 16:06:05

    thanks!!!

    Phản hồi

  15. hoboiphutho
    Th6 01, 2011 @ 18:45:23

    thiệt tình là mình tội nghiệp bạn nam chính gê + bái phục bạn nữ chính. thanks bạn nhìu, tr này hài gê

    Phản hồi

  16. worm
    Th6 17, 2011 @ 02:17:13

    chi lam tiep bo nay di a. 😀

    Phản hồi

  17. hatieuthu141299
    Th6 17, 2011 @ 17:06:58

    Ôi, sao chờ mãi không thấy anh chị Miên Miễu lên sàn hả nàng ơi. Huhu

    Phản hồi

  18. vu le
    Th6 27, 2011 @ 08:28:00

    thank…. truyện đọc hài quá đi !!!
    chị nữ chính này cũng quá ư ” khủng bố” ^_^ anh thịt bò còn khổ dài dài
    mong đến tháng 7 để có truyện đọc ghê!!!

    Phản hồi

  19. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 15:10:49

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: