Mì thịt bò+ mì Dương Xuân=? (chap 8.2)


Mì thịt bò + mì Dương Xuân= chao (phần 2)
Tác giả: Stein
Edit: Sunny
Dư Tư Giáng miệng cười càng tươi, suy nghĩ một chút, nói:“Thuần Miễn, em thấy anh thay đổi rồi, trước kia anh không có nói như vậy để dỗ con gái bao giờ!”
“Có sao?” Dương Thuần Miễn có chút xấu hổ, trong lòng nghĩ, sẽ không là bị con nhỏ nữ quỷ kia ảnh hưởng chứ?!
“Thuần Miễn, bây giờ tâm tình em tốt hơn rất nhiều, cám ơn anh! Đêm nay em quyết định nói rõ ràng với Lưu Liêm, em đi trước đây.”
Dương Thuần Miễn tiễn bước Dư Tư Giáng, trong lòng còn nói thầm, chẳng lẽ mình thật sự thay đổi sao? Sao mình không cảm thấy gì hết a? Gãi gãi đầu, không nghĩ nữa.
Buổi tối, Ngưu Nhu Miên đứng trước cửa nhà, đột nhiên nhớ tới hôm qua Dương Thuần Miễn giả chết dọa hư cô, quyết định hôm nay phải ăn miếng trả miếng. Ngưu Nhu Miên cởi áo khoác cùng giầy ra, sau đó đem chân với vào trong ống tay áo khoác to, sau đó bắt tay ấn chuông cửa rồi giơ hai tay ra phía trước, nhìn như người không có đầu đang đưa hai cánh tay ra.
Dương Thuần Miễn mơ mơ màng màng đến mở cửa, vừa mới mở cửa, chợt nghe thấy u oán thanh âm:“Trả mạng cho ta!” Lập tức đập vào mắt là một ‘cái gì đó’ không đầu còn hai cánh tay thì run run bổ nhào về phía mình. Dương Thuần Miễn cả kinh, nhấc chân đá một cước, chợt nghe “ai u” một tiếng,“nữ quỷ” té xuống đất, Dương Thuần Miễn tập trung nhìn vào, đúng là Ngưu Nhu Miên! Ngưu Nhu Miên đau nhe răng trợn mắt, lên án nói:“Sao anh dám lấy chân chó mà đá tôi hả?! Hoàng hoàng chết tiệt! Anh tưởng anh là Hoàng Phi Hồng à!”
Dương Thuần Miễn nhanh chóng nắm một tay đem Ngưu Nhu Miên kéo vào phòng, trong lúc vội vàng kéo đi, đầu Ngưu Nhu Miên bị đập vào cạnh cửa. Ngưu Nhu Miên cảm giác đầu tê rần, lập tức liền ngất đi. =__=
Dương Thuần Miễn đem Ngưu Nhu Miên đặt nằm ở sofa, nhẹ nhàng lắc lắc Ngưu Nhu Miên, không thấy cô tỉnh lại, lập tức lớn tiếng gọi tên Ngưu Nhu Miên, cũng không thấy cô có phản ứng. Dương Thuần Miễn cảm thấy hoảng hốt chưa từng có, lại một tay ôm lấy Ngưu Nhu Miên lắc mãnh liệt. Ngưu Nhu Miên dưới sự lay động kịch liệt của Dương Thuần Miễn rốt cục cũng tỉnh lại, bất quá nghĩ đến còn chưa có đạt được mục đích hù dọa anh, vì thế liền tiếp tục giả chết. Dương Thuần Miễn lúc này đã gấp đến độ trán chảy mồ hôi, anh vội tháo bỏ miếng băng gạc trên tay mình, chịu đựng đau đớn đem Ngưu Nhu Miên cõng lên lưng thẳng đến bệnh viện. Ngưu Nhu Miên cảm giác được Dương Thuần Miễn dùng hai thủ đem cô cõng trên lưng, mới nhớ tới Dương Thuần Miễn tháo đi băng vải, hoảng hồn mở to mắt, nhảy xuống lưng anh, tự cảm thấy vui đùa có chút quá đáng, vì thế cười gượng nhìn Dương Thuần Miễn.
Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên sinh long hoạt hổ đứng trước mặt anh, đầu tiên là hít sâu một hơi, nhưng lửa giận vẫn là không thể không bạo phát.“Con nhỏ này, đùa vui lắm phải không? Sao không đùa nữa đi?!”
Ngưu Nhu Miên tự biết mình đuối lý, bất quá vẫn là thấp giọng lẩm bẩm nói:“Lần trước không phải anh cũng đem tôi dọa khóc đó?”
Dương Thuần Miễn giận trừng mắt nhìn Ngưu Nhu Miên vài lần, cuối cùng đặt mông ngồi vào sofa, quay đầu đi chỗ khác, hờn dỗi.
Ngưu Nhu Miên sờ sờ cái đầu mình bị đụng đau muốn chết, trong lòng thầm mắng chính mình, đã bị đụng đầu càng không chiếm được tiện nghi, về sau loại chuyện trả thù này không làm nữa. Ngồi xổm thân xuống, nhặt miếng băng vải muốn băng lại cho Dương Thuần Miễn, lại bị Dương Thuần Miễn tránh ra. Dương Thuần Miễn rốt cục cảm nhận được ngày đó Ngưu Nhu Miên vì sao giận rồi, đứng lên, vốn định nói vài câu nhưng lại không biết nói cái gì, cuối cùng quay đầu về phòng.
Ngưu Nhu Miên nhìn cánh cửa phòng Dương Thuần Miễn đóng chặt, mất mặt trở về phòng mình. Cái vai bị Dương Thuần Miễn lắc lắc mới nãy giờ vẫn ẩn ẩn còn đau. Mở ngăn kéo ra lấy cái bao cao su màu đen kia, oán hận lại cắn hai miếng mới vừa lòng bỏ lại vào hộp. =__=
Không lâu sau, nghe được có người kêu cửa, Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn đồng thời từ trong phòng mình đi ra muốn đi mở cửa, nhưng khi vừa đi ra nhìn đối phương, hai người đều dừng lại một chút. Ngưu Nhu Miên liếc mắt cái tay phải của Dương Thuần Miễn, đi trước hai bước mở cửa.
Thì ra ngoài cửa là hàng xóm đại ca. Hàng xóm đại ca thấy Ngưu Nhu Miên vừa mới đứng ở cửa nhà, lại còn nhìn thấy một đôi giày nữ cùng hai cái găng tay thất thần ném xuống đất, còn tưởng rằng Ngưu Nhu Miên xảy ra chuyện gì rồi, lúc này thấy Ngưu Nhu Miên bình yên vô sự, trong lòng cuối cùng mới nhẹ nhõm, Ngưu Nhu Miên cùng hàng xóm đại ca khách khí vài câu, nhận lại cái găng tay cùng giầy liền đóng cửa lại.
Khi Ngưu Nhu Miên đi ngang qua phòng khách, liếc mắt nhìn Dương Thuần Miễn đang ngồi trên sofa, Ngưu Nhu Miên giả bộ im lặng đi qua sofa, lại nghe Dương Thuần Miễn tức giận nói:“Hôm nay cô định đem cái áo kỷ niệm trăm năm của tôi đổi thành cái gì nữa?!” Dương Thuần Miễn nói xong, thầm thương cho cái T-short của mình.
“Người ta cảm thấy người như anh là không có khả năng tốt nghiệp Bắc Đại thôi, nhiều nhất cũng là học ở Bắc Đại khi còn nhỏ!” Ngưu Nhu Miên than thở xong, lập tức ngồi vào bên người Dương Thuần Miễn, ghen tị tiếp nhận cái T-short, thấp giọng nói:“Kỳ thật tôi vốn là muốn viết ‘Chó vàng thôn Bắc Đại’, nhưng là sợ viết nhiều lãng phí cây son môi Lancome tôi mang từ Đức về cho nên mới viết ít hơn á!”
[Lancome: một thương hiệu mĩ phẩm nổi tiếng của Đức.]
May mắn Dương Thuần Miễn đều cạo râu mỗi ngày, nếu không phỏng chừng giờ phút này râu đã sớm mọc dài như tóc rồi.“Ngày mai giặt sạch cho tôi, rồi là nó cho cẩn thận, phải có một cái hóa đơn nữa chứ, cô lấy quyển sổ nhỏ của cô ghi vào đi, tiền bồi thường thiệt hại cái áo trị giá 5000 tệ!”
“Anh làm sao có thể tính như vậy chứ?!” Ngưu Nhu Miên vừa nghe bồi tiền lập tức tranh cãi nói:“Vậy ai kia lấy chân chó đá tôi tính thế nào? Tôi nói tôi vừa rồi ăn toàn là bào ngư vi cá không hà, tám phần đều bị anh đá ra nội thương! Hơn nữa đầu tôi còn bị anh lôi đi đụng đến sưng vù lên đây này ! Không tin anh xem!” Nói xong, Ngưu Nhu Miên đem chính mình đầu tiến đến trước mắt Dương Thuần Miễn. Dương Thuần Miễn nhìn nhìn, lập tức nhớ tới trên đầu mình ngày đó cũng vô duyên vô cớ bị Ngưu Nhu Miên đập trúng, vì thế Dương Thuần Miễn biện giải nói:“Vừa rồi tôi cũng không phải cố ý, hơn nữa nội thương của tôi cũng chưa lành đâu, không tin cô xem đây này! Hơn nữa, trên đầu tôi ngày đó cũng bị một đập một cú rồi, cô không thấy nó vẫn còn sưng sao?!” Nói xong, Dương Thuần Miễn cũng đem cái đầu mình tiến đến bên cạnh đầu Ngưu Nhu Miên, hai người cứ như vậy đầu đối với đầu, nhìn giống như hai con bò Tây Ban Nha chuẩn bị húc nhau.
>”<
“Vậy tính chúng ta huề nhau! Ngày mai đem quần áo giặt sạch rồi là thẳng cho anh không phải xong rồi sao!” Ngưu Nhu Miên nhìn đến cánh tay Dương Thuần Miễn không có băng vải, đầu tiên thỏa hiệp .
Dương Thuần Miễn thế này mới vừa lòng thu hồi đầu mình, hỏi Ngưu Nhu Miên:“Hôm nay cô gặp mặt bạn học thế nào?”
Ngưu Nhu Miên vừa nghe Dương Thuần Miễn nhắc tới Bạch thiếu gia, nhiệt huyết dâng trào, mặt mày hớn hở nói:“Không nghĩ tới bạn học của tôi vì nghe được tôi gặp khó khăn mà cố ý từ Thượng Hải bay tới Bắc Kinh ! Hơn nữa vài năm không gặp, anh ta đã không phải bộ dáng tiểu Bạch mềm yếu trước kia nữa, bây giờ đã biến thành con dế mèn rồi, làm cho người ta nhìn thấy liền hận không thể chạy lại cắn anh ta mấy phát!” Xem bộ dáng Ngưu Nhu Miên thèm nhỏ dãi, làm cho Dương Thuần Miễn cảm thấy có chút chói mắt, ê ẩm nói:“Cô nhìn cô xem! Còn nói tôi háo sắc nữa! Cô vừa thấy soái ca hai mắt liền tỏa sáng, bộ dạng này tôi thật ‘cam bái hạ phong’! Còn nói tôi háo sắc giống như chó nhìn thấy xương, cô không phải là giống sói nhìn thấy dê chắc?!”
[Cam bái hạ phong: một cách nói thường thấy trong truyện/ phim kiếp hiệp, nghĩa là tự nhận mình không bằng đối phương.]
“Vậy anh giống như bọ hung nhìn thấy phân chó!” Võ mồm của Ngưu Nhu Miên tuyệt đối không thể xuống cấp.
=_= Dương Thuần Miễn nghĩ thầm trong bụng, con nhỏ này càng ngày càng lợi hại, thế nhưng một câu mắng hai người, mình là bọ hung, Dư Tư Giáng là phân chó?
Ngưu Nhu Miên có cảm giác giọng điệu Dương Thuần Miễn có chút dấm chua, nhưng lại không xác định, nhìn chằm chằm Dương Thuần Miễn một hồi, nói:“Kỳ thật thì bộ dạng của anh nhìn cũng đẹp mắt, chỉ có điều tính tình không tốt! Nếu mà so với bạn học của tôi vừa đẹp trai tính tình lại tốt bụng, vừa thận trọng vừa biết chăm sóc thì chắc chắc là bị đưa đến thôn Bắc Đại làm chó vàng rồi!”
Dương Thuần Miễn mũi đối mũi, chống lại Ngưu Nhu Miên,“Kỳ thật, bộ dạng của cô cũng bình thường như thiên hạ, dáng người cũng tương đối, có điều gần đây giống như thành bị biến thành heo, hơn nữa tính tình cùng tính cách quá kém, nếu mà so với Dư Tư Giáng xinh đẹp ôn nhu dáng người đẹp cử chỉ tao nhã, đã bị đày đến nam cực làm chim cánh cụt!”
“Chim cánh cụt?!” Ngưu Nhu Miên liền theo nhảy dựng lên sô pha, Dương Thuần Miễn cũng đi theo đứng lên.“Hoàng hoàng, nhìn không ra, công lực miệng anh cũng thật thâm hậu!”
“Đúng vậy! Sống cùng cái loại con gái độc mồm độc miệng như cô mà không nhanh chóng trưởng thành là không được, nếu không làm sao sống qua hếttháng này!” Dương Thuần Miễn nhíu mi.
“Được! Xem như anh đẹp trai đi!” Ngưu Nhu Miên quay đầu về phòng, bất quá đi tới cửa, lại lộn trở lại, cầm lấy cái áo T-shirt để trên bàn kia, thở phì phì nói:“Nói anh đẹp trai à, sáng mai tôi đem anh đưa đến trạm lai giống đó!” Nói xong, trở về phòng .

22 phản hồi (+add yours?)

  1. Van miumiu
    Th7 03, 2011 @ 10:36:44

    Cuoi dau ca bung, cam on ban

    Phản hồi

  2. ●±‡±● rynario ●±‡±●
    Th7 03, 2011 @ 10:46:41

    tks ss

    Phản hồi

  3. lyn
    Th7 03, 2011 @ 10:49:40

    hehe da co chap moi rui many thanks ban

    Phản hồi

  4. buigiabao
    Th7 03, 2011 @ 11:08:35

    thanks

    Phản hồi

  5. Sophie Nguyễn
    Th7 03, 2011 @ 11:13:40

    chết với đôi này. thanks SUn iu nhé 🙂 *sờ mó*

    Phản hồi

  6. duong
    Th7 03, 2011 @ 12:12:44

    thanks x 100 ^^

    Phản hồi

  7. Pandanus255
    Th7 03, 2011 @ 12:15:33

    Thanks

    Phản hồi

  8. Siu nhơn đầu heo người mèo súp pờ ngây thơ ít sờ mi :">
    Th7 03, 2011 @ 12:39:11

    ^__________^

    Phản hồi

  9. Naunau
    Th7 03, 2011 @ 13:52:01

    Thanks sun. CN vui ve.

    Phản hồi

  10. eoo
    Th7 03, 2011 @ 15:04:19

    Thanks sunny

    Phản hồi

  11. eoo
    Th7 03, 2011 @ 15:16:06

    trạm lai giống, ak ak

    Phản hồi

  12. schwar1511
    Th7 03, 2011 @ 17:18:32

    ôi ôi, đau ruột quá, mà đúng là sống cùng NNM thì DTM level tăng cao rùi…hô hô hô. Thanks em iu!

    Phản hồi

  13. Y Lạc Nhi
    Th7 03, 2011 @ 18:59:44

    Oa oa~ Sun tỷ đã tái xuất giang hồ a~ Hum ny mới mở mail lên nên đến muộn! TT-TT
    Hơi muộn xí cơ mà *tung bông tung hoa*! 😀

    Phản hồi

  14. Y Lạc Nhi
    Th7 03, 2011 @ 19:00:09

    Oa oa~ Sun tỷ đã tái xuất giang hồ a~ Hum ny mới mở mail lên nên đến muộn! TT-TT
    Hơi muộn xí cơ mà vẫn *tung bông tung hoa*! 😀

    Phản hồi

  15. uyên
    Th7 03, 2011 @ 19:56:00

    hahaha 2 anh chị này

    Phản hồi

  16. tatonvb
    Th7 03, 2011 @ 22:34:12

    Thanks ss

    Phản hồi

  17. junienguyen
    Th7 03, 2011 @ 23:15:02

    e thấy chim cánh cụt đánh iu mừ :”>

    Phản hồi

  18. Hana ○(∩_∩)○~
    Th7 03, 2011 @ 23:58:03

    hun tinh iu

    Phản hồi

  19. thanh đan
    Th7 04, 2011 @ 10:38:42

    thanks

    Phản hồi

  20. iloveyou_x95@yahoo.com.vn
    Th7 04, 2011 @ 17:22:48

    Ho,thank nang. Lau lam moj thay nang len.

    Phản hồi

  21. leephii
    Th7 05, 2011 @ 21:33:18

    Cam on ban, truyen vui lam.

    Phản hồi

  22. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 15:26:20

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: