Mì thịt bò + mì Dương Xuân= ? (chap 9.1)


Chương 9: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = colktail [phần 1]
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

Trở lại nhà trọ không lâu, Dương Thuần Miễn nhận được điện thoại Dư Tư Giáng, cô nói cô đã chia tay cùng Lưu Liêm, có điều Lưu Liêm nhất định không chịu chia tay. Phiền toái là dạ tiệc tối mai tại tòa cao ốc, Dư Tư Giáng vì muốn thoát khỏi Lưu Liêm đã xung phong đáp ứng làm bạn gái Dương Thuần Miễn, khẩn cầu Dương Thuần Miễn nhất định phải thay cô nói dối việc này. Dương Thuần Miễn tuy rằng vô cùng khó xử, nhưng sau khi cân nhắc, cuối cùng cũng đáp ứng thỉnh cầu của Dư Tư Giáng.

Buông điện thoại rồi, Dương Thuần Miễn nhìn Ngưu Nhu Miên đang hát lẩm bẩm gì đó ở phòng bếp chuẩn bị chưng bánh bao, hoàn toàn không biết nên mở miệng như thế nào. Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn gác điện thoại rồi mà vẫn mặt co mày cáu, tò mò hỏi:“ Ai vừa mới gọi điện thoại đến vậy?”

“Dư…… Tư Giáng.” Dương Thuần Miễn nói rất là do dự.

Ngưu Nhu Miên bất mãn liếc mắt Dương Thuần Miễn một cái, học cách Dương Thuần Miễn nói mới rồi:“Dư…… Tư Giáng.” Sau đó ê ẩm nói:“Anh nhìn xem anh đi, tiếp điện thoại tình nhân trong mộng đến, ngay cả nói cũng nói không lưu loát, đầu lưỡi bị đông đá rồi à?” Ngưu Nhu Miên khó chịu dùng sức trộn bột.

“Cô cái cũng nói được! Lời nói cử chỉ của cô xem xem có chút nào giống con gái nhà người ta không? Cô như vậy làm cho tôi không biết thế nào mang ngươi đi tiệc tối!” Dương Thuần Miễn dừng một chút, âm thầm hạ quyết tâm, rốt cục cũng có dũng khí nói ra:“Tư Giáng điện thoại nói, vì không muốn bạn trai cũ dây dưa cho nên nhờ tôi làm bạn trai của cô ấy tiệc tối lần này, cho nên……”

“Anh nói mang tôi ra ngoài làm anh mất mặt? Cho nên anh bỏ tôi mà đi với cô ta?” Ngưu Nhu Miên trừng mắt lạnh lùng nhìn Dương Thuần Miễn, cuồng nộ mãnh liệt thoáng chốc tràn ngập trái tim, đồng thời còn có vài phần chua xót không cách nào hình dung được.

Dương Thuần Miễn thấy ánh mắt Ngưu Nhu Miên càng ngày càng phát ra sát khí, đứng lên, giải thích:“Tư Giáng cũng có khó xử của cô ấy, hy vọng cô thông cảm được. Lần này là do lỗi của tôi xử lí không ổn, bộ lễ phục dạ hội kia tôi sẽ thanh toán tiền xem như  tôi bồi thường cho cô nha.”

“Ai hiếm lạ gì quần áo của anh! Vừa hay tôi lại đang nghĩ, cùng anh đi lên phố vạn nhất đụng phải người quen về sau sẽ không còn mặt làm người . Lần sau trên đường, có chết tôi cũng muốn…… Cho anh mang theo cái khăn che mặt! Không phải, là không có lần sau!” Ngưu Nhu Miên tận lực bình tĩnh nói xong, đem nước vung mãnh liệt lên mặt nhầm áp chế trong lòng cùng ủy khuất cùng với lửa giận quay cuồng, rửa mặt xong liền trở về phòng.

Dương Thuần Miễn nhìn Ngưu Nhu Miên đóng cửa lại. Nếu Ngưu Nhu Miên giống như bình thường giận dữ với anh có lẽ trong lòng anh còn dễ chịu hơn một chút, nhưng lúc này Ngưu Nhu Miên bình tĩnh như thế, lại làm cho anh cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu.

Ngưu Nhu Miên vừa đóng cửa lại, đôi mắt liền đỏ, miệng mắng “Thối hỗn đản”, đặt mông an vị ngồi trên giường. Vừa lúc này di động vang lên, là Bạch thiếu gia gọi điện thoại tới. Bạch thiếu gia nghe Ngưu Nhu Miên nói chuyện bằng giọng mũi, thân thiết hỏi:“Nhu Miên, cô bị cảm sao?”

“Uhn, có một chút, không sao đâu.”

“Thời tiết Bắc Kinh bắt đầu lạnh rồi, cô phải mặc thêm quần áo nhiều chút, lần trước gặp mặt tôi thấy cô mặc vẫn là rất đơn bạc. Trước kia khi trung học, cô không phải sợ nhất lạnh sao? Còn nhớ cô còn cố ý kêu mẹ cô đem cho hai cái áo bông cho cô mà.”

“Anh nhớ cũng thât rõ ràng! Còn nói nữa, các anh đều nói tôi mặc vào nhìn giống như hòm thư. Đại Trần còn nhét giấy vào miệng tôi nữa, nói anh ta muốn gửi thư.” Ngưu Nhu Miên lau nước mắt, nín khóc mỉm cười. Trung học thật sự là thời gia tốt đẹp nhất, không lo lắng gì cuộc sống bên ngoài cả .“Tìm tôi có chuyện gì? Chẳng lẽ chính là dặn tôi mặc thêm quần áo? Trước kia khi trung học anh cũng không nói chuyện giống như bây giờ đâu.”

Bạch thiếu gia ở điện thoại bên kia cười hắc hắc,“Ngày mai ở tòa cao ốc của công ty có cái tiệc tối, tôi không có bạn gái, muốn lôi cô theo giúp tôi đi mà.”

Ngày mai? Tiệc tối của tòa cao ốc? Ngưu Nhu Miên cẩn thận đề ra nghi vấn, mới phát hiện thì ra công ty của Bạch thiếu gia ở Bắc Kinh lại cũng cùng đặt trong tòa cao ốc kia. Thế giới thật đúng là nhỏ quá! Ngưu Nhu Miên trong lòng cười gian hai tiếng, Dương Thuần Miễn anh chờ coi! Lập tức sảng khoái đáp ứng Bạch thiếu gia. Trong lòng thầm hạ quyết tâm, nhất định phải đem Dư Tư Giáng hạ cấp xuống, vì thế hẹn Bạch thiếu gia ngày mai cùng nhau lên phố chuẩn bị giao tranh.

Gác điện thoại, Ngưu Nhu Miên tâm tình đã từ mưa to chuyển thành sáng sủa, lẩm bẩm ca hát rồi đi ra phòng khách. Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên tươi cười từ trong phòng đi ra, đầu tiên là sửng sốt, lập tức cảm thấy da đầu nhút nhát.

Nhìn Ngưu Nhu Miên bắt đầu băm nấm mèo, Dương Thuần Miễn cẩn thận từ từ đi lại đây, thấy Ngưu Nhu Miên đang ngắm mục  tiêu nhìn về phía hai củ hành tây trong tủ lạnh kia, Dương Thuần Miễn chạy nhanh trước đem hai củ hành tây lấy đến nắm vững trong tay. Ngưu Nhu Miên miễn cưỡng nhìn Dương Thuần Miễn liếc mắt một cái, rung đùi đắc ý tiếp tục thái đồ ăn.

Dương Thuần Miễn thấy tâm tình Ngưu Nhu Miên tốt một cách khác thường, trong lòng càng thêm khó chịu, thử nhỏ giọng hỏi:“Cô không sao chứ? Không tức giận?”

“Giận có tác dụng gì sao? Giận lên thì anh mang tôi đi, không mang theo trứng cá muối kia đi à?” Ngưu Nhu Miên ánh mắt nâng cũng không nâng, tiếp tục vội vàng thái đồ ăn.

“Tuy rằng giận cũng không có tác dụng gì, nhưng mà lấy tính tình của cô là không có khả năng khinh địch từ bỏ như vậy đâu.” Dương Thuần Miễn vừa nói vừa dùng mắt nhìn trộm thái độ củaNgưu Nhu Miên.

“Ôi! Chừng nào thì anh hiểu biết tôi nhiều như vậy ah? Chọc tôi cùng anh trở mặt anh mới vừa lòng phải không?” Ngưu Nhu Miên quăng đao thái đồ ăn lên thớt, sau đó mở cổ áo ra, không đợi cuốn tay áo, Dương Thuần Miễn đã nhảy lên đến mấy thước đứng ở ngoài .

“Anh chỉ cần đem bộ lễ phục dạ hội quần áo kia thanh toán tiền xong là ok, những cái khác ta lười cùng anh nói.” Ngưu Nhu Miên trong lòng thầm mắng, hoàng hoàng chết tiệt, xem tôi xử lý con cẩu phản bội anh như thế nào! ^^

Ngưu Nhu Miên bắt đầu thái nhuyễn nội tạng trư, có phế trư, đại tràng, bụng trư, tâm trư, can trư, duẩn phiến, vân vân…… Thái nhuyễn xong, Ngưu Nhu Miên bắt đầu chưng bánh bao, đem bánh bao tạo thành hình đầu chó, nặn ra hai cái lỗ tai nhỏ, dùng đậu đen làm hai mắt, sau đó vẽ một cái miệng nhỏ nhỏ hồng hồng. Sau khi hết thảy đều làm xong, Ngưu Nhu Miên phát hiện cái nút thắt cổ áo của mình không thấy nữa , tìm kiếm mọi nơi cũng tìm không được, suy nghĩ không phải rơi vào kia trong đống đồ ăn lý mới nãy đi?! (tâm trư = tim trư=tim lợn)

Dương Thuần Miễn lúc này dọc theo mùi đồ ăn đến phòng bếp, thấy cái bánh bao đầu chó kia mặt tối sầm, bất quá đuối lý cũng không dám đưa ra dị nghị.

Đồ ăn mang lên bàn , Ngưu Nhu Miên chu cái miệng nhỏ ăn từng ngụm từng ngụm, so với ngày thưòng càng thêm cẩn thận. Dương Thuần Miễn trước lướt qua một ngụm, hương vị cực kỳ ngon, không khỏi khen:“Rất thơm!”

“Ừ, anh ăn nhiều một chút!” Ngưu Nhu Miên thản nhiên nói, thấy Dương Thuần Miễn gật gật đầu, cô lại tiếp tục nói:“Anh biết anh qua ăn cái gì không? Này tâm trư can trư phế trư a, thích hợp nhất cho cái loại người vô tâm vô phế vô can giống anh ăn đó!”

Dương Thuần Miễn đã sớm thành thói quen với cái miệng độc ác của Ngưu Nhu Miên, cũng là lơ đễnh, khò khè khò khè mồm to ăn bánh bao thơm ngào ngạo. Ngưu Nhu Miên nếu có chút đăm chiêu nhìn Dương Thuần Miễn, lập tức cũng buồn đầu tiếp tục ăn.

Chỉ chốc lát, chỉ nghe Dương Thuần Miễn “Ai u” một tiếng, Ngưu Nhu Miên nghe tiếng lập tức tươi cười hiện lên mặt, chạy qua bên Dương Thuần Miễn, nhảy nhót nói:“Mau nhổ ra!”

Liền nhìn thấy Dương Thuần Miễn cau mày, phun ra một viên nút thắt. Ngưu Nhu Miên lấy khăn tay xoa xoa cẩn thận, cầm lấy nút thắt nhìn trái rồi lại nhìn phải, vừa lòng nói:“Không sai! Cuối cùng bị anh ăn rồi!”

Dương Thuần Miễn vừa nghe liền nóng nảy,“Thì ra là cô ngồi chờ tôi ăn đấy?!” Ở chung cùng nữ nhân này, một giây cũng không thể thả lỏng cảnh giác.

“Nếu không anh cho là thế nào? Không vì cho anh giúp tôi tìm nút thắt, tôi có thể cho anh ăn cơm thuận lợi như vậy sao?” Ngưu Nhu Miên khiêu khích đón nhận Dương Thuần Miễn, lập tức lại ra vẻ an ủi anh, nói:“Làm người phải biết đủ thiếu àh, ai xem anh nhổ ra thế này với lại đi ra bằng cách kia cách nào ít tốn sức hơn?!”

=_=||| Dương Thuần Miễn lúc này mới phát giác, đối với một nữ nhân, tính cách mới là mấu chốt. Trù nghệ cho dù hay cỡ nào nhưng nữ nhân đó mà có tínnh cách ma quỷ thì này trù nghệ này cũng chỉ có thể biến thành một loại kỹ năng giết người khác thôi! Trời ạ ~ Ngưu Nhu Miên cô muốn giết tôi sao?

32 phản hồi (+add yours?)

  1. ¤°♥°¤ Lam Vũ ¤°♥°¤
    Th7 11, 2011 @ 10:29:19

    Temmmm ^^~
    lâu lắm mới giựt đk !!!

    Phản hồi

  2. Hae Ry
    Th7 11, 2011 @ 10:36:29

    ta lấy phong bì!!!^^ thank c sún!!!

    Phản hồi

  3. inee le
    Th7 11, 2011 @ 10:46:45

    á mình giựt ruột phong bì nà
    thank ss sunny nhìu lắm lắm lắmx100lan

    Phản hồi

  4. thanh đan
    Th7 11, 2011 @ 10:59:46

    thanks nhiu

    Phản hồi

  5. junienguyen
    Th7 11, 2011 @ 11:09:11

    thks ss ^0^ trong mấy truyện bâyh e đang đọc e thích bộ này của ss nhất đó ^0^

    Phản hồi

  6. lyn215
    Th7 11, 2011 @ 11:34:02

    thanks ban

    Phản hồi

  7. tatonvb
    Th7 11, 2011 @ 11:48:08

    ^^^ thanks ss

    Phản hồi

  8. Pandanus255
    Th7 11, 2011 @ 12:48:39

    Khổ thân a cứ bị hành hoài thế

    Phản hồi

  9. duong
    Th7 11, 2011 @ 13:40:56

    thanks

    Phản hồi

  10. hanbao
    Th7 11, 2011 @ 18:28:26

    Thanks nàng!!!

    Phản hồi

  11. Ta la Tatami
    Th7 11, 2011 @ 19:58:35

    Chac,doi den luc 2 cap doi nay di an tiec the nao cung co kich hay de xem a !!!

    Phản hồi

  12. decworm
    Th7 11, 2011 @ 20:27:56

    thk ss

    Phản hồi

  13. Chiêu Nhi
    Th7 11, 2011 @ 20:36:17

    thanks Sun sắc nữ nha. chap sau vui đây :-d

    Phản hồi

  14. Van miumiu
    Th7 12, 2011 @ 00:28:47

    Cam on ban

    Phản hồi

  15. Hatieuthu
    Th7 13, 2011 @ 22:03:02

    Thijk nang nay nhat do…Thanks nang

    Phản hồi

  16. Y Lạc Nhi
    Th7 13, 2011 @ 23:21:23

    Miên tỷ nói hay thật! “Anh nhổ ra như thế có phải tốt hơn là ra bằng cách đó không”… =))=))=))
    Cám ưn tỷ nhìu nha! ^3^

    Phản hồi

  17. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 15:44:24

    Ta chịu hết nổi chị này. Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: