Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ? (chap 9.2)


Chương 9: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = colktail [phần 2]

Tác giả: Stein

Edit: Sunny

Buổi tối, Ngưu Nhu Miên từ phòng đi ra, yêu cầu Dương Thuần Miễn trước tiên kết toán tiền lương cuối tháng đi. Dương Thuần Miễn lòng mang áy náy với Ngưu Nhu Miên, tuy rằng không hài lòng về cái quyển sổ ghi chi phí xảo trá kia của Ngưu Nhu Miên nhưng là vẫn quyết định thanh toán.

“Bây giờ chúng ta đến ngân hàng lấy tiền đi.” Ngưu Nhu Miên tính lấy tiền này tài khoản cho tiệc tối ngày mai.

“Gấp như vậy làm gì chứ? Ngày mai không được sao?”

“Không được! Tôi muốn lấy tiền của tiểu nhân đêm hôm nay!”

=_= Dương Thuần Miễn oán giận thì oán giận nhưng vẫn mặc áo khoác cùng đi đến ngân hàng với Ngưu Nhu Miên.

Tài khoản lấy nhiều nhất một lần cũng chỉ là 3000, Dương Thuần Miễn vì thế trước lấy 3000 cho Ngưu Nhu Miên. Ngưu Nhu Miên vừa lấy đến số tiền lừa dối này, kích động lắm a…… Rốt cục cũng cảm nhận được cái loại khoái cảm của tiền tài bất nghĩa. Bất quá lương tâm vẫn là khiển trách mình một chút .

Nghĩ đến lần trước bị cướp bóc, Ngưu Nhu Miên cầm tiền, nhìn trên nhìn dưới nhìn trái nhìn phải đánh giá chính mình, rốt cuộc thì giấu chỗ nào thì tốt đây? Dương Thuần Miễn hai tay giao trước ngực, đứng ở một bên kiều chân xem kịch vui, Ngưu Nhu Miên cuối cùng quyết định — làm cho Dương Thuần Miễn cầm, làm cho anh đến nhà rồi lại thanh toán tiền lại cho cô, coi như chưa đến lúc về tới nhà, này tiền vẫn là Dương Thuần Miễn sở hữu, nếu đánh mất cũng coi như tài sản của anh bị tổn thất, không có liên quan gì đến cô.

Cái này đổi thành Ngưu Nhu Miên hai tay giao nhau trước ngực ở một bên kiều chân xem Dương Thuần Miễn. Dương Thuần Miễn nhìn trên nhìn dưới nhìn trái nhìn phải đánh giá chính mình, rốt cuộc để chỗ nào thì tốt đây? Lúc mới ra ngoài, hai người cũng không mang theo túi gì. Ngưu Nhu Miên còn câu nói mát một câu làm Dương Thuần Miễn muốn đông lạnh:“Nếu anh là người Scotland thì tốt rồi!”

“Vì cái gì?”

“Scotland váy ngắn, có cái túi tiền……” Ngưu Nhu Miên ngữ khí ái muội đột nhiên dừng lại, lập tức đem tầm mắt di chuyển tới trần nhà. [Sun: đàn ông Scotland mặc váy ngắn a~~~]

Dương Thuần Miễn lập tức tỉnh ngộ, cau mày,“Sắc nữ! Cái gì cũng dám nói!”

“Xí ~ ít nhất tôi nghĩ cái gì thì nói cái đó, dù sao cũng tốt hơn người nào có mặt ngoài chính đứng đắn, kỳ thật đầu óc xấu xa!” Ngưu Nhu Miên nói xong chuyện, Dương Thuần Miễn đã đem tiền để trong áo lạnh.

Ngưu Nhu Miên đi theo Dương Thuần Miễn ra ngân hàng. Vừa ra khỏi cửa, Ngưu Nhu Miên liền nhìn mọi nơi hết nhìn đông tới nhìn tây, Dương Thuần Miễn nhịn không được hỏi:“Cô làm cái gì thế?”

“Tôi tìm phạm nhân cướp bóc!” Ngưu Nhu Miên tiếp tục nhìn quanh bốn phía.

=_= nữ nhân này!

“Vì cái gì tôi vừa ra ngân hàng liền lập tức bị người cướp đoạt, mà anh lấy tiền, ngay cả một cái quỷ ảnh cũng chưa có một cái! Rất không công bình !” Ngưu Nhu Miên quyệt miệng nói.

“Vấn đề nhân phẩm! Cô tiếp tục tìm phạm nhân cướp bóc, tôi đi trước.” Dương Thuần Miễn nói xong, nắm thật chặt áo, cước bộ nhanh hơn.

Ngưu Nhu Miên đơn giản đưa tay vòng tới bên miệng bắt thành hình cái loa, đứng bên đường hô lớn:“Có người nào tới cướp bóc không? Trên thân nam nhân phía trước tôi có rất nhiều tiền!” Dương Thuần Miễn nghẹn họng trân trối, kinh ngạc quay đầu nhìn Ngưu Nhu Miên, chỉ thấy Ngưu Nhu Miên xoa thắt lưng, đắc ý hướng anh làm một cái mặt quỷ.“Không có người cướp thì tôi đến cướp, cướp được thì là của tôi, ngày mai anh lại trả cho tôi tiền lương khác.”

Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên vọt lại đây, vội vàng bỏ chạy đi. Ngưu Nhu Miên ở phía sau đuổi theo không bỏ. Cứ việc Ngưu Nhu Miên toàn lực chạy hết cả hơi nhưng phía trước Dương Thuần Miễn lại lạt mềm buộc chặt trêu đùa cô. Mỗi lần thấy cô sắp đuổi tới, anh liền trước tiên chạy đi xa xa. Nhưng lúc khoảng cách hơi rớt ra chút, Dương Thuần Miễn lại thả chậm bộ pháp. Vì thế, vào một ngày mùa đông ở trên đường phố, một đôi nam nữ mặc thật trang phục lạnh dày thật dày, một trước một sau rượt nhay chạy, trong miệng thở ra khí thật lạnh, nhìn giống như hai cái bánh bao đậu ở trên đường truy đuổi.

Ngưu Nhu Miên thấy mình chạy không qua Dương Thuần Miễn, đơn giản làm bộ như đau chân. Quả nhiên thấy Dương Thuần Miễn dừng lại cước bộ, hướng cô đi qua nơi này. Bất quá Dương Thuần Miễn biết rõ Ngưu Nhu Miên là đang giả bộ cho nên cũng không trực tiếp đến gần, mà là thử cẩn thận tiếp cận. Quả nhiên, thời điểm ở gần cạnh Ngưu Nhu Miên, cô đột nhiên vươn ma trảo trảo anh. Dương Thuần Miễn trước đó sớm đã có phòng bị cho nên nhanh chóng nhảy qua một bên né tránh. Ngưu Nhu Miên trảo không trúng, mất đi trọng tâm,“Ai u” một tiếng liền té ngã trên mặt đất.

Dương Thuần Miễn ngồi xổm xuống xem xét miệng vết thương Ngưu Nhu Miên, xăng ống quần lên, chỉ thấy đầu gối đã bị chảy máu. Ngưu Nhu Miên đánh mạnh Dương Thuần Miễn hai quyền, mắng:“Anh chạy nhanh như vậy làm gì chứ? Trốn cảnh sát à! Bây giờ của chân của tôi bị hỏng rồi!” Ngưu Nhu Miên nói xong đôi mắt mà bắt đầu đỏ hoe, xoa cái mũi của mình, đáng thương hề hề nói:“Anh xem, đều đổ máu !”

“Đừng khóc, không có việc gì đâu!” Dương Thuần Miễn ôn nhu an ủi.

“Sao lại không có việc gì? Tôi đổ máu đương nhiên anh không có việc gì rồi!” Ngưu Nhu Miên kéo lấy quần áo Dương Thuần Miễn,“Tôi mặc kệ, anh phải cho tôi cướp mới được, nếu không nhiệt huyết cách mạng của tôi sẽ bị chảy mất hết!” Dương Thuần Miễn bất đắc dĩ cười khổ, từ trong túi tiền đưa 500 cho Ngưu Nhu Miên.

Ngưu Nhu Miên vừa cầm được năm trăm tệ hài lòng vô cùng, còn khoa trương đem năm trăm tệ cọ ở trên mặt, từ từ nhắm hai mắt, bộ dáng vô cùng hưởng thụ. Dương Thuần Miễn cười lắc lắc đầu, nói:“Không đau nữa?”

“Có tiền sẽ không đau !” Ngưu Nhu Miên hắc hắc hai tiếng.

“Còn có thể đi sao?” Dương Thuần Miễn đỡ Ngưu Nhu Miên đứng lên.

“Không thể đi, anh cõng tôi đi.” Ngưu Nhu Miên nhân lúc bị thương chơi xấu.

Dương Thuần Miễn nhìn Ngưu Nhu Miên, không nói hai lời cõng cô trên lưng. Vì thế Ngưu Nhu Miên ghé vào trên lưng Dương Thuần Miễn, hai chân đắc ý nhếch lên nhếch lên, trên tay còn đem năm trăm tệ biến hình thành cây quạt, một bên quạt cho mình, một bên lại hát lung tung bài mình tự sáng tác:“Ta cưỡi Tiểu Bạch Tử về nhà mẹ đẻ, cầm trong tay năm trăm tệ tiền thưởng. Tiểu Bạch Tử nhà của ta quả nhiên nếu có thể giống như ngựa cõng ta chạy đi, lại có tác dụng bảo hộ của ta, cơm chiều còn có thể dùng để thử độc! Hắc rống hắc rống!”

Dương Thuần Miễn quay đầu hỏi Ngưu Nhu Miên:“Cướp được tiền vui vẻ như vậy sao?”

“Đương nhiên! Không tin, anh cũng thử xem!” Ngưu Nhu Miên tiến đến Dương Thuần Miễn bên tai, thâm tình nói:“Kỳ thật, tôi có một giấc mộng về một thế giới chỉ của hai chúng ta.” Giọng nói Ngưu Nhu Miên tràn ngập mộng ảo.

Dương Thuần Miễn tâm động, lập tức trầm giọng hỏi:“Giấc mộng gì?”

“Chính là cùng anh đi ngân hàng lấy tiền, anh bị cảnh sát bắt lại nhưng một mực không nhận tội, rốt cuộc bị túm về đồn công an, còn lại một mình tôi đi lấy tiền, anh nghĩ có tuyệt hay không?!” [Sun: chị a ~~~, ta bị sặc nước rồi a~~~]

=_= đây là giấc mộng về một thế giới chỉ của hai chúng ta? Đầu óc mình có phải không có thuốc nào cứu được hay không vậy, niệm nhiều kinh như vậy sao còn không biết được bộ mặt dữ tợn của nữ nhân này chứ, thế mà nghe cô ta nói về ‘giấc mộng về một thế giới chỉ của hai chúng ta’ thì bị động lòng! Dương Thuần Miễn trong lòng thầm mắng chính mình lần thứ một trăm.

Trở lại nhà trọ, Dương Thuần Miễn rửa sạch miệng vết thương của Ngưu Nhu Miên, lấy thuốc đỏ bôi cho Ngưu Nhu Miên. Ngưu Nhu Miên than thở :“Như vầy ngày mai làm sao bây giờ đây ~~!”

“Ngày mai?” Dương Thuần Miễn hỏi lại, Ngưu Nhu Miên vội vàng che miệng:“Anh đi tham gia tiệc tối, tôi đi ra ngoài hẹn hò a.”

“Chân bị thương, vẫn là ở nhà ngốc đi, đừng chạy loạn chung quanh.” Dương Thuần Miễn nghe Ngưu Nhu Miên muốn đi hẹn hò liền cảm giác không thích.

“Anh quản tôi?” Ngưu Nhu Miên liếc mắt một cái Dương Thuần Miễn,“Đúng rồi, mau giao tiền ra đây!”

Dương Thuần Miễn từ trong áo lạnh lấy tiền ra:“Cô nói cô một chút đi, có mỗi một sở trường là làm cơm, hiện tại cũng không còn xài được. Suốt ngày ăn chút là lạ gì đó, hoặc là động tay động chân trong đồ ăn. Thật đúng là không đúng tý nào !”

“Xí ~ hôm nay tôi xem tranh châm biếm trên mạng, tranh châm biếm nói ‘Con gái có hai ưu điểm, nhưng có một khuyết điểm; Con trai tuy rằng không có ưu điểm, nhưng là có một cái sở trường. Cho nên con trai giỏi thì sẽ bắt lấy hai cái ưu điểm của con gái, còn phải thường xuyên bù lại khuyết điểm của con gái.’ cho nên, con gái ít nhất có hai ưu điểm, mà anh sao lại thảm như thế, chẳng có chút sở trường nào.” Ngưu Nhu Miên vừa lòng nói xong.

Dương Thuần Miễn kinh ngạc một chút, lập tức cảm khái nói:“Con gái như cô còn lưu manh hơn con trai!”

“Anh cũng lưu manh ‘thỏ’!” Ngưu Nhu Miên trả lời, thấy Dương Thuần Miễn không hiểu được, Ngưu Nhu Miên giải thích nói:“Không phải con thỏ, là chữ TOO tiếng Anh!” Thấy Dương Thuần Miễn bắt đầu tức giận, Ngưu Nhu Miên lại bổ sung nói:“Tổng kết chính là, hai chúng ta là lưu manh ‘thỏ’! Bất quá không phải con thỏ, là T-O-O TOO!”

Dương Thuần Miễn học ngoại ngữ là tiếng Nga, đối với tiếng Anh cảm thấy không hứng thú lắm. Lúc này thấy Ngưu Nhu Miên dùng ngoại ngữ trào phúng mình, lập tức trả lời lại một cách mỉa mai:“Tôi xem cô là điểu thích ăn hạt dưa ăn thật rồi, người ta thì không nói tiếng người mà nói điểu ngữ làm gì!” [Sun: Dương Thuần Miễn mỉa mai Ngưu Nhu Miên nói tiếng anh là điểu ngữ, là tiếng chim, nói cô cũng là chim ăn hạt dưa luôn]

“Vậy anh cũng không ăn ít đồ ăn cho đấy, sao đến bây giờ còn không nói tiếng chó a~~?”

Dương Thuần Miễn tức khí, cắn răng nói:“Con nhỏ chết tiệt này, tôi thật sợ một ngày nào đó nhịn không được đem cô bóp chết tươi!” Nói xong, lập tức vào toilet đánh răng chuẩn bị ngủ. Nghĩ rằng có lẽ phải thuận theo tình thế quốc tế, học tiếng Anh, cũng không thể để cho con nhỏ này xem thường anh.

Dương Thuần Miễn bị Ngưu Nhu Miên chọc giận, càng nghĩ càng không được tự nhiên, một đứa con gái mà nói chuyện rõ ràng như vậy sao lại có thể cùng người khác hẹn hò được chứ, càng nghĩ càng dùng sức đánh răng, càng chà càng nhanh. Ngưu Nhu Miên ở cửa thò vào nửa cái đầu, nói:“Tuổi còn trẻ, làm cái gì mà tức dữ như, nếu không vẫn là nhanh chóng chạy ra xem thế giới động vật đi. Đừng như vậy dùng sức, cẩn thận chà hỏng cả nướu đấy.” Vừa dứt lời, chợt nghe Dương Thuần Miễn “Ai u” Một tiếng quả nhiên chà đến nướu thật. Ngưu Nhu Miên lè lưỡi, nhanh chóng chạy về phòng, bỏ lại Dương Thuần Miễn một người ở toilet nhịn đau bụm mặt, thấp giọng mắng.

22 phản hồi (+add yours?)

  1. thanh đan
    Th7 14, 2011 @ 07:44:21

    a, tem

    Phản hồi

  2. thanh đan
    Th7 14, 2011 @ 07:45:08

    mung qua thanks nhiu sunny nhieu, doc truyen nay ma cuoi ra nuoc mat lun a

    Phản hồi

  3. lyn215
    Th7 14, 2011 @ 08:12:22

    thks ban

    Phản hồi

  4. Pandanus255
    Th7 14, 2011 @ 08:16:30

    Cám ơn nàng

    Phản hồi

  5. Le Huong
    Th7 14, 2011 @ 08:27:48

    hai anh chị này đối thoại siêu hay

    Phản hồi

  6. Tieuphong
    Th7 14, 2011 @ 08:47:01

    Tks nàng nhìu.miên tỷ đúng là càng ngày càng lưu manh,nhưng mà ta thích a =))

    Phản hồi

  7. Siu nhơn đầu heo người mèo súp pờ ngây thơ ít sờ mi :">
    Th7 14, 2011 @ 08:53:40

    Vip a :((((((((( thanks chị Sún ❤

    Phản hồi

  8. ka0k0nnghickng0m
    Th7 14, 2011 @ 09:35:56

    =)) Ha ha 2 anh chị này vui quá =)) =)) =)) Thanks Sun nhé :X

    Phản hồi

  9. Hae Ry
    Th7 14, 2011 @ 09:37:22

    ớ hớ hớ..không ai lấy phong bì ah…* ngó trước, ngó sau..* thế thì ta rựt…*chạy xa* ….* chạy lại* á quên…hun c sun cái…mo…oa!!! *chạy đi*

    Phản hồi

  10. baohan95
    Th7 14, 2011 @ 10:25:39

    Thanks ss
    Funny quá

    Phản hồi

  11. junienguyen
    Th7 14, 2011 @ 12:13:47

    chị NNM này chất quá :))

    Phản hồi

  12. Ta la Tatami
    Th7 14, 2011 @ 12:40:30

    Thank nang , nhe 2 anh chi nay doi dap hay ghe ,hoc tap de ap ung thuc te dc do !!!!

    Phản hồi

  13. tatonvb
    Th7 14, 2011 @ 13:23:29

    Thanks ss

    Phản hồi

  14. Van miumiu
    Th7 14, 2011 @ 13:45:36

    Cam on ban,hong biet den khi nao 2 nguoi nay moi nhan ra ko the thieu doi phuong day

    Phản hồi

  15. Hatieuthu
    Th7 14, 2011 @ 16:23:57

    hay quá. Thanks. hôm nào cũng ngóng tr này

    Phản hồi

  16. candyfox
    Th7 14, 2011 @ 17:54:01

    Thanks Sun nhiều nha ^_^ Đọc truyện rất vui, thích màn đấu khẩu của 2 người này quá đi mất…

    Phản hồi

  17. hanbao
    Th7 14, 2011 @ 21:07:22

    Thanks nàng!!! Bộ này hài quá!!!

    Phản hồi

  18. Gia Bình
    Th7 15, 2011 @ 09:03:30

    thanks nàng

    Phản hồi

  19. beryl
    Th7 16, 2011 @ 16:06:43

    thanks Sunny nhiều , đọc về cặp này trong sáng khó đỡ khiến tim mình bồi hồi thik kỉu tình yêu nhẹ nhàng thấm lâu này 😀

    Phản hồi

  20. decworm
    Th7 17, 2011 @ 05:18:02

    thank ss

    Phản hồi

  21. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 15:51:22

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: