Mì thịt bò + mì Dương Xuân= ? (chap 9.3)


Chương 9: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = colktail [phần 3]

Tác giả: Stein

Edit: Sunny

Sáng sớm hôm sau, Ngưu Nhu Miên thức dậy cũng rất sớm, vì thế chiên bánh bao làm bữa sáng.“Ngày hôm qua chưng, hôm nay chiên, nhưng cũng không đủ giải hận!” Ngưu Nhu Miên oán hận nói. Dương Thuần Miễn không dám phản bác, vội chuyển đề tài :“Cô hôm nay sao dậy sớm như vậy?”

“Sáng sớm có con dế mèn muốn ăn chim chóc! Có bạn học mĩ nam muốn hẹn tôi. Anh hôm nay đến công ty à?”

“Tôi muốn đi cầu thần bái phật, gần đây có nữ ác quỷ cứ quấn lấy tôi, tôi cần cao tăng chỉ điểm, pháp khí để còn sức phân cao thấp cùng cô ta, niệm kinh đã không thể làm cho lòng tôi tâm bình khí hòa nữa. Thuận tiện thắp hương hứa nguyện, cầu phúc tiêu tai, haizzz!”

“Nhớ mua kim cương, mã não, phật châu, vòng xuyến để trấn áp nữ quỷ a! Nữ quỷ tham tiền đó! Anh chỉ cần mang cho trên cổ cô ta một bộ, nhất định có thể trấn được!” Ngưu Nhu Miên âm dương quái khí nói.

Dương Thuần Miễn cùng Ngưu Nhu Miên trước sau ra cửa. Dương Thuần Miễn trên đường tới công ty trên đường nhớ đến Ngưu Nhu Miên sáng sớm phải đi gặp bạn cũ hồi trung học, nghe nói anh ta cố ý vì Ngưu Nhu Miên từ Thượng Hải bay trở về, trong lòng càng phiền não, vì thế anh chạy qua xem phòng ở trang hoàng tiến triển đến đâu rồi. Đến nhà mới, Dương Thuần Miễn bỏ đi yêu cầu lần trước xem nhẹ chất lượng chỉ cầu tốc độ, có một số nơi thậm chí yêu cầu làm lại một lần nữa. [Sun: ai bị cảm nắng rồi nha, giờ đến nhà mới cũng chẳng thèm quan tâm nữa a~~~]

Đi khỏi nhà mới, Dương Thuần Miễn càng thêm phập phồng không ổn định, vốn buổi sáng chỉ là nói giỡn nói muốn đi chùa chiền, hiện tại tinh thần không yên, đơn giản cũng thử đi chùa chiền một chuyến, xem có làm cho mình tâm tình bình thản hay không.

Dương Thuần Miễn đi đến cửa chùa, đang ở do dự có nên đi vào hay không lại trùng hợp gặp theo Dư Tư Giáng từ trong chùa đi ra. Hai người đều ngẩn ra, Dư Tư Giáng chào đón, có chút ngoài ý muốn nói:“Thuần Miễn, không nghĩ đến có thể gặp anh ở đây!”

Dương Thuần Miễn có chút xấu hổ,“Tư Giáng, em tới cầu nguyện?”

“Vâng, em đến cầu nguyện tìm được bạn lữ gần nhau cả đời, ai ngờ vừa ra liền thấy anh! Chẳng lẽ đây là an bài trên trời sao?” Dư Tư Giáng không đợi Dương Thuần Miễn trả lời liền tiếp tục nói:“Thuần Miễn, chúng ta đi thôi.”

Dương Thuần Miễn yên lặng gật gật đầu, hai người sóng vai đi trên đường. Dương Thuần Miễn nhìn váy Dư Tư Giáng, nhịn không được hỏi:“Cái váy này xem ra em rất thích, nhưng sao không thấy em đem cái nút thắt kia đính lên lại?”

Dư Tư Giáng cười khổ một chút,“Cái nút thắt kia là lúc trước Lưu Liêm giúp em đính lên.”

Theo sau, đó là trầm mặc ngắn ngủi. Dư Tư Giáng nhìn phía trước, ánh mắt dần dần trở nên mờ mịt, nhẹ nhàng nói:“Những năm gần đây em không ngừng đổi bạn trai nhưng lại cảm thấy càng tịch mịch hơn trước, chỉ có lúc em gặp Lưu Liêm mới làm cho em cảm thấy đấy là một khắc hạnh phúc ngắn ngủi. Nhưng Lưu Liêm cùng em hai người yêu đều quá mức cuồng nhiệt, cứ thế tổn thương đối phương.” Dư Tư Giáng sâu kín thở dài.

“Tư Giáng, kỳ thật nam nhân cũng giống như nữ nhân, đều rất sợ cô độc. Hơn nữa sống ở thành phố, chung quanh đều là những tâm hồn tịch mịch. Mặc dù có bạn bè thật nhưng cũng không thể đào thoát tịch mịch trong lòng. Khát vọng hạnh phúc cũng giống như một người lữ hành cô độc trong một đêm tuyết trắng, khát vọng trong một khu rừng rậm đen mịt tìm thấy một một gian nhà gỗ ấm áp. Đã trải qua xương gió lạnh như băng tiến vào căn nhà gỗ ấm áp, cái loại cảm giác muốn bổ nhào vào lò sưởi, thậm chí xúc động muốn thiêu đốt mình, đều có thể lý giải. Muốn trong biển người mờ mịt tìm được một người chân chính có thể an ủi linh hồn tịch mịch của mình, nói dễ hơn làm? Cho dù tìm được rồi, nếu đối phương không tiếp thu tâm ý của mình, vẫn là thất vọng. Trên địa cầu này, hai người có thể quen biết nhau là một phần mười vạn, có thể trở thành bạn bè là một phần một trăm vạn, có thể trở thành người yêu là một phần một trăm ngàn, mà cuối cùng trở thành bạn đời khả năng đã nhỏ đến chỉ có một phần hàng tỉ phần. Cho nên, mỗi một phân duyên phận đều đáng giá để chúng ta quý trọng. Nếu có sai lầm, hạnh phúc sẽ cười mà qua.” Dương Thuần Miễn cảm khái ngàn vạn.

Dư Tư Giáng nhìn Dương Thuần Miễn, yên lặng nhìn chăm chú thật lâu sau, nặng nề hỏi:“Thuần Miễn, em có từng là căn nhà gỗ ấm áp anh tìm không?”

Dương Thuần Miễn chua sót trả lời:“Anh vẫn đều canh giữ căn nhà gỗ, vụng trộm hấp thu ấm áp. Tuy rằng nó từng cự tuyệt quăng anh ra ngoài cửa, nhưng anh vốn không hoàn toàn hết hy vọng.”

Dư Tư Giáng cúi đầu không nói, thật lâu sau, nghiêng đầu, thản nhiên cười,“Thuần Miễn, anh khác lúc xưa rồi.”

“Còn nói nữa! Mỗi lần tìm em chơi, nhà em cứ đuổi anh chạy, đuổi tới nỗi làm anh té, đau chết người!” Dương Thuần Miễn oán giận nói.

“Anh hẳn là cám ơn nhà của em mới đúng, bằng không anh làm thế nào có thể chạy bộ vào Bắc Đại?” Dư Tư Giáng cười không thôi.

 “Em có thật là vì anh nên mới để anh chạy như thế không? Nếu theo em nói sao giống huấn luyện chó săn quá!”

Hai người nhìn nhau cười. Lúc này ánh flash đột nhiên sáng ngời, một người đàn ông một chiếc máy chụp hình cười đi lên trước, khách khí nói:“Vừa rồi tôi thấy hai vị thật sự rất đẹp đôi, nhịn không được chụp một tấm hình. Đôi tình nhân ngàn vạn lời nói hòa hợp nhìn nhau cười, nhất định triển lãm ngày mai nó sẽ rất rạng rỡ. Hai vị nếu có hứng thú, ngày mai có thể đi xem triển lãm của tôi một chút.” Sau đó, nhiếp ảnh gia tặng cho Dương Thuần Miễn hai tấm thiệp mời.

Nhiếp ảnh gia đi rồi, Dương Thuần Miễn cùng Dư Tư Giáng ngược lại có chút xấu hổ, hai người tiếp tục đi chậm. Dư Tư Giáng nhẹ giọng nói:“Nhớ trước đây, anh thật sự chỉ bảo vệ mỗi em, nhớ người khác làm hỏng chiếc vòng cổ của em, anh liền nổi giận, cầm cái xẻng nhỏ tiến lên, cơ hồ đập vào đầu người ta.”

Dương Thuần Miễn hắc hắc cười ngây ngô hai tiếng,“Đúng vậy, may mắn là người khác làm hỏng, nếu anh mà làm hỏng, em nói anh chẳng phải sẽ tự đập đầu mình sao?”

“Thuần miễn, tiệc tối mai em muốn mua một chiếc vòng cổ hợp với lễ phục dạ hội của em, nếu anh có rảnh, không bằng giúp em chọn một cái đi?”

“Được!” Dương Thuần Miễn vui vẻ đồng ý.

Ngưu Nhu Miên mới vừa đi không lâu, trên đường đến bệnh viện kiểm tra răng thì nhận được điện thoại của Bạch thiếu gia, vì thế hai người ước gặp ở trước cửa bệnh viện. Bác sĩ nói răng Ngưu Nhu Miên khôi phục rất khá, về sau sẽ không cần lại đến bệnh viện báo danh. Ngưu Nhu Miên ra bệnh viện, xoay xoay mấy vòng, nhìn trời xanh mà cười hí mắt.

“Đi, ăn cơm chúc mừng một chút.” Ngưu Nhu Miên nói xong liền vỗ vai Bạch thiếu gia.

“Bác sĩ nói em vừa mới khôi phục, em đã ‘đại khai ăn giới’ ! Cẩn thận bệnh răng lại tái phát!” Bạch thiếu gia cười dài nói.

Ngưu Nhu Miên nhe răng, nói:“Em có năng lực khôi phục của động vật! Em mời khách!”

Ngưu Nhu Miên cùng Bạch thiếu gia hai người này hoà thuận vui vẻ ở quán ven đường ăn há cảo. Đột nhiên một trận gió thổi qua, Ngưu Nhu Miên vội vàng lấy tay che cái bát của mình, lại có một hạt cát vô ý thổi vào trong mắt. Ngưu Nhu Miên vừa muốn giơ tay dụi mắt, Bạch thiếu gia ngăn lại.“Đừng dịu, đau mắt! Để anh thổi!”

Ngưu Nhu Miên quay đầu sang Bạch thiếu gia, Bạch thiếu gia hai tay nhẹ nhàng nâng mặt Ngưu Nhu Miên lên, mạnh mẽ thổi. Đúng lúc này, ánh flash đột nhiên sáng ngời, một nhiếp ảnh gia cười đi lên,“Vừa rồi tình cảnh thật sự ấm áp! Hai vị không ngại cho tôi một tấm ảnh chụp chứ?! Ngày mai có triển lãm ảnh chụp của cá nhân tôi, đến lúc đó ảnh chụp hai vị nhất định sẽ trở thành tâm điểm trong triển lãm của tôi.” Nói xong, nhiếp ảnh gia đưa cho Bạch thiếu gia hai tấm vé mời.

“Tôi nói ảnh, vị đại ca này, Bắc Kinh đang lạnh, ngày mai ngài lại có triển lãm ảnh, hôm nay cũng đừng ở đầu đường Bắc Kinh lắc lư quảng cáo thế.” Ngưu Nhu Miên nói xong, ngồi xuống tiếp tục ăn há cảo, miệng vừa ăn còn vừa than thở :“Đầu năm nay công tác gì cũng không dễ làm a!”

Bạch thiếu gia hiền lành tiếp nhận chụp hai tấm vé mời, lịch sự nói:“Nhất định đi xem!”

Nhiếp ảnh gia lần đầu tiên gặp phải nữ nhân sau khi bị chụp có phản phản này, lại nhìn Ngưu Nhu Miên, âm thầm may mắn chính mình không phải chụp cô để kiếm tiền cơm. Bất quá hôm nay cuối cùng chụp được hai tác phẩm vừa lòng, Chủ đề “Tình yêu vào đông” rốt cục cũng hoàn thành viên mãn. Mặt khác, kỹ xảo phát thiệp mời này có phải rất nhàm chán hay không? Nhiếp ảnh gia nắm chặt áo, quyết định vẫn là về nhà rửa ảnh đi.

26 phản hồi (+add yours?)

  1. Hae Ry
    Th7 18, 2011 @ 10:56:34

    tem! ^^

    Phản hồi

  2. Hae Ry
    Th7 18, 2011 @ 11:13:14

    hôm nay cái anh DTM nój jì mà rõ là triêt’ lí, em doc mà suyt’ té ghê’! Mà hum nay tu dung dau ra cáj ông tho anh ah! Dù sao ông này cung dk vjêc ghê! Phem này laj sap có kich hay de xem rùj! Hak hak.
    thank c sun nhu! *chay laj ôm ôm* kakaka!

    Phản hồi

  3. Ta la heo con thich an xuc xich !!!!
    Th7 18, 2011 @ 11:44:23

    Thank nang ,2 doi nay gap nhau chac se co kich hay de xem day !!!

    Phản hồi

  4. silver_eyes
    Th7 18, 2011 @ 11:45:08

    thanks bạn nhiều

    Phản hồi

  5. Hae Ry
    Th7 18, 2011 @ 11:51:30

    á àh! Habin, nàng ban ta hu? Cho ban thoaj máj! Ta day có mac áo chong dan à nha…hon nua…* núp sau c sun*… o ho! Nàng ban ta dj! Xem hau qua the nào! Hak hak!

    Phản hồi

  6. Pandanus255
    Th7 18, 2011 @ 12:00:46

    Thanks .
    Ngày mai sẽ thú vị lắm đây

    Phản hồi

  7. thanh đan
    Th7 18, 2011 @ 12:16:47

    thanks nhiu

    Phản hồi

  8. junienguyen
    Th7 18, 2011 @ 13:37:05

    thks ss sún ^0^

    Phản hồi

  9. Furin
    Th7 18, 2011 @ 13:38:43

    không biết lúc anh chị gặp nhau ở triển lãm thì ntn nhỉ?
    ths nàng

    Phản hồi

  10. Siu nhơn đầu heo người mèo súp pờ ngây thơ ít sờ mi :">
    Th7 18, 2011 @ 13:47:20

    Siu nhưn báo cáo có mặt ❤ thanks chị Sún

    Phản hồi

  11. inee le
    Th7 18, 2011 @ 13:51:41

    ta nói cái ông nhiếp ảnh gia =)) 1 cặp thì rạng rỡ 1 cặp thì tâm điểm.ôi ôi mong chờ chap típ we’

    Phản hồi

  12. that_la_nhat
    Th7 18, 2011 @ 14:28:17

    hớ hớ
    thích bác nhiếp ảnh gia này
    =)))
    có cái hay để xem rùi
    thanks!^^

    Phản hồi

  13. mjn mjn
    Th7 18, 2011 @ 15:19:21

    Mới gé thăm nhà tới chương này lun. Truyện he lém mình rất thjt. Thanks bạn nhiều!un. Truyện he lém mình rất thjt. Thanks bạn nhiều!

    Phản hồi

  14. decworm
    Th7 18, 2011 @ 17:17:21

    thk ss

    Phản hồi

  15. lyn215
    Th7 18, 2011 @ 17:41:55

    hehe chap sau co man hay de xem oy :)) thich qua

    Phản hồi

  16. Linh Malory
    Th7 18, 2011 @ 21:25:34

    thật là tai hại
    đánh hơi thấy mùi thuốc súng 😀
    thanks sun

    Phản hồi

  17. tieuphong
    Th7 18, 2011 @ 22:26:36

    tks nàng nhìu , ta thật mong chờ đến lúc 2 ac gặp nhau ở cuộc triển lãm qá , hị hị

    Phản hồi

  18. tatonvb
    Th7 18, 2011 @ 22:45:13

    Thanks ss

    Phản hồi

  19. duong
    Th7 19, 2011 @ 00:41:15

    THANKS

    Phản hồi

  20. Van miumiu
    Th7 19, 2011 @ 14:16:46

    Mong cho ngay Mai,hihi, cam on ban

    Phản hồi

  21. Hatieuthu
    Th7 19, 2011 @ 16:59:05

    Chờ ngày mai. hehehe. Yêu QH quớ đi…….

    Phản hồi

  22. rinrinkaka
    Th7 19, 2011 @ 19:52:39

    hai anh chi nay zui ghe nhung moa dang doc toi luc hap dan thi het ……..chep …… chep …..doi cho la hanh phuc….hachac

    Phản hồi

  23. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 15:56:30

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: