Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ? (chap 9.4)


Chương 9: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = colktail [phần 4]
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

Bạch thiếu gia sau khi ngồi xuống, hỏi Ngưu Nhu Miên:“Xem tính của em, hẳn là không nên lạnh lùng như thế?!”

Ngưu Nhu Miên ngẩng đầu, cười hắc hắc,“Anh thật đúng là hiểu em! Lúc đại học em bị chụp ảnh ba lượt, buồn bực ! Lần đầu tiên là lúc học quân sự năm nhất chấm dứt, em hưng phấn a, quần áo nón đội đều vứt hết, hôm đưa các giáo viên rời đi, người khác đều khóc chết đi sống lại, lệ rơi lưu luyến, em ở một bên cũng phối hợp giả bộ khổ sở, ở giữa vụng trộm cười một chút, không nghĩ tới bị chụp, còn đăng trên tạp chí sinh viên cả nước, mà xui là trong ảnh đó thì những người khác khóc thì chỉ bị chụp nghiêng, mà em tươi cười thì bị chụp ngay chính diện.” Ngưu Nhu Miên phẫn hận nói.

=__=

Bạch thiếu gia cười gật gật đầu,“Quả thật là giống phong cách của em!”

“Còn nói nữa, tấm hình đấy không biết thế nào bị lãnh đạo trường học thấy được, kết quả bị phạt chà toitle một tuần. Thống khổ đại học nhớ lại a! Tất cả đều là lỗi của nhiếp ảnh gia!” Ngưu Nhu Miên oán hận ăn há cảo.

“Kia còn hai lần thì sao?” Bạch thiếu gia tò mò.

“Lần thứ hai, là lúc em học năm hai, trường tổ chức thi kéo co, em cùng mấy đứa bạn cùng phòng lên nhận giải nhất. Khi lên đài lĩnh thưởng, em cao cao giơ cái cúp, kích động loạng choạng hụt chân té xuống bục, ây du!”

“Làm sao vậy?” Bạch thiếu gia biểu tình vô cùng sốt sắng.

“Cúp rới ra khỏi bệ, đập trúng trên đầu em, rớt trúng không trúng, rớt trật không trật, rớt ngay lúc em bị chụp hình. Em vẫn nghĩ mãi, lãnh đạo trường này có phải cố ý mua cái cúp thấp kém để giết hại phần tử tinh anh là chúng em không nữa? Ừ, anh nhất định là rất ghen tị tài hoa đánh bài của em!” Ngưu Nhu Miên chậm rãi nói xong, tiếp tục vùi đầu ăn.

“Còn tài hoa đánh bài nữa?!” Bạch thiếu gia dở khóc dở cười.

“Em cũng không muốn mà, nhưng vì cái gì mỗi lần đánh bài em đều đánh thắng! Thật là!” Ngưu Nhu Miên chăm chú ăn cũng không thèm ngẩng đầu, nói một câu. Bạch thiếu gia cười trừ.

“Còn một lần nữa?” Bạch thiếu gia tiếp tục tò mò.

“Trước khi tốt nghiệp, tụi bạn nói em lại bị chụp ảnh, hơn nữa tác phẩm còn được triển lãm trong trường học, lúc ấy em đã dự cảm xấu rồi. Vừa đi xem, thì ra đấy là ảnh chụp em trong dạ tiệc tốt nghiệp, bất quá trước ngực có thêm một cái gì đó . Vốn tưởng là có thể lừa dối , ai ngờ vừa thấy tên ảnh chụp, em lại bùng nổ.”

“Tên là gì?”

“Sân bay, xin dùng hàng thật !” Ngưu Nhu Miên phẫn nộ,“Em phát triển chậm thì không được à! Em thích mang bra đấy, phạm pháp à?” Bạch thiếu gia nhìn Ngưu Nhu Miên phẫn nộ, cố nén ý cười, khuôn mặt nhịn không được co rúm.

Ngưu Ngưu Nhu Miên thán một tiếng,“Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh hà! Cho nên vừa rồi nhiếp ảnh gia kia chụp ảnh cho em, em liền cảm thấy nhất định chuyện không tốt rồi.”

Dương Thuần Miễn cùng Dư Tư Giáng hai người đến khu thương mại, Dương Thuần Miễn không khỏi nhớ tới tình cảnh hôm qua cùng Ngưu Nhu Miên hai người đi vào nơi này. Đang thất thần, đã cùng Dư Tư Giáng vào một cửa hàng bán đồ trang sức.

Dương Thuần Miễn liếc mắt một cái liền vừa ý một chiếc vòng cổ số lượng có hạn, chỉ có hai cái. Nhân viên cửa hàng lấy ra đưa cho Dương Thuần Miễn, Dương Thuần Miễn ôn nhu vô cùng mang thử cho Dư Tư Giáng. Chiếc vòng cổ làm khí chất Dư Tư Giáng càng thêm cao quý thanh lịch, Dương Thuần Miễn vừa lòng nhìn Dư Tư Giáng. Nhưng trong đầu lập tức hiện lên một ý niệm, nếu Ngưu Nhu Miên mang chiếc vòng cổ này có khi nào còn hợp hơn Dư Tư Giáng không nhỉ? Ý niệm vừa nghĩ trong đầu, Dương Thuần Miễn chính mình cũng ngẩn ra, hoảng hồn lắc đầu mãnh liệt. Dư Tư Giáng thấy Dương Thuần Miễn lắc đầu, hỏi:“Không thích hợp?”

“Không phải! Chỉ sợ không có người nào thích hợp với chiếc vòng cổ nàu hơn em.” Dương Thuần Miễn quăng ý tưởng về Ngưu Nhu Miên qua một bên.

“Đúng vậy! Tiểu thư, bạn trai cô ánh mắt độc đáo, hơn nữa rất có phẩm vị.” Dư Tư Giáng nhìn thoáng qua Dương Thuần Miễn, nhìn nhân viên cửa hàng ngượng ngùng cười.

Lúc Dư Tư Giáng cà thẻ, Dương Thuần Miễn giành thanh toán trước.“Tư Giáng, đây là lễ vật anh chọn cho em, khó được em cũng thích, anh không hy vọng ngay cả…… niềm vui này cũng bị tước đoạt đi!” Dương Thuần Miễn trên mặt phát sốt, động tác thoạt nhìn có chút cứng ngắc.

Ra của hàng bán đồ trang sức, Dương Thuần Miễn đề nghị:“Gần đây có quán bar không tồi, anh cùng tụi bạn cũng vào trong đó thử rồi, không bằng hôm nay mang em đi nhấm nháp một chút rượu colktail nơi đó.” Dư Tư Giáng vui vẻ nhận.

Ngưu Nhu Miên cùng Bạch thiếu gia hai người đến khu thương mại hôm qua để lấy bộ lễ phục về. Lúc Ngưu Nhu Miên từ  phòng thay quần áo ra, Bạch thiếu gia chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời, không tự giác theo sô pha chậm rãi đứng dậy, chăm chú nhìn Ngưu Nhu Miên, ngược lại, Ngưu Nhu Miên cả người không được tự nhiên, vội hỏi:“Không hợp sao?”

“Không…… không, không phải, rất được! Chỉ là có chút ngoài ý muốn mà thôi.” Bạch thiếu gia thấy mình thất thố, hai gò má không khỏi phiếm hồng.

Bạch thiếu gia phục hồi tinh thần lại, mới chú ý tới miệng vết thương ở đầu gối Ngưu Nhu Miên, khẩn trương hỏi:“Như thế nào lại bị thế vậy?”

Ngưu Nhu Miên nhìn theo tầm mắt Bạch thiếu đi xuống, sau đó không sao cả cười cười,“Bị năm trăm đồng tiền hại!”

“Phỏng chừng năm trăm đồng tiền kia bị gói thành hình viên gạch a.” Bạch thiếu gia nghe Ngưu Nhu Miên hi hi ha ha trả lời như vậy, liền đoán rằng nhất định tính tình cẩu thả tạo thành.

Bởi vì làn váy dạng xòe mở rộng nên khi đi lại, vết thuốc đỏ ở đầu gối rất là bắt mắt. Ngưu Nhu Miên nhớ tơi tiệc tối ngày mai, không khỏi cau mày, vì thế Bạch thiếu gia đề nghị đến một cửa hàng khác, kêu hoạ sĩ vẽ một đóa hoa kiều diễm để che đi dấu thuốc đỏ trên đầu gối.

Sau đó, Ngưu Nhu Miên cùng Bạch thiếu gia đi ngang qua một cửa hàng bán trang sức độc quyền, Ngưu Nhu Miên cực kỳ hâm mộ nhìn số trang sức triển lãm trong tủ kính. Bạch thiếu gia thấy Ngưu Nhu Miên trong mắt không che dấu được hưng phấn, hỏi:“Muốn mua vòng cổ?”

“Không phải! Bộ lễ phục dạ hội kia có khăn choàng cổ rồi, không cần vòng cổ.” Ngưu Nhu Miên nói xong, kéo Bạch thiếu gia đi vào cửa hàng trang sức.

“Không mua còn đi vào?” Bạch thiếu gia khó hiểu.

“Cửa hàng trang sức là để làm chi a! Chính là để cho người ta xem cùng thưởng thức đấy!” Ngưu Nhu Miên nói xong bước vào cửa hàng trang sức.

Ngưu Nhu Miên vào cửa hàng trang sức, tầm mắt tức khắc bị cái vòng cổ số lượng có hạn hấp dẫn. Nhân viên cửa hàng từ trong quầy lấy ra triển lãm cho Ngưu Nhu Miên xem, đồng thời PR :“Tiểu thư ánh mắt thật là tinh! Đây là vòng cổ số lượng có hạn, Bắc Kinh chỉ có hai chiếc, mấy phút trước vừa mới bị một chàng mĩ nam mua cho bạn gái một chiếc, hiện tại chỉ còn lại có chiếc này là cuối cùng.” Thấy Ngưu Nhu Miên đã hoàn toàn bị mị lực của chiếc vòng cổ hấp dẫn, nhân viên cửa hàng chuyển sang thuyết phục Bạch thiếu gia:“Tiên sinh, anh không biết chiếc vòng cổ này rất tương xứng với khí chất vị tiểu thư này sao?”

“Khí chất?” Bạch thiếu gia buồn cười gật gật đầu, bất quá vẫn là trêu chọc nói:“Khí chất của cô ấy ngẫu nhiên mới có thể bùng nổ, bình thường là soi kính lúp cũng khó tìm.” Bạch thiếu gia tuy rằng là cười nói với nhân viên cửa hàng nhưng ánh mắt vẫn không rời Ngưu Nhu Miên,“Đáng tiếc cô ấy chỉ thích xem!”

Bạch thiếu gia thấy ánh mắt Ngưu Nhu Miên vẫn giằng co ở vòng cổ chưa rời đi, không chút do dự nói:“Chúng tôi mua!”

“Không!” Ngưu Nhu Miên khắc chế dụ hoặc trong lòng, quả quyết cự tuyệt, ngay cả cô cũng bội phục lực khống chế của mình lúc này. Nhân viên cửa hàng không hiểu chút nào, Ngưu Nhu Miên giải thích nói:“Chúng tôi muốn mua, hai chiếc cũng sẽ mua, nếu không cô đi đòi lại cái vừa bán đi, nếu không chúng tôi sẽ không mua, tôi ghét nhất bị cùng người khác mang kiểu dáng giống nhau.” Nói xong, kéo Bạch thiếu gia ra khỏi cửa hàng trang sức.

Ngưu Nhu Miên đi xa rồi, vẫn  nhịn không được quay đầu nhìn lại cửa hàng bán đồ trang sức kia. Kỳ thật không phải là sợ bị mang giống nhau, mà là cảm thấy cô cùng Bạch thiếu gia chỉ là quan hệ trung học bạn bè, làm cho anh mua vòng cổ quý trọng như vậy, chung quy là không thỏa đáng lắm, thấy ngượng ngùng.

Kỳ thật Bạch thiếu gia hy vọng Ngưu Nhu Miên mua cái vòng cổ kia, thấy biểu tình Ngưu Nhu Miên thật hối tiếc, lại lần nữa giựt giây nói:“Thật sự không mua? Anh bỏ tiền đó! Không mua về sau đừng hối hận nha!”

“Anh đừng sau lưng em mua nha, anh mua em, em mang cho anh!” Ngưu Nhu Miên uy hiếp nói.

“Được rồi được rồi ~ không mua.”

“Bất quá, nếu anh làm cho em một cái vòng cổ, em thật lo lắng mình sẽ nhận lấy.” Ngưu Nhu Miên thuận miệng vừa. Bạch thiếu gia lập tức nhớ tới cái vòng cổ Ngưu Nhu Miên đã chờ đợi vài năm.

“Đúng rồi, gần đây có quán bar ‘Tình nhân trong mộng’, bây giờ chỉ còn chút nữa là tới giờ cơm chiều, mang anh đi vào trong đó uống rượu trước đã!”

23 phản hồi (+add yours?)

  1. A Tử
    Th7 20, 2011 @ 11:05:49

    tem a!

    Phản hồi

  2. Hae Ry
    Th7 20, 2011 @ 11:19:09

    phong bì! Haiz! May mà còn cáj này an uj! Mà c a tu nhanh the! Hum nay tem nhà c sun bj c rut het ruj ah!

    Phản hồi

  3. that_la_nhat
    Th7 20, 2011 @ 11:39:47

    *run run*
    há há há
    =))))))))))))))))))))))))
    *lăn lộn bò xoài*
    thanks!^^

    Phản hồi

  4. thanh đan
    Th7 20, 2011 @ 11:44:12

    thanks nhiu

    Phản hồi

  5. Hae Ry
    Th7 20, 2011 @ 11:55:46

    châc! Chap này hay wa’ nên e chang bít noj j! Thoj thj co cho chap sau vay!
    thank c sun nhu! *ôm ôm, an dau hu* hak hak!

    Phản hồi

  6. Siu nhơn đầu heo người mèo súp pờ ngây thơ ít sờ mi :">
    Th7 20, 2011 @ 12:11:48

    Thanks chị Sún ❤

    Phản hồi

  7. rinrinkaka
    Th7 20, 2011 @ 12:15:00

    thanks

    Phản hồi

  8. Ta la meo con luoi bieng !!!!
    Th7 20, 2011 @ 12:28:41

    Chet ,the nao cung lai gap nhau a !!!!!!

    Phản hồi

  9. junienguyen
    Th7 20, 2011 @ 14:11:43

    thk ss sún :*

    Phản hồi

  10. lyn215
    Th7 20, 2011 @ 16:11:13

    hehe chap moi rui :X:X

    Phản hồi

  11. Hatieuthu
    Th7 20, 2011 @ 16:57:37

    trời, đoạn này vẫn là giai đoạn chuẩn bị cho cao trào. Hì, anh em cứ gọi là háo hức quên ăn quên ngủ chờ Sún nha. Thanks nàng nhé.

    Phản hồi

  12. decworm
    Th7 20, 2011 @ 17:16:46

    Thk ss

    Phản hồi

  13. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 16:02:13

    Thanks

    Phản hồi

  14. thudien
    Th6 29, 2012 @ 21:17:32

    haha sao mà trùng hợp thế

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: