Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ? (chap 10.1)


Chương 10: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = thuốc lá [phần 1]

Tác giả: Stein

Edit: Sunny

                Ngưu Nhu Miên vừa nằm xuống là ngủ thẳng cẳng tới chiều, lúc đó Bạch thiếu gia gọi tới, Ngưu Nhu Miên tâm huyết dâng trào lại sửa lại lời nhắn trong điện thoại, sau đó mang theo trang phục và đạo cụ đi thẳng đến thẩm mĩ viện. Khi đi qua cửa hàng bán hoa còn mua một đóa hoa hồng rực rỡ vô cùng.

                Hơn một tiếng đồng hồ, nhà tạo mẫu mang một vài bông hồng trang trí trên búi tóc của Ngưu Nhu Miên, quá trình make up rốt cuộc cũng hoàn thành. Dưới bàn tay tài hoa của nhà tạo mẫu, Ngưu Nhu Miêng quả thực có thể nói là thoát thai đổi hoán cốt. Đứng ở trước gương xoay qua xoay lại, Ngưu Nhu Miên cũng không dám tin mĩ nữ tao nhã trong gương kia chính là mình. Ngưu Nhu Miêng không khỏi xếp việc make up là một quá trình ma thuật. Nghĩ thầm trong lòng, việc make up chắc bắt đầu là vì công tác đặc vụ cùng nằm vùng nên phải chuẩn bị kĩ năng phòng thân, sau lại vì nữ đặc vụ cùng nữ nằm vùng có vẻ nhiều, hơn nữa miệng của con gái không kín như miệng của đàn ông nên có thể kĩ năng hóa trang này bị “Tôi chỉ đem bí mật này nói cho một người” truyền ra truyền ra cho tới phát triển như bây giờ [Sun: nữ nhân này trí tưởng tượng thật phong phú ==|||]

                    Ngưu Nhu Miên từ trong phòng của thẩm mỹ viện đi ra, Bạch thiếu gia đã ở trong sảnh chờ đã lâu. Thấy Ngưu Nhu Miên đi ra, ngẩng đầu nhìn lướt qua, sau đó tiếp tục đọc tạp chí trong tay. Ngưu Nhu Miên thấy Bạch thiếu gia chẳng nhận ra mình, trong lòng vui vẻ, vui sướng hài lòng ngồi vào bên cạnh Bạch thiếu gia. Bạch thiếu gia liếc mắt thấy một cô gái tựa vào người mình, thoáng đem thân thể na xa chút. Ngưu Nhu Miên thấy Bạch thiếu gia na xa, xấu xa cũng dí theo, mãi đến khi đem Bạch thiếu gia ép đến góc sô pha, Bạch thiếu gia rốt cục phẫn nộ đứng lên, lúc này Ngưu Nhu Miên híp mắt, nhìn Bạch thiếu gia nở ra một nụ cười quen thuộc. Bạch thiếu gia chỉ vào Ngưu Nhu Miên, khẽ nhếch miệng, kinh diễm đánh giá Ngưu Nhu Miên từ đầu đến chân một lần nữa, khó có thể tin nói “Thì ra cô gái đẹp nhất là cô gái mà bình thường không để cho người ta nghĩ rằng mình là con gái!” Ngưu Nhu Miên đắc ý nhú lông mi, nghĩ rằng nếu Bạch thiếu gia nhìn không kỹ cũng không biết được, vậy những người ở tòa cao ốc ấy hẳn là cũng nhận không ra. Nhưng mà không biết lúc này mình có thể sánh bằng Dư Tư Giáng? Ngưu Nhu Miên thay lễ phục dạ hội xong liền cùng Bạch thiếu gia rời khỏi thẩm mỹ viện.

                   Dương Thuần Miễn sau khi tan sở phải đi đón Dư Tư Giáng. Trên đường, không biết vì sao đầu óc toàn là hình ảnh phẫn nộ của Ngưu Nhu Miên khi thấy anh không đi với cô nữa, nghĩ đến Ngưu Nhu Miên nói cô ấy hôm nay cũng đi ra ngoài hẹn hò, Dương Thuần Miễn cầm lấy điện thoại di động. Điện thoại nhà trọ không người nghe, Dương Thuần Miễn trong lòng sụp đổ, vừa muốn gác điện thoại, điện thoại đã tự động kết nối với hệ thống tin nanh.“Chó vàng thôn Bắc Đại ném ta một mình chạy ra đi ngoài chơi cùng chó công chúa. Đêm nay ta muốn con chó phản chủ kia trở về, có lẽ khuya mới về nhà, có việc thỉnh ngài nhắn lại. Ta ở trong này thuận tiện thiện ý nhắc nhở ngài, trời đông sẽ làm cho con chó động lòng xuân, thỉnh ngài nhất định phải chú ý con chó nhà mình coi nó có đi đâu không đấy.” Chó động lòng xuân? Con nhỏ này khi nào thì lại sửa lời nhắn điện thoại lại vậy trời, xem ra mình lỡ hẹn với cô ấy sửa thành Dư Tư Giáng tham gia tiệc tối, cô ấy vẫn còn tại canh cánh trong lòng.

                  Dương Thuần Miễn dừng xe đợi dưới nhà Dư Tư Giáng, khi Dư Tư Giáng một thân lễ phục dạ hội từ trên lầu bước xuống, Dương Thuần Miễn kinh diễm không thôi. Dư Tư Giáng mỉm cười nói:“ Chiếc vòng cổ anh tặng thật thích hợp với bộ lễ phục dạ hội này.” Nói xong, Dư Tư Giáng chỉ chỉ vào chiếc vòng cổ.

                 “ Em đẹp đến mức dường như đoạt đi hô hấp của anh.” Dương Thuần Miễn thật lòng tán thưởng.

                   Trên đường lái xe đến tòa cao ốc kia, khi Dương Thuần Miễn nghiêng đầu nhìn về phía Dư Tư Giáng, tầm mắt không biết cố ý hay vô tình mà luôn hơi hơi dừng lại trên chiếc vòng cổ, không biết vì sao cảm giác áy náy với Ngưu Nhu Miên vẫn không quên được.

                  Khi Ngưu Nhu Miên cùng Bạch thiếu gia hội trường của tòa cao ốc, khách mời đã đến gần đủ rồi, trong đó có đủ các ông chủ đã từng một thời Ngưu Nhu Miên làm việc, nhưng lại không có một ai nhận ra là cô. Ngưu Nhu Miên xuất hiện khiến cho mọi người chú ý, những người quen biết Bạch thiếu gia đều đi lên chào hỏi với anh ta. Hàn huyên qua đi, Bạch thiếu gia cùng Ngưu Nhu Miên ngồi xuống ở một góc của hội trường nghỉ ngơi. Lúc này, một anh chàng anh tuấn trẻ tuổi đi tới hướng bọn họ, vừa đến là vô cùng thân thiết nói với Bạch thiếu gia:“Lễ Cơ, đã lâu không thấy.” Bạch thiếu gia trêu chọc nói:“Lưu Liêm, cậu vẫn y như cũ. Sao không thấy cậu mang bạn gái đến? Có phải nhiều quá đơn giản không biết mang theo ai, đúng không?” Lưu Liêm cầm ly rượu vang trong tay uống một hơi cạn sạch,“Còn nói nữa, lần này gặp tớ gặp đại xui. Bị người ta quăng rồi.” Lưu Liêm nhìn về phía Ngưu Nhu Miên, trêu ghẹo Bạch thiếu gia:“Bạn gái?” Bạch thiếu gia cười mà không nói. [Sun: tác giả nì thiệt là, giờ mới bít Bạch thiếu gia tên là Bạch Lễ Cơ nè = =|||]

                    Ngưu Nhu Miên mượn cớ rời đi, ở hội trường xoay quay hết một vòng vẫn không tìm được Dương Thuần Miễn cùng Dư Tư Giáng. Sau lại trở về bên cạnh Bạch thiếu gia, Bạch thiếu gia cứ cùng Lưu Liêm nói chuyện buôn bán, Ngưu Nhu Miên không thú vị đứng ở một bên, cúi đầu nhìn trong tay ly rượu vang, ngẩn người.

                      Lúc này, Dương Thuần Miễn cùng Dư Tư Giáng đến hội trường, khí chất cao nhã xuất chúng Dư Tư Giáng, vừa xuất hiện lập tức trở thành tiêu điểm của hội trường, Dương Thuần Miễn cũng cảm thấy tự hào. Lúc mọi người chào hỏi là lúc Dư Tư Giáng cũng bắt tìm kiếm thân ảnh của Lưu Liêm khắp mọi nơi, thấy bên người anh có một cô gái mặc lễ phục dạ hội màu đen, Dư Tư Giáng trong lòng hoàn toàn đau xót, hít một hơi thật sâu, kéo Dương Thuần Miễn, miễn cưỡng trưng ra một nụ cười đi đến hướng Lưu Liêm.

                   Dương Thuần Miễn cũng chú ý tới cô gái thân hình yểu điệu, mặc lễ phục màu đen đứng cùng Bạch thiếu gia cùng Lưu Liêm, trên cổ cô ấy cũng mang một chiếc khăn choàng cổ màu đen làm Dương Thuần Miễn không khỏi nhớ tới bộ trang phục của Ngưu Nhu Miên.

                    Ngưu Nhu Miên đang đứng ngẩn người, chợt nghe Bạch thiếu gia nhiệt tình chào hỏi ai đó ở sau lưng mình:“Thuần Miễn, cậu chả thèm gọi điện cho tớ, đến tận bây giờ mới thấy mặt đấy.” Ngưu Nhu Miên vừa nghe, trên mặt lộ ra một nụ cười hồ ly giảo hoạt, thì ra Bạch thiếu gia cũng quen biết Dương Thuần Miễn, nhưng cô cũng nhưng không vội quay đầu.

                    Tầm mắt Lưu Liêm vẫn trói chặt vào Dư Tư Giáng, nhìn thấy Dư Tư Giáng vô cùng thân thiết kéo Dương Thuần Miễn, trong mắt dấy lên lòng đố kị. Dương Thuần Miễn cảm thấy tầm mắt Lưu Liêm tràn ngập địch ý, chỉ chào hỏi Lưu Liêm cho có lệ liền chuyển qua Bạch thiếu gia:“Lễ Cơ cậu đấy, trọng sắc khinh bạn nha, chậm chạp không gọi tớ ra ngoài uống rượu.” Dương Thuần Miễn thấy bạn gái Bạch thiếu gia vẫn cúi đầu quay lưng về phía mình, có chút kinh ngạc, nhìn Bạch thiếu gia quăng qua một ánh mắt ái muội, hỏi:“Là cô ấy sao?” Thấy Bạch thiếu gia mỉm cười gật gật đầu, Dương Thuần Miễn càng thêm tò mò về cô gái mà Bạch thiếu gia thầm mến nhiều năm này. Bạch thiếu gia hướng qua Ngưu Nhu Miên,“Đến đây, gặp bạn anh– Dương Thuần Miễn một chút này.” Ngưu Nhu Miên thế này mới chậm rãi quay đầu qua, không chờ Bạch thiếu gia giới thiệu với Dương Thuần Miễn, Ngưu Nhu Miên híp mắt, giảo hoạt cười, ngữ điệu khẽ nhếch,“Xin chào Dương tiên sinh! Mấy ngày không thấy, anh càng phát ra …… mặt người dạ chó !” Ngưu Nhu Miên đem cái chữ chó kia nói thật mạnh. Hễ nhìn thấy Dương Thuần Miễn là Ngưu Nhu Miên trong lòng đã nghiến răng nghiến lợi chửi thầm, vì bồi chó công chúa mà tới chậm, thế mà lại còn cười toe toét như thế đấy!

                       Lúc này tâm thần Dương Thuần Miễn đã bị hình dáng kinh diễm động lòng người của Ngưu Nhu Miên hoàn toàn hấp dẫn, trái tim nhảy rộn đập bùm bùm, hai má ửng hồng, huyết áp tăng cao, cảm giác mình giống như trở về mối tình đầu ngây ngô, si mê nhìn Ngưu Nhu Miên, thật lâu cũng không thể hoàn hồn. Bạch thiếu gia thấy Dương Thuần Miễn thất thố trước mặt Ngưu Nhu Miên, trong lòng cũng thấy không vui, khẽ chạm Dương Thuần Miễn vài cái, Dương Thuần Miễn lại chậm chạp không có phản ứng.

                     Ngưu Nhu Miên như ý nhìn thái độ Dương Thuần Miễn kinh diễm, vạn phần đắc ý, chân trái tiến lên từng bước, dùng đế giày cao gót hung hăng dẫm nát chân Dương Thuần Miễn, trêu chọc nói:“Dương tiên sinh, tôi hôm nay là bạn gái Lễ Cơ, anh nhìn tôi như vậy chỉ sợ có chút không ổn đó, ngoài ra khiến cho bạn gái anh hiểu lầm không cần thiết là không tốt !” Vừa nói vừa âm thầm dùng sức trên chân.

                     Vừa rồi Ngưu Nhu Miên khi xoay người, Dương Thuần Miễn cùng Ngưu Nhu Miên hai người tầm mắt cứ nhìn xoáy nhay như vậy, Bạch thiếu gia mơ hồ cảm thấy không đúng. Lúc này nghe Ngưu Nhu Miên đề cập tới vấn đề khiến cho bạn gái Dương Thuần Miễn hiểu lầm, tầm mắt lại di tới Dư Tư Giáng, lại thấy lúc này Dư Tư Giáng cùng Lưu Liêm hai người cũng đang là bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt phức tạp đan vào cùng nhau. Hai cặp nam nữ trong tầm mắt chỉ có lẫn nhau, lúc này chỉ chừa dư Bạch thiếu gia một người trên thế giới trên không ai quan tâm, không người chú ý.

                     Dương Thuần Miễn ăn đau trên chân, sau một lúc lâu rốt cục phục hồi tinh thần lại, như từ trong mộng mới tỉnh, anh cũng thấy thất thố hổ thẹn vì vừa nãy, vừa nghĩ tới Ngưu Nhu Miên là cô gái mà Bạch thiếu gia yêu thầm từ nhiều năm, ghen tỵ cùng với chua sót phiền muộn mất mát phức tạp đan vào cùng một chỗ. Lưu Liêm trong mắt lửa giận vẫn như cũng, nhất là nhìn đến Dư Tư Giáng kéo tay Dương Thuần Miễn, ánh mắt như đao hận không thể lập tức đem hai người tách ra, Dư Tư Giáng theo bản năng rút lui nửa bước.

                    Bạch thiếu gia thấy bốn người biểu tình quái dị, rốt cục nhịn không được hỏi Ngưu Nhu Miên:“Em quen Dương Thuần Miễn?”

                   “Đương nhiên là quen rồi! Anh ta là ông chủ đầu tiên sa thải em, vì thế em còn cố ý nuôi một con chó vàng thích xem thế giới động vật ở nhà nữa kìa.” Ngưu Nhu Miên vừa cắn răng nói xong, gót giày cao gót ở trên chân Dương Thuần Miễn dùng sức mà chà đạp.

                   “Thì ra là có chuyện như vậy.” Bạch thiếu gia thoải mái cười, trách không được Ngưu Nhu Miên nhìn thấy Dương Thuần Miễn mà cứ như thấy kẻ thù, bất quá ánh mắt kia lại không hoàn toàn là hận ý.

                    Thấy Dương Thuần Miễn đau đến nhăn mặt, Ngưu Nhu Miên thế này mới vừa lòng thu hồi chân, đem tầm mắt di tới trên người Dư Tư Giáng. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn lập tức liền nỗi bảo, tầm mắt liền chặt chẽ khóa trên chiếc vòng cổ của Dư Tư Giáng. Dư Tư Giáng vốn đã bị Lưu Liêm nhìn như đóng đinh, lúc này thấy Ngưu Nhu Miên nhìn không chuyển mắt nhìn chằm chằm vòng cổ của mình, vì thế nói với Ngưu Nhu Miên:“Vòng cổ này là số lượng có hạn, chỉ có hai chiếc, Thuần Miễn bạn trai tôi ngày hôm qua tặng cho tôi .” Sau đó, âm thầm liếc Lưu Liêm một cái.

                   “Bạn trai Thuần Miễn của cô?” Ngưu Nhu Miên cùng Lưu Liêm đồng thời hô lên, hai người trợn tròn hai mắt nhìn về phía Dương Thuần Miễn, đều là một bộ biểu tình hung thần ác sát muốn ăn thịt người. Mà Dương Thuần Miễn cũng là vẻ mặt kinh ngạc nhìn phía Dư Tư Giáng, trong lòng khó nói vô cùng, vốn tưởng rằng mình đợi đến ngày này nhất định mừng rỡ như điên, ai ngờ lúc này nhìn Ngưu Nhu Miên anh vô luận như thế nào cũng vui vẻ được nữa. Mà vốn trước bữa tiệc tối này anh đã chọc giận Dương Thuần Miễn, đem Dư Tư Giáng so với Ngưu Nhu Miên, lúc này nghe nói như thế, lúc đầu trong lòng tự nhiên thấy chua chua với lại cảm thấy nản lòng thoái chí, lúc sau lại bị tự nhiên lại cảm thấy phẩn nộ không hiểu bao phủ.

                  Dư Tư Giáng không nghĩ tới của một câu của mình lại khiến cho mọi người phản ứng mãnh liệt như thế, bị ánh mắt hung ác của Ngưu Nhu Miên nhìn tới á khẩu, hướng Dương Thuần Miễn phía sau cọ cọ. Bạch thiếu gia biết Dương Thuần Miễn thầm mến Dư Tư Giáng nhiều năm, vì thế vỗ vỗ bả vai Dương Thuần Miễn, thiệt tình chúc mừng anh. Lưu Liêm cùng Ngưu Nhu Miên hai người thấy Bạch thiếu gia như thế, cũng cười tiến lên, chúc mừng Dương Thuần Miễn. Lưu Liêm nắm tay Dương Thuần Miễn, bất quá dụng lực hơi mạnh nên tựa hồ bóp nát xương cốt Dương Thuần Miễn. Còn giày cao gót của Ngưu Nhu Miên vốn đã rời đi lại lần nữa đại giá quang lâm lên bàn chân của Dương Thuần Miễn, có khác cái là càng thêm dùng sức, dường như muốn nghiền nát ngón chân anh. Ngưu Nhu Miên cùng Lưu Liêm hai người mặc dù đều là mặt mỉm cười, bất quá theo hai chữ ‘chúc mừng’ dường như là nghiến từ kẽ răng mà ra, người bên ngoài nhìn ra thấy tình cảnh quỷ dị vô cùng.

                      Dương Thuần Miễn bị cao thấp tấn công, trên mặt tươi cười cứng ngắc. Bạch thiếu gia cũng cảm thấy tình huống quỷ dị kỳ quái. Vừa mới lúc này chủ nhân buổi tiệc lại đây nói chuyện, Dương Thuần Miễn bởi vậy mà có thể thoát vây. Dương Thuần Miễn một bên xoa xoa tay, một bên hoạt động ngón chân đặt mông ngã vào trên ghế, trong lòng thầm cảm kích sự giải vây kịp thời của chủ, buổi tiệc, nếu đến trễ vài phút nữa có khi anh đi xin giấy chứng nhận người tàn tật rồi cũng nên. = =|||

[Sun: chap này chỉ là mở màn thôi, chap sau chiến tranh bùng nổ, khắp nơi toàn là khói lửa, thỉnh mọi người khi vào nên mang theo khẩu trang vào để phòng thân , há há há ^^]

27 phản hồi (+add yours?)

  1. hoanghoang
    Th7 25, 2011 @ 21:22:28

    mình là người đầu tiên… thật tự hào… lần đầu tiên diện kiến… thất kính thất kính.

    Phản hồi

  2. wuyen
    Th7 25, 2011 @ 21:25:36

    tks ban nhiu nhiu nha.truyen hay lam.

    Phản hồi

  3. hoanghoang
    Th7 25, 2011 @ 21:29:09

    ko bít lấy tem được ko.lấy tem a.

    Phản hồi

  4. chilsu
    Th7 25, 2011 @ 21:38:56

    không ai tranh tem sao? vậy thì mình xin nhé !hé hé

    Phản hồi

  5. chilsu
    Th7 25, 2011 @ 21:39:25

    hụt ! huhu

    Phản hồi

  6. Siu nhơn đầu heo người mèo súp pờ ngây thơ ít sờ mi :">
    Th7 25, 2011 @ 21:59:53

    Thanks chị

    Phản hồi

  7. Chiêu Nhi
    Th7 25, 2011 @ 22:06:20

    chết cười với chap này a. thanks nàng Sun sắc nữ 🙂

    Phản hồi

  8. that_la_nhat
    Th7 25, 2011 @ 22:15:56

    =))))))))))
    thia nay phai mang ao giap + ao chong dan
    thanks!^^

    Phản hồi

  9. Hae Ry
    Th7 25, 2011 @ 22:42:59

    chap sau em phai mang ca áo mua nua moi dk!^^.
    à, ca non nua! Thanks c sun da canh bao nhe!^^

    Phản hồi

  10. Sai
    Th7 25, 2011 @ 22:59:26

    haha
    mong chap sau lắm nha, bom nguyên tử ta cũng k sợ, nàng cứ quăng thoải mái đi Sun

    Phản hồi

  11. decworm
    Th7 25, 2011 @ 23:13:01

    thk ss

    Phản hồi

  12. eoo
    Th7 25, 2011 @ 23:37:16

    thankju nàng!

    Phản hồi

  13. vumy9x
    Th7 25, 2011 @ 23:49:15

    chet cuoi mat
    thaks ban nhieu nha

    Phản hồi

  14. duong
    Th7 26, 2011 @ 00:28:06

    thanks

    Phản hồi

  15. hanbao
    Th7 26, 2011 @ 10:36:22

    Thanks nàng!!!

    Phản hồi

  16. rinrinkaka
    Th7 26, 2011 @ 10:55:49

    hehe zui chet voi may nguoi nay mat hao huc doi cho chap sau do….haha

    Phản hồi

  17. tatonvb
    Th7 26, 2011 @ 11:48:51

    Thanks ss

    Phản hồi

  18. thanh đan
    Th7 26, 2011 @ 12:46:56

    thanks

    Phản hồi

  19. ka0k0nnghickng0m
    Th7 26, 2011 @ 18:29:01

    Mì thịt bò + mì Dương Xuân = thuốc lá ? ? ?Mong chờ chập tiếp theo của nàng…Thanks nàng nhé :XXXX

    Phản hồi

  20. ♥ Vân pea ♥
    Th7 29, 2011 @ 22:47:56

    Thank nàng.;))

    Phản hồi

  21. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 16:20:15

    Thanks

    Phản hồi

  22. searatsuki
    Th9 19, 2012 @ 13:09:06

    thanks 🙂

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: