Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ? (chap 10.2)


Chương 10: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = thuốc lá [phần 2]

Tác giả: Stein

Edit: Sunny

Cháp này rất BT. Dựa theo kinh nghiệm của Sun và của những bạn đã đọc rồi, Sun hảo tâm nhắc những bạn chưa đọc ko được ăn uống hay ngậm bất cứ thứ gì trong miệng lúc đọc chap này, đề phòng nguy hiểm ảnh hưởng tới hình tượng. Còn với những bạn đã đọc rồi, cầu chúc các bạn ăn uống vẫn ngon như bình thường….he he he! Thiện tai thiện tai, nam mô a di đà phật null

           Chủ tiệc phát biểu xong, tân khách ngồi vào vị trí, tám người một bàn, Dương Thuần Miễn sợ ngồi chung bàn với Ngưu Nhu Miên nên kéo Dư Tư Giáng tìm một cái bàn xa xa chỉ có hai người mới ngồi xuống.

            Ngưu Nhu Miên mặc dù thấy Dương Thuần Miễn không muốn ngồi chung bàn với cô nhưng cô cũng không muốn buông tha anh như vậy. Nghĩ đến cô cùng Dương Thuần Miễn mới một ngày không thấy, anh đã thành bạn trai bạn gái với Dư Tư Giáng, còn nhớ đến lời nói của nhân viên của hàng trang sức kia nữa, trong lòng lửa giận liền bùng lên bụp bụp. Ngưu Nhu Miên kéo theo Bạch thiếu gia đi đến bàn Dương Thuần Miễn. Dương Thuần Miễn thấy vẻ mặt đòi nợ của Ngưu Nhu Miên, cảm giác mình đêm nay nhất định là lành ít dữ nhiều. = =

              Ngưu Nhu Miên đi tới bên cạnh bàn, nhìn khách bàn này, giả bộ ra vẻ thăm, nói :“Nghe nói có một bàn đồ ăn có vẻ thiên nhiên, hẳn là này bàn ta?” Sau đó khách khí mới nói với Dương Thuần Miễn, hai vị khách duy nhất trên bàn:“Ngài có phiền khi chúng tôi cùng ngồi bàn này không, tôi có vẻ thích thức ăn chay a.” Hai người kia vui vẻ đáp ứng, vì thế Ngưu Nhu Miên thuận lý ngồi xuống bên cạnh Dương Thuần Miễn, Bạch thiếu gia mặc dù không biết Ngưu Nhu Miên rốt cuộc có chủ ý gì nhưng vẫn là ngồi xuống bên cạnh Ngưu Nhu Miên.

              Dương Thuần Miễn nghiêng đầu nhìn về phía Ngưu Nhu Miên, trong lòng bất an, Ngưu Nhu Miên khiêu khích nhìn anh một cái, sau đó dùng khẩu hình nói:“Hoàng Hoàng chết tiệt, anh xong đời rồi!” Lập tức ở dưới bàn đạp anh một cước. Dương Thuần Miễn chân tê rần, run run, âm thầm cầu nguyện :“Nam mô a di đà Phật, ác quỷ bị xua tan”. Những người khác nghe nói này bàn hơn phân nửa là thức ăn chay cũng đều rời đi, Lưu Liêm nhân cơ hội cũng ngồi xuống bên cạnh người Dư Tư Giáng.

                Tiệc tối vừa mới bắt đầu, một đôi vợ chồng trung niên vội vàng chạy tới, ngồi xuống cái bạn duy nhất còn trống là bàn của bọn Ngưu Nhu Miên. Hai vợ chồng này vừa ngồi xuống liền chú ý tới năm người bàn này thập phần quỷ dị. Từ trái đến phải theo thứ tự là, Lưu Liêm nhìn Dư Tư Giáng, Dư Tư Giáng cúi đầu, ánh mắt cụp xuống, không chịu đối diện. Dương Thuần Miễn cũng cụp đầu xuống, nhìn như đổ mồ hôi. Ngưu Nhu Miên âm ngoan xót xa nhìn Dương Thuần Miễn. Bạch thiếu gia không rõ cho nên nhìn Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn. Hai vợ chồng này trong lòng cảm khái, tới chậm quả nhiên chỗ ngồi không tốt, xem đôi nam nữ ngồi chính giữa kia coi, giống y như bị áp ngồi chính giữa hai chủ nợ, xem ra bàn này có vẻ sắp có bão táp.

                Bữa tối đã sắp bắt đầu, nhưng bàn này lại chậm chạp không chịu động đủa, đôi vợ chồng tới muộn cũng không dám tùy tiện làm việc. Lúc này, Bạch thiếu gia cùng Dương Thuần Miễn vì dịu không khí đi, không hẹn mà cùng nói:“Tư Giáng [ Nhu Miên ], đây là tôm em thích ăn nhất.” Bạch thiếu gia cùng Dương Thuần Miễn đồng thời cứng đờ, nhìn nhau, sau đó phân biệt để vào chén của Ngưu Nhu Miên cùng Dư Tư Giáng. Dư Tư Giáng nhẹ giọng nói cảm ơn, Lưu Liêm bực mình nói:“Tư Giáng hai năm trước có một lần ăn tôm mẫn cảm, sau đó không ăn tôm nữa.” Dương Thuần Miễn sửng sốt, dùng ánh mắt hướng Dư Tư Giáng xác nhận, chỉ thấy Dư Tư Giáng ngượng ngùng gật đầu. Dư Tư Giáng thấy Dương Thuần Miễn có chút xấu hổ, giảng hòa nói:“Hai năm chưa ăn, em cũng rất nhớ nó, hôm nay nhất định ăn nhiều chút.” Dương Thuần Miễn do dự, lại gắp một miếng cải trắng cho Dư Tư Giáng. Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn bị quê nên âm thầm vui vẻ, thấy Dương Thuần Miễn lại gắp thức ăn cho Dư Tư Giáng nữa nên ghen, ở bàn đạp Dương Thuần Miễn một cước. Dương Thuần Miễn ăn đau một lần, nhẹ buông tay, miếng cải trắng ấy dính ở trước ngực Dư Tư Giáng.

                  Ngưu Nhu Miên nhìn thoáng qua, khẽ nói với Dương Thuần Miễn:“ Xem cái tay chó của anh kìa, trước mặt bàn dân thiên hạ mà còn tập kích ngực người ta nữa!” Sau đó giả bộ quan tâm nói:“Dư tiểu thư quần áo đều ô uế, Dương tiên sinh anh như thế nào không cẩn thận như vậy a?” Dương Thuần Miễn tức giận nhìn Ngưu Nhu Miên. Lưu Liêm thấy Dương Thuần Miễn gắp đồ ăn cho Dư Tư Giáng mà lại rớt trúng quần áo, mặt lộ vẻ mừng thầm, nhưng thấy Dư Tư Giáng vì lễ phục bị dơ mà khuôn mặt u sầu, không khỏi lại thay cô lo lắng. Lưu Liêm biểu tình nửa vui nửa buồn, Ngưu Nhu Miên vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa, Dương Thuần Miễn lo lắng nhìn Dư Tư Giáng, khi thì quay đầu căm tức Ngưu Nhu Miên, mà Bạch thiếu gia thản nhiên trên mặt không hờn không giận, ở Ngưu Nhu Miên bên tai nói nhỏ vài câu, nhưng Ngưu Nhu Miên tựa hồ thờ ơ. Đôi vợ chồng trung niên nhìn tình cảnh trước mắt, ăn ý đối nhìn thoáng qua, đồng thời thở dài, lắc lắc đầu, trong lòng cảm khái, quan hệ nam nữ ở xã hội hiện đại rất phức tạp a, xem ra bàn này đêm nay không yên tĩnh được.

               Dương Thuần Miễn cùng Dư Tư Giáng đi toilet, Lưu Liêm một mình buồn uống rượu, Ngưu Nhu Miên cũng ngồi uống rượu, Bạch thiếu gia khuyên can mắt điếc tai ngơ. Bạch thiếu gia thấy Ngưu Nhu Miên toàn uống rượu, không động một tí đồ ăn nào, rất là lo lắng, đứng lên, từ xa xa gắp cho Ngưu Nhu Miên một miếng thịt luộc tỏi giã, chấm tương rồi để vào trong bát của cô. Lúc này, Dương Thuần Miễn cùng Dư Tư Giáng hai người đã trở lại, Ngưu Nhu Miên xa xa nhìn thấy hai người họ vừa nói vừa cười trở về, xem cũng không xem thịt luộc, một ngụm đã đem thịt luộc ăn sạch, dùng sức ăn . Lưu Liêm cũng cầm ly rượu đế trong tay uống một hơi cạn sạch. Đôi vợ chồng trung niên xem ở trong mắt, thầm kêu không ổn, xem tư thế một nam một nữ này, dường như đợt gió lốc thứ hai lại sắp đến đây.

                Dương Thuần Miễn ngồi xuống mới phát hiện Ngưu Nhu Miên đã uống say say rồi, trong lòng lại có mấy phân đau lòng, vốn mình cũng tính uống chút rượu nhưng nghĩ đến một hồi phải lái xe đưa Dư Tư Giáng trở về, về nhà trọ còn phải đối mặt với cuồng oanh lạn tạc của Ngưu Nhu Miên, vẫn là thanh tỉnh tốt hơn, vì thế chỉ uống nước trái cây.

                 Ngưu Nhu Miên nhớ tới miếng thịt luộc vừa rồi hương vị không tồi, cô vốn là thích ăn thịt mỡ, vì thế mình lại gắp một miếng, bởi vì chưa từng nếm qua này đồ ăn Đông Bắc, cho nên cũng không chấm tương, trực tiếp bỏ vào miệng, Bạch thiếu gia thấp giọng nhắc nhở cô:“Phải chấm tương!” Ngưu Nhu Miên vừa dùng sức ăn thịt, vừa trừng mắt Bạch thiếu gia, ăn xong một miếng thịt lại uống nửa ly rượu. Ngưu Nhu Miên lại gắp một miếng nữa, vừa muốn bỏ vào miệng, lại nghe Bạch thiếu gia nhỏ giọng nói:“Không phải nói rồi à, phải chấm tương!”. Ngưu Nhu Miên có chút men say không kiên nhẫn quăng chiếc đũa lên trên bàn, quyệt miệng oán giận:“Cái gì vậy, ăn mà cũng phiền phức như vậy nữa!” Bạch thiếu gia sửng sốt, lập tức dùng ánh mắt ý bảo bát tương trên bàn kia, Ngưu Nhu Miên thế này mới hiểu được, thấy mình say rượu thất thố biết vậy nên xấu hổ, nhưng lại không nghĩ xấu mặt trước hai người Dương Thuần Miễn cùng Dư Tư Giáng nên cắn răng một cái, đem dĩa thịt luộc kéo đến trước mặt, một đũa lại một đũa ăn mãnh liệt, vừa ăn còn vừa than thở :“Tôi không chấm tương, các người dám quản tôi à!” Mọi người thấy Ngưu Nhu Miên cứ ăn thịt mỡ như lốc xoáy cấp 9, không khỏi đồng thời nhíu mày, Dư Tư Giáng khoa trương bắt đầu nôn khan. Đôi vợ chồng trung niên cũng nheo mắt lại, không dám nhìn nữa. Dư Tư Giáng là người đầu tiên kiên trì không nỗi, bắt đầu đi về hướng toilet, Dương Thuần Miễn nhìn Ngưu Nhu Miên nổi điên bên cạnh, không kịp nghĩ nữa liền đuổi theo Dư Tư Giáng. Đôi vợ chồng trung niên thấy Dư Tư Giáng cùng Dương Thuần Miễn hai người chạy đi, trong lòng cao giọng hò hét , nhiệt liệt vui vẻ đưa tiễn! Hai người các ngươi lần này đừng trở lại nữa cũng được, đi đi, đi đi.

                  Lúc này, Ngưu Nhu Miên đột nhiên cảm thấy trong bụng có cái gì cuồn cuộn sôi sục, không rảnh suy tư cầm lấy cái ly nước trái cây của Dương Thuần Miễn, một ngụm ói ra. Bạch thiếu gia cùng Lưu Liêm hai người đều là cả kinh, mà đôi vợ chồng trung niên kia hô nhỏ ra tiếng. Ngưu Nhu Miên đứng lên rất nhanh, chạy tới toilet, Bạch thiếu gia nóng lòng cũng chạy theo sau. Lúc này, Dương Thuần Miễn thấy Dư Tư Giáng không có việc gì đã đi trở về, vừa vặn thấy Ngưu Nhu Miên bên người anh lảo đảo chạy qua, Bạch thiếu gia đi qua Dương Thuần Miễn bên người, vốn định nói hai câu, nhưng tâm trí đều lo cho Ngưu Nhu Miên nên vội vàng liếc mắt Dương Thuần Miễn một cái liền theo sát Ngưu Nhu Miên mà đi. Dương Thuần Miễn không rõ cho nên quay đầu nhìn vội vàng qua hai người, trở lại chỗ ngồi, trong lòng nhớ Ngưu Nhu Miên, cũng không chú ý, tùy tay cầm cái ly của anh lên. Chợt nghe đôi vợ chồng trung niên kia kinh hô:“Đừng……” Còn chưa nói xong, đã bị Lưu Liêm cắt ngang, vừa gắp thức ăn cho đôi vợ chồng trung niên vừa nói tiếp:“Đừng khách khí! Ăn nhiều một chút!” Lúc này Dương Thuần Miễn đã há mồm ra uống một ngụm, uống xong cảm thấy hương vị là lạ , nhíu nhíu mày. [Sun: ọe ọe ọe ==|||]

               Đôi vợ chồng trung niên kia đè nén cảm giác quay cuồng ghê tởm trong lòng, âm thầm nói, không được, chúng ta cũng chịu không nổi nữa rồi. Bàn là để cho người ta ăn cơm hay là làm cho người ta phun cơm a! Ông chồng trung niên đứng dậy đầu tiên, nâng bà vợ dậy, kiên quyết nói:“Bà xã, chúng ta đi thôi!” Hai người vừa đi vừa nhíu mày nhìn về phía Dương Thuần Miễn, cảm giác nôn mửa càng phát ra mãnh liệt. Dương Thuần Miễn kinh ngạc nhìn biểu tình quái dị của đôi vợ chồng, rốt cục nhịn không được hỏi Lưu Liêm:“Bọn họ làm sao vậy? Ngưu Nhu Miên vừa mới lại phát sinh chuyện gì ?”

                Lưu Liêm lạnh lùng nói:“Không có gì, bọn họ bị anh làm ghê tởm có chút khó chịu thôi.” Thấy Dương Thuần Miễn vẫn là vẻ mặt nghi hoặc, Lưu Liêm tiếp tục nói:“Ngưu tiểu thư vừa rồi uống nhiều ói ra.”

               “Ói ra?” Dương Thuần Miễn mặt lo lắng, lập tức coi coi mọi nơi, nhưng vẫn chưa tìm được dấu vết Ngưu Nhu Miên phun ra. Lưu Liêm liếc mắt nhìn anh, không vội không chậm nói:“Đừng tìm nữa! Phun trong ly của anh đó.”

              =_= Dương Thuần Miễn lập tức cảm giác cổ họng cuồn cuộn, lập tức đứng dậy hoả tốc nhằm phía WC, chạy vụt qua Bạch thiếu gia. Mới vừa rồi trước cửa toilet, Ngưu Nhu Miên kêu Bạch thiếu gia về chỗ ngồi chờ cô đi, cho nên anh trở về trước, không nghĩ tới lại thấy Dương Thuần Miễn lấy tốc độ trăm mét chạy qua, lúc sau cũng nhìn thấy Lưu Liêm chạy qua nữa, cũng không biết đến tột cùng lại xảy ra cái gì, chỉ cảm thấy mọi người dường như cứ muốn đi toilet tiếp sức, nơi đó có bảo vật sao? Bạch thiếu gia tâm tư không thể giải.

             Toilet nữ có hai phòng độc lập, Ngưu Nhu Miên cùng Dư Tư Giáng một người chiếm cứ một cái. Chờ Ngưu Nhu Miên phun xong đi ra, còn nghe được tiếng Dư Tư Giáng nôn khan kế bên. Ngay cả xem người khác ăn thịt mỡ đều có thể phun thành như vậy? Ngưu Nhu Miên trong lòng khinh thường, rửa mặt, bước đi ra. Ngưu Nhu Miên mới ra đến, một cô gái khác lại đi vào toilet. Ai ngờ Ngưu Nhu Miên mới đi vài bước lại đột nhiên muốn phun tiếp, nghĩ đến lúc này hai cái bồn cầu đang bị chiếm dụng, dưới tình thế cấp bách, không thể chú ý nữa liền vọt vào toilet nam. Ngưu Nhu Miên vừa vào một phòng thì Dương Thuần Miễn cũng theo sau vọt vào phòng bên cạnh Ngưu Nhu Miên. Dương Thuần Miễn cùng Ngưu Nhu Miên hai người cách tấm ngăn, ào ào hộc, vừa phun mà hai người còn không hẹn mà cùng nghĩ, này toilet vọng tiếng cũng thật lớn!

                 Dương Thuần Miễn dẫn đầu phun xong đi ra, đến bên bồn tiểu vừa cởi bỏ quần, Ngưu Nhu Miên cũng phun xong từ một phòng khác đi ra . Mơ mơ màng màng hai người ngoài ý muốn ở WC gặp nhau, đều cả kinh. Dương Thuần Miễn cuống quít đem bảo bối cất vào quần, nhưng sốt ruột lại không nhét vào được. Ngưu Nhu Miên ở bên cạnh nhìn muốn bật cười, quay đầu đi chỗ khác, nói:“Đừng nóng vội, tôi không có hứng thú với cái vòi nước của anh đâu!” Dương Thuần Miễn kéo quần lên xong hết rồi, tức giận mắng:“Con nhỏ này điên thật rồi sao? Ngay cả WC nam cũng đi vào! Không biết đây là chuyên dụng cho nam nhân sao?”

                 Ngưu Nhu Miên nhìn Dương Thuần Miễn, nhớ tới lúc nãy anh ta nói với Dư Tư Giáng thì quan tâm nhẹ nhàng ôn nhu mềm giọng, còn nói chuyện với mình thì trợn mắt há mồm, cao giọng trách cứ, lửa giận đè nén nãy giờ rốt cục cũng phát, coi như nãy giờ say rượu thì mượn rượu tiếp luôn, chỉ chỉ vào mình, lưu manh nói:“Tôi là nam nhân chuyên dụng! Hơn nữa anh cũng chính là đồ dùng con gái!” Dương Thuần Miễn ngẩn ngơ, hoàn toàn không nói gì.

                Lúc này, ông chồng của cặp vợ chồng trung niên ngồi cùng bàn lúc nãy vừa lúc đẩy cửa tiến vào, vừa gặp Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn, cảm thấy kỳ quái, vì thế lễ phép nói:“Xin hỏi……” Lời còn chưa dứt, đã bị Ngưu Nhu Miên choáng váng đầu óc cắt ngang, nổi giận đùng đùng nói:“Đi vào không biết gõ cửa hả!” Ông chồng bị Ngưu Nhu Miên quát cho một phát cũng đã quên nơi này là WC nam, nói thực xin lỗi, rồi nhanh chóng rời khỏi. Đóng cửa lại, đi được vài bước, mới quay đầu, nhìn nhìn dấu hiệu trên cửa, vì thế lại đẩy cửa đi vào, hỏi Ngưu Nhu Miên:“Nơi này là WC nam đó, tiểu thư!”

                 “Cái gì tiểu thư! Tôi là gay! Tôi không thể sử dụng bồn tiểu sao? Tôi không thể đi WC nam? Ông kỳ thị tôi là gay sao?” Ngưu Nhu Miên thái độ hung dữ, kích động chửi rủa một hồi, người đàn ông trung niên bị oanh tạc liên tiếp đầu óc choáng váng, lại vội vàng rời khỏi. Trước khi đóng cửa lại, nghe Ngưu Nhu Miên nói với ông:“Ông đứng ở cửa đợi tôi một phút đồng hồ, tôi lập tức đi ra ngoài liền!”

                Dương Thuần Miễn đã muốn bị Ngưu Nhu Miên làm tức giận đến á khẩu không trả lời được, chỉ vào cô, nửa ngày mới thốt ra một câu:“Cô rốt cuộc có phải là con gái không vậy!” Lập tức vẻ mặt tiếc hận nói:“Lễ Cơ, cậu thế nhưng thích…… một thằng con trai, thật sự là một đóa hoa tươi cắm trên bãi phân trâu!”

               “Phân trâu?!” Ngưu Nhu Miên hoàn toàn bị những lời này chọc giận,“Anh nghe rõ cho tôi! Tôi tuy rằng họ ngưu [trâu], nhưng là không gọi phân trâu!” Ngưu Nhu Miên thở gấp gáp mấy hơi, đã không thể nói mạch lạc như thường,“Hoa tươi cắm trên bãi phân trâu?! Ok! Tôi cho anh biết hoa tươi cắm trên bãi phân trâu thật ra là như thế nào!” Nói xong, đem sau bông hoa hồng từ trên đầu lấy xuống, từng cái từng cái cắm vào đũng quần của Dương Thuần Miễn, xong đứng miệt thị nhìn Dương Thuần Miễn chỗ mẫn cảm bị gai hoa hồng đâm đau nhe răng nhếch miệng, hừ lạnh một tiếng, quay đầu, đẩy cửa ngửa đầu đi ra toilet nam. Khi đi qua ông chồng trung niên lúc nãy, Ngưu Nhu Miên tà mắt ngắm ông ta một cái, ai ngờ ông ta hoảng quá mà lui một bước nhỏ. Tình cảnh này đang bị Bạch thiếu gia đang đi tới rồi nhìn thấy, Bạch thiếu gia bước lên phía trước hỏi Ngưu Nhu Miên:“Sao em đi toilet nam?”

              “Em đi tranh thủ quyền lợi cuộc sống công bằng, sau đó thiến một con chó vàng đang phát xuân, cuối cùng thuận tiện đi thăm bồn tiểu một chút, lý do đầy đủ chưa?” Nói xong, Ngưu Nhu Miên thở phì phì đi thẳng. Bạch thiếu gia quay đầu nhìn người đàn ông trung niên đứng ở cửa ngẩn người, xấu hổ cười cười, cũng theo sát Ngưu Nhu Miên mà đi. Ông chồng trung niên kinh hãi không thôi, quan hệ nam nữ phức tạp a, ngay cả gay cũng có! Thanh niên bây giờ quả là rất thần kỳ!

27 phản hồi (+add yours?)

  1. dihynkat
    Th7 27, 2011 @ 20:49:26

    tem, tem chăng?

    Phản hồi

  2. emyeuVN
    Th7 27, 2011 @ 21:07:03

    truyen NÀY rất hài . tks ss .a` ta xin pbi` gối đi ngu?

    Phản hồi

  3. hanbao
    Th7 27, 2011 @ 21:13:30

    Thanks nàng!!! vất vả rùi!!!

    Phản hồi

  4. lehuong145 (@lehuong145)
    Th7 27, 2011 @ 21:15:01

    Mơ mơ màng màng hai người ngoài ý muốn ở WC gặp nhau, đều cả kinh. Dương Thuần Miễn cuống quít đem bảo bối cất vào quần, nhưng sốt ruột lại không nhét vào được. Ngưu Nhu Miên ở bên cạnh nhìn muốn bật cười, quay đầu đi chỗ khác, nói:“Đừng nóng vội, tôi không có hứng thú với cái vòi nước của anh đâu!”

    đúng là chết cười mất

    Phản hồi

  5. eoo
    Th7 27, 2011 @ 21:52:10

    Thanks nàng, cô nàng này bậy hết sức

    Phản hồi

  6. buigiabao
    Th7 27, 2011 @ 22:20:30

    HAHAHA CƯỜI ĐAU BỤNG 2 ANH CHỊ NAY GHÊ

    Phản hồi

  7. rinrinkaka
    Th7 27, 2011 @ 22:45:15

    hai wa di mat …………….ta doc ma cuoi dau ca bung ..hachac

    Phản hồi

  8. Sai
    Th7 27, 2011 @ 22:50:41

    k thể nhịn được cười với mấy nv truyện này mà
    thanks Sun nhiều nha

    Phản hồi

  9. smile_20
    Th7 27, 2011 @ 22:56:43

    méo miệng với bà này luôn
    hơ hơ

    Phản hồi

  10. Pandanus255
    Th7 27, 2011 @ 22:59:53

    Thanks

    Phản hồi

  11. kiss&kill
    Th7 27, 2011 @ 23:19:29

    *đập đập bàn* lúc đọc tới khúc ói là ta đang uống sữa a =.=
    tks nàng nhìu

    Phản hồi

  12. Hae Ry
    Th7 27, 2011 @ 23:24:37

    oi! Chet cuoj!
    ah quên! E lay phong bì nào!^^
    thanks c sún nhe!

    Phản hồi

  13. duong
    Th7 28, 2011 @ 00:05:58

    thanks

    Phản hồi

  14. vumy9x
    Th7 28, 2011 @ 02:43:58

    thật là sặc sụa,BT ko còn gì để nói
    thaks bạn nhiều nha

    Phản hồi

  15. Furin
    Th7 28, 2011 @ 03:34:25

    cha mẹ ơi. từ hồi đọc ngôn tình e chưa gặp đc chị nào bt như NMM này. chị này pải gọi là siêu cấp bt =))
    ths chủ nhà 😀

    Phản hồi

  16. schwar1511
    Th7 28, 2011 @ 11:15:00

    Sun ơi, ss đọc chap này mà vừa đọc vừa ôm bụng, chắc ruột gan ss lộn tùng phèo hết lên rồi*ôm hun sờ mó Sun* =))

    Phản hồi

  17. Ta la siu nhan meo muop !!!!
    Th7 28, 2011 @ 11:21:28

    That kinh khung ,BT ,anh TM uong cai nc ma chi Mien non vao ,xem xong muon oi wa troi !!!

    Phản hồi

  18. hera.zeus
    Th7 28, 2011 @ 14:49:46

    may ma doc cai chu y cua dich gia, chu khong thi phun nuoc ra het, cam on nhe

    Phản hồi

  19. tieuphong
    Th7 28, 2011 @ 22:52:50

    tks nàng nhìu , ta qả thật là sợ trình độ BT của miên tỷ jui , da mặt dày thật ý =)))))))))

    Phản hồi

  20. hiha
    Th7 29, 2011 @ 18:12:04

    tks ban nhiu nha.truyen hay lam’.hehe

    Phản hồi

  21. decworm
    Th7 29, 2011 @ 22:00:57

    :)) THK SS

    Phản hồi

  22. purple_fall_94
    Th7 29, 2011 @ 22:18:33

    hic hic, đọc truyện này lúc đêm khuya thật là hại sức khỏe, nhịn cười cơ hồ muốn nội thương….

    Phản hồi

  23. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 23:14:17

    Thanks

    Phản hồi

  24. Frank
    Th9 06, 2011 @ 22:51:23

    Oh poor my Iphone…. I should listen to Sunny’s advice.
    Chiu het noi 2 anh chi nay. Botay cham com ma.

    Phản hồi

  25. rubyluu
    Th10 18, 2011 @ 21:48:35

    cảm ơn bạn nhiều . lần đầu tiên đọc được truyện hài hước thế này. Đau bụng chết mất thôi.

    Phản hồi

  26. JoseE3
    Th4 27, 2012 @ 22:16:54

    mẹ ơi đau bụng chết mất =)). Thanks b nhé

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: