Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ? [chap 10.4]


Chương 10: Mì thịt bò + mì Dương Xuân= thuốc lá [phần 4]

Tác giả: Stein

Edit: Sunny

Bạch thiếu gia cùng Ngưu Nhu Miên đi vào quán bar Tình nhân trong mộng. Bạch thiếu gia kêu một chai rượu Vodka, lại gọi cho Ngưu Nhu Miên kêu một ly ‘Cánh bướm phiêu bạt’. Trải qua tiệc tối đại náo, giờ phút này Ngưu Nhu Miên đã bình tĩnh trở lại, cô nhìn chằm chằm rượu cốc tai ngẩn người. Bạch thiếu gia lẳng lặng uống rượu. Trầm mặc sau một lúc lâu, Ngưu Nhu Miên đột nhiên bùng nổ, đứng lên, hô lớn:“Em thích cái tên Dương Thuần Miễn khốn kiếp kia!” Người trong quán bar bị Ngưu Nhu Miên thình lình hô to đều hoảng sợ, chăm chú nhìn qua. Ngưu Nhu Miên ngược lại chán nản:“Nhưng anh ấy không thích em.” Nói xong, suy sút ngồi xuống. Những lời này giống như một quyền đánh vào trái tim Bạch thiếu gia, cũng đánh vỡ một chút hy vọng cùng may mắn của anh, làm cho trái tim anh lúc này thật sự là rất đau khổ. Bạch thiếu gia nhìn Ngưu Nhu Miên hai mắt đẫm lệ, lại rót một ly rượu, uống một hơi cạn sạch.

“Lúc em ở Bắc Kinh gặp khó khăn thì gặp được Lâm Bội Kiều chuẩn bị ra nước ngoài làm việc, cô ấy kêu em đến ở tạm nhà của cô ấy đi, mà Dương Thuần Miễn là anh họ của Bội Kiều, vì trang hoàng nhà mới nên tạm thời cũng nhà của Bội Kiều.” Bạch thiếu gia không cam lòng nhìn Ngưu Nhu Miên, chẳng lẽ anh tới trễ mấy ngày mà đã bỏ lỡ cô như vậy sao? Vài năm si tình chờ đợi lần này chẳng lẽ phải buông tay như vậy sao? Bạch thiếu gia tay cầm chén rượu càng nắm càng chặt. Vì cái gì không phải người khác, cố tình là bằng hữu Dương Thuần Miễn của anh? Anh nên làm thế nào bây giờ? Thật sự là rất đau khổ.

“Bạch thiếu gia, anh nói em nên làm cái gì bây giờ?” Ngưu Nhu Miên sầu khổ nhìn về phía Bạch thiếu gia.

Bạch thiếu gia sâu kín nói:“Anh cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.” Trong lòng đau khổ, nếu anh biết thì lại như thế nào?

 “Cảm giác đau khổ khi yêu một người mà người ta chẳng yêu mình như thế này anh chẳng biết đâu!!” Ngưu Nhu Miên nhấp một ngụm rượu.

“Anh biết!” Giờ phút này chỉ sợ Bạch thiếu gia là người đau khổ hơn Ngưu Nhu Miên, hơn nữa mâu thuẫn càng nhiều hơn khôn kể.“Nhu Miên, nếu em cảm thấy không tiện sống cùng một chỗ với anh ta, anh có thể cho an bài chỗ ở cho em.”

“Lại cho tôi thêm một ly……” Ngưu Nhu Miên vừa định gọi bồi bàn thêm rượu, Bạch thiếu gia lại cắt ngang lời cô:“Em không thể uống nữa, ít nhất hôm nay không được.” Thấy Ngưu Nhu Miên nhất định không chịu, Bạch thiếu gia lớn tiếng nói:“Em lại uống nữa…… Tiền thưởng anh không trả!”

“Quả nhiên là hiểu em!” Ngưu Nhu Miên nói với bồi bàn:“Giúp tôi lấy cái ly không.”

Cái ly đưa đến, Ngưu Nhu Miên lấy rượu Vodka của Bạch thiếu gia rót vào ly mình, vô lại nói:“Em chỉ gọi cái ly không, rượu là của anh .” Bạch thiếu gia bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

“Anh nói xem, điều kiện của em rất kém cỏi sao? Nếu so với Dư Tư Giáng, em mặc lễ phục này không xinh đẹp sao?” Ngưu Nhu Miên lại có chút uống say.

“Rất đẹp. Trong mắt người yêu em là Tây Thi.”

“Em cũng không phải là người yêu của anh, sao anh lại cảm thấy em xinh đẹp, anh lại cảm thấy Dư Tư Giáng không đẹp bằng em?” Ngưu Nhu Miên vừa định uống tiếp, lại bị Bạch thiếu gia kích động gắt gao bắt được cổ tay, Ngưu Nhu Miên kỳ quái ngẩng đầu nhìn Bạch thiếu gia ánh mắt có chút phiếm hồng.

“Nhu Miên, thật ra anh, thật ra……” Bạch thiếu gia dừng một chút, tức khắc bình tĩnh trở lại, nói:“Em không thể uống nữa, chúng ta đi thôi.” Nói xong, Bạch thiếu gia kéo Ngưu Nhu Miên, thanh toán, rời khỏi quán bar.

Vì Ngưu Nhu Miên uống rượu say nên Bạch thiếu gia đưa cô về nhà. Đến dưới lầu Ngưu Nhu Miên, Bạch thiếu gia vốn định đưa Ngưu Nhu Miên lên lầu, nhưng là Ngưu Nhu Miên cười nói cô còn không có say đến đi không nổi vài bậc cầu thang này, Bạch thiếu gia ngẩng đầu nhìn nhà trọ, không nói gì lên xe đi. Xe chạy đến nửa đường, Bạch thiếu gia xuống xe. Một mình một người đi dưới trời đông, nhìn thấy một mẩu thuốc lá, đột nhiên nện nắm đấm vào tường, lấy ra từ trong lòng một chiếc vòng cổ vốn định đêm nay tặng cho Ngưu Nhu Miên, suy sút tựa vào tường.

Lưu Liêm đến dưới lầu Dư Tư Giáng trước một bước, đứng trong một góc tối không ngừng hút thuốc. Không bao lâu, Dương Thuần Miễn đưa Dư Tư Giáng đến dưới lầu liền lái xe rời đi. Lại đợi một hồi, mãi đến khi phòng Dư Tư Giáng sáng lên ánh đèn, Lưu Liêm mới yên lặng rời đi.

Dương Thuần Miễn chở Dư Tư Giáng về nhà rồi liền vội vàng chạy về nhà trọ, lại chậm chạp không thấy Ngưu Nhu Miên trở về. Nghĩ đến Ngưu Nhu Miên cùng Bạch thiếu gia cùng một chỗ, trong lòng càng phát bị đè nén, đứng ngồi không yên, thường thường về phía cửa nhìn lại, cuối cùng đi đến hàng hiên kiển chân chờ đợi, ai ngờ không nghĩ qua là lại khóa trái cửa, đem chính mình khóa ở ngoài cửa. Dương Thuần Miễn áo quần đơn bạc đứng ngoài càng chờ càng lạnh, càng không ngừng giơ chân sưởi ấm. Lúc này, anh rốt cục cũng nghe được âm thanh Ngưu Nhu Miên cùng Bạch thiếu gia dưới lầu truyền đến, Dương Thuần Miễn nghĩ nếu để cho Bạch thiếu gia nhìn thấy bộ dáng này thì không thể được, đang lo tìm chỗ nào để trốn thì may mắn Bạch thiếu gia rời đi. Ngưu Nhu Miên lên lầu liền nhìn đến Dương Thuần Miễn xiêm y đơn bạc đứng ở ngoài cửa nhà trọ, Ngưu Nhu Miên nhìn như không thấy lấy ra cái chìa khóa vào nhà trọ, Dương Thuần Miễn đi theo cô vào nhà. Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên chẳng thèm để ý tới mình vừa về là đi thẳng vào phòng, dưới tình thế cấp bách, bật thốt lên hỏi:“Cô vừa đi nơi nào?”

“Tôi đi đâu cũng phải báo cáo với anh sao? Dương tiên sinh!” Ngưu Nhu Miên đầu cũng không quay, lập tức vào phòng.

Một tiếng xưng hô ‘Dương tiên sinh’ này làm cho Dương Thuần Miễn cảm thấy vô cùng chói tai, trong lòng sụp đổ, xúc động xông vào phòng Ngưu Nhu Miên. Nhưng vào đến phòng Ngưu Nhu Miên lại thấy cô đang ngồi trên giường ngửa đầu nhìn anh, anh lại không biết mình nên nói cái gì, cuối cùng nói quanh co:“Tôi nói cô vì cái gì còn kêu tôi mua cho cô bộ lễ phục dạ hội này, thì ra là vì cùng Lễ Cơ nhau tham gia tiệc tối. Hơn nữa cô nhìn xem cô hôm nay, đem lễ phục dạ hội của Tư Giáng biến thành cái dạng gì. Hơn nữa ở trong WC nhìn đến của tôi…… Còn một bộ dáng đương nhiên, cô rốt cuộc có còn suy nghĩ bình thường của một đứa con gái hay không?!” Lửa giận trong lòng Ngưu Nhu Miên càng tích càng thịnh, vốn hôm nay chuyện cô không muốn nhắc lại, không nghĩ tới Dương Thuần Miễn cũng không ý buông tha, chạy tới khiêu khích, Ngưu Nhu Miên đột nhiên đứng lên, biểu tình hung mãnh làm Dương Thuần Miễn sợ tới mức trừng mắt nhìn, thân mình khuynh về phía sau.

“Chỉ làm bẩn một bộ lễ phục dạ hội, tôi từ bỏ, được rồi chưa?!” Ngưu Nhu Miên cũng nóng nảy, không để ý Dương Thuần Miễn ở đây đã đem lễ phục dạ hội thoát xuống dưới. Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên thoát y để lộ ngực trần, nhất thời ngây người, khi trên tay mình đã cầm bộ lễ phục thì Ngưu Nhu Miên đã muốn đem chiếc khăn choàng cổ thắt trước ngực.“Tôi thấy một cái sở trường của anh, anh cũng nhìn thấy hai cái ưu điểm của tôi, chúng ta huề nhau!” Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn nhìn không chuyển mắt nhìn vào chiếc khăn choàng cổ trên ngực cô, điều này làm cho Ngưu Nhu Miên nhớ tới cái vòng cổ chết tiệt kia, thở phì phì nói:“Cho tôi mang khăn choàng cổ lại mua cho cô ta vòng cổ số lượng có hạn. Thật sự là hợp lý không thể hợp lý hơn. Anh không phiền tôi giữ lại chiếc khăn choàng cổ này chứ?”

“Lễ phục dạ hội cô cũng không cần, cần cái khăn choàng cổ này làm cái gì?” Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên mang quần áo bọn họ thiết kế trả lại cho anh, trong lòng đau xót không hiểu từ đâu đến. Lời này nghe vào trong tai Ngưu Nhu Miên lại hiểu lầm thành Dương Thuần Miễn ngay cả chiếc khăn choàng cổ cũng kêu cho cô trả lại cho anh.“ Dùng để thắt cổ! Anh cái tên khốn kiếp này, anh cút cho ra ngoài cho tôi!” Ngưu Nhu Miên tháo giày cao gót ném về phía Dương Thuần Miễn, sau đó đẩy anh ra ngoài cửa,“Phanh” một tiếng đóng cửa lại. Dương Thuần Miễn ngẩn người nhìn cánh cửa phòng Ngưu Nhu Miên đóng chặt, lại thấy Ngưu Nhu Miên mở cửa ra, đem cái khăn choàng cổ kia quàng lên trên cổ anh thít chặc lại rồi ra sức lắc, sau đó ‘pang’ một tiếng đóng cửa lại.

Dương Thuần Miễn nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại, âm thầm ảo não, anh vốn dĩ là muốn giải thích với Ngưu Nhu Miên chuyện Dư Tư Giáng ở tiệc tối nói dối xưng bọn họ là bạn trai bạn gái, hiện tại sao lại bị anh biến thành như vậy? Dương Thuần Miễn chán nản trở về phòng, mở tủ quần áo ra, đem lễ phục dạ hội Ngưu Nhu Miên treo bên cạnh âu phục của anh. Nhớ tới lời nói vừa rồi của Ngưu Nhu Miên, nhìn cái khăn choàng cổ, lại nghĩ đến trong thang máy Bạch thiếu gia cũng nói Ngưu Nhu Miên cũng coi trọng cái vòng cổ kia, anh quyết định sáng sớm ngày mai lại đi một chuyến kia cửa hàng trang sức độc quyền. Dương Thuần Miễn hồi tưởng lại những chuyện phát sinh trong đêm nay, tâm tư rối rắm nên mãi cũng không thể đi vào giấc ngủ. Cuối cùng nhớ tới sáu đóa hoa hồng trong túi âu phục vẫn còn đó, đem hoa hồng để vào một cái cốc có chân dài, đặt ở đầu giường.

Tình yêu tựa như thuốc lá, từng đợt từng đợt sương khói làm cho người ta như có như không lọt vào cảm giác thư sướng. Tình yêu làm cho người ta đau khổ tựa như khói thuốc, biết rõ có hại cho sức khỏe, thậm chí sẽ hại đến mạng mình nhưng lại vẫn không thể dứt bỏ. Đến cuối cùng lại vẫn là làm cho mình rơi lệ, đau thấu tâm phế của mình.

14 phản hồi (+add yours?)

  1. Tiểu Mút Mót thuần khiết ~~
    Th8 01, 2011 @ 10:01:47

    temm

    Phản hồi

  2. rinrinkaka
    Th8 01, 2011 @ 10:02:28

    phong bi

    Phản hồi

  3. Tiểu Mút Mót thuần khiết ~~
    Th8 01, 2011 @ 10:02:37

    Lâu lắm mới đc tem chị sún

    Phản hồi

  4. eoo
    Th8 01, 2011 @ 10:31:49

    thanks nang!

    Phản hồi

  5. Hae Ry
    Th8 01, 2011 @ 10:52:34

    hai nguoi này! Haiz! Yeu rùi mà bj h moj nhan ra, dung là…
    hic*túm tay áo c sun*, *khóc thút thít*, em thuog Bach thieu gja quá c Sun uj! Huhu!

    Phản hồi

  6. habin3288
    Th8 01, 2011 @ 11:38:23

    sao không khí nhà mềnh lại ảm đạm thế này a~~~ 😥 ss ơi hay mình tổ chức hoạt động vui chơi nào đi ss đi ~~~~

    Phản hồi

  7. Hae Ry
    Th8 01, 2011 @ 12:10:58

    o ho! Cô Bin, lau lam moj gap cô!
    dao này di dau mà tút tít, nhà cua thì môc’ meo het ca. Tui vào tham nhà cô mà không có cho nào ngoj, laj phaj dj ra!
    công nhan! Nhà ss sun hoj am dam! Hay ss làm cáj jì cho vuj di ss, em sang góp vuj, chu may hum nua là phaj den truog ruj, lam jì còn time mà ngoi an choj o nhà ss nua dau!

    Phản hồi

  8. Ta la siu nhan meo muop !!!!
    Th8 01, 2011 @ 12:38:24

    Thank nang ,chi M nay cung bao ghe ra ,cuoi quan ao truoc mat anh M.

    Phản hồi

  9. duong
    Th8 01, 2011 @ 13:44:43

    thanks

    Phản hồi

  10. decworm
    Th8 02, 2011 @ 01:44:34

    thk ss

    Phản hồi

  11. thanh đan
    Th8 02, 2011 @ 08:53:20

    thanks nhiu that po tay voi 2 nguoi ma

    Phản hồi

  12. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 23:27:56

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: