Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ? [chap 11.4]


Chương 11: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = quả quýt [phần 4]
Tác giả: Stein
Edit: Sunny

Trở lại nhà trọ, Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn luân phiên giặt tắm sạch. Tắm rửa xong, hai người ngồi ở sô pha dùng băng cá nhân dán miệng vết thương của đối phương.

“Ngày mai tôi phải đi mua bảo hiểm ngoài ý muốn, ở cùng một chỗ với cô không chỉ có rủi ro mà tùy thời còn có khả năng mặt mày hốc hác.” Dương Thuần Miễn đang dùng băng cá nhân dán miệng vết thương ở trán Ngưu Nhu Miên, nói. Ngưu Nhu Miên thì tay hung hăng dùng lực , sau đó nói:“Tốt! Anh đừng quên ở trên tờ giấy đó viết tên của tôi là được!”

=_= người được lợi là cô, thế ai mà biết phải mỗi ngày cô dùng hình thức địa ngục nào ép buộc tôi!

Xử lý tốt miệng vết thương, Ngưu Nhu Miên lấy di động ra, ngồi vào bên người Dương Thuần Miễn, đem hai miếng băng dán chỗ miệng vết thương đặt kế vào nhau chụp chung một bức ảnh, sau đó Ngưu Nhu Miên híp mắt nhìn Dương Thuần Miễn cười. Dương Thuần Miễn trong lòng cũng hạnh phúc kích động, nhớ tới cái vòng cổ kia lập tức về phòng lấy cái vòng cổ trong âu phục ra, nắm trong tay, ngồi vào bên người Ngưu Nhu Miên, đột nhiên hai tay vươn đem vòng cổ triển lãm ra, nói:“LOOK! Vì trấn áp yêu nữ hám tiền, cố ý mua !” Nói xong, Dương Thuần Miễn cười khoe răng khểnh.

Dương Thuần Miễn lòng tràn đầy chờ đợi biểu tình kinh hỉ của Ngưu Nhu Miên, ai ngờ lại thấy nháy mắt Ngưu Nhu Miên chẳng thấy  tươi  cười nữa, sắc mặt cô âm trầm đáng sợ, Dương Thuần Miễn biết vậy nên không ổn. Giây tiếp theo, Ngưu Nhu Miên từ trên sô pha nhảy lên, cởi dép lê của mình đánh vào người Dương Thuần Miễn. Sau đó không đầu không mặt mũi đánh loạn, còn hô lớn hơn:“Ai hiếm lạ gì cái vòng cổ của anh! Đầu bị cửa đụng hỏng rồi sao còn tặng tôi vòng cổ?! Anh là tên khốn kiếp!” Cuối cùng khóc nức nở.

Dương Thuần Miễn bị đánh không hiểu ra sao. Mặc anh trốn tránh như thế nào, Ngưu Nhu Miên là càng đánh càng độc, nước mắt cũng càng khóc càng nhiều. Dương Thuần Miễn đột nhiên linh cơ vừa động, giả bộ vết thương cũ của mình tái phát, dùng tay phải che tay trái mình, giả bộ đau đớn không thôi. Quả nhiên Ngưu Nhu Miên lập tức dừng tay, khẩn trương xem xét cánh tay. anh Ngay tại lúc Dương Thuần Miễn âm thầm đắc ý lại thấy mặt Ngưu Nhu Miên bỗng nhiên trầm xuống, lập tức cởi một chiếc dép lê khác, mỗi tay một chiếc, so với vừa rồi càng thêm mãnh liệt hai tay thay nhau hành hung anh, vùa đánh còn vừa mắng:“Anh là con chó chết tiệt! Lần trước bị thương là tay phải, mình quên thì thôi, bây giờ lại lấy tay trái đến lừa gạt tôi!”

“Ui da! Đừng đánh ! Cô còn hỗn hợp đánh kép !” Dương Thuần Miễn nâng hai tay lên che mặt. Ngưu Nhu Miên ngừng tay, ném dép lê, quát:“Anh là con Hoàng Hoàng chết tiệt! Người khác có, tôi không hiếm lạ!” Nói xong, lau nước mắt càng thêm mãnh liệt, xoay người về phòng.

Dương Thuần Miễn không rõ cho vì sao cho nên cũng là lòng tràn đầy ủy khuất, lẩm bẩm nói:“Người ta hôm nay dậy sớm, đến cửa hàng đấy cố ý mua cho cô, cô sao lại thành như vậy!”

Ngưu Nhu Miên trước khi vào phòng quay đầu liếc Dương Thuần Miễn một cái, lập tức đóng sầm cửa thật mạnh. Dương Thuần Miễn giơ lên vòng cổ, cẩn thận đánh giá, như thế nào cũng không phát hiện chỗ không ổn, còn thầm than tính tình kì quái của Ngưu Nhu Miên thật làm người ta khó hiểu.

Ngưu Nhu Miên tỳ ở trên cửa, nghĩ đến vừa rồi Dương Thuần Miễn nói hôm nay sáng sớm cố ý vì cô mà đi mua, tức giận cũng tiêu hơn phân nửa, nghĩ nghĩ, lại ra phòng.

Dương Thuần Miễn đang cầm vòng cổ ngẩn người hồi lâu, lại thấy Ngưu Nhu Miên đi ra, sợ cô không đánh còn đủ nên lùi người về phía sau sô pha. Chỉ thấy Ngưu Nhu Miên thản nhiên tiêu sái đến bên người anh, mang dép lê vào, sau đó nhẹ nhàng vươn tay.

“Muốn vòng cổ ?” Dương Thuần Miễn trong lòng vui vẻ. Lại thấy Ngưu Nhu Miên liếc mắt, lạnh lùng nói:“Chiết hiện đi!”

=_= con gái kì gì vầy nè? Là người nào không có mắt nói cô ta thiện lương? À, hình như bị cô ta đánh hồ đồ rồi, câu đó hình như là mình nói. Đầu người ta trăm ngàn lầm không thể thường xuyên bị thương, haizzz.

Thấy Dương Thuần Miễn sững sờ, Ngưu Nhu Miên bộ mặt dữ tợn:“Nếu lần sau anh lại mua cùng một món đồ tặng cho hai đứa con gái thì anh nhất định phải chết! Dép lê sẽ biến thành bàn là điện!”

Dương Thuần Miễn không nghĩ tới tặng cùng một loại đồ với hai nữ nhân lại phản cảm như thế, không ngừng gật đầu. Thấy sắc mặt Ngưu Nhu Miên tốt hơn, cúi nghiêm mặt nói:“Tôi đói bụng!”

Ngưu Nhu Miên nghĩ hai người ép buộc đến bây giờ còn chưa có ăn cơm, vì thế ném cho Dương Thuần Miễn một cái túi quýt, nói:“Ăn trước đi, tôi đi nấu cơm.” Dương Thuần Miễn ngốc ngốc cười.

Ngưu Nhu Miên đem giò heo chưng cách thủy làm ban ngày hâm nóng lại, nhớ tới Dương Thuần Miễn buổi sáng nói muốn ăn bánh bao, vì thế cũng làm báng bao. Dương Thuần Miễn thấy được giò heo anh thích nhất, lại là bánh nướng áp chảo nóng hầm hập, thụ sủng nhược kinh, nhưng lập tức cảnh giác đánh giá Ngưu Nhu Miên, sợ lại là âm mưu gì mới. Ngưu Nhu Miên cũng theo thói quen, giơ đũa ăn đầu tiên. Dương Thuần Miễn quan sát một lát, mới nơm nớp lo sợ bắt đầu ăn. Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn ăn vui vẻ như thế, nói:“Anh vẫn là đừng ăn rất no.”

“Vì cái gì?” Dương Thuần Miễn lúc này dừng miệng lại, cẩn thận hỏi Ngưu Nhu Miên.

“Vừa rồi quả quýt rơi có chút bị mềm, sợ là không để đến ngày mai, cho nên tốt nhất đêm nay hai ta ăn nó cho xong đi.”

Dương Thuần Miễn vốn định nói ném đi thì tốt rồi, nhưng nghĩ đến hai cái bánh bao đầu chó kia, cảm thấy Ngưu Nhu Miên không thích lãng phí, vì thế gật đầu đáp ứng.

Sau khi ăn xong, hai người ngồi ở trên sô pha, trước mặt bàn toàn là quả quýt, tổng cộng 23 quả. Dương Thuần Miễn nuốt nuốt nước miếng, không phải kêu  anh một người tiêu diệt hết chứ, Dương Thuần Miễn nói với Ngưu Nhu Miên:“Một người một nửa đi.”

“Không được, chúng ta phân phối theo tỉ lệ chiều cao đi.”

“Cũng tốt.” Dương Thuần Miễn nghĩ rằng như vậy cũng giảm được vài trái.

“Anh 1 thước 8?”

“Ừ, 1 thước 8 đúng.”

“Tôi một thước sáu tư. Tôi liền bốn bỏ năm lên đi.”

“Đi.” Dương Thuần Miễn tính nhẩm, có 23 quả quýt, anh chắc không ăn nhiều hơn Ngưu Nhu Miên 2 quả đâu.

“Được, anh 1 thước 8 thì năm lên thành 2 thước, tôi một thước sáu tư thì bỏ bốn thành một thước sáu.”

=_= cái cách bốn bỏ lên năm của ngài đây là như thế nào vậy?!

Ngưu Nhu Miên tính tính, sau đó nói:“Nói như vậy, ước chừng tôi 10 quả quýt, anh 12 quả quýt, còn lại chúng ta hai người chia phân nửa.”

Dương Thuần Miễn nghĩ rằng, cũng thế , cô loại này xấu lắm phép tính cũng liền nhiều ra nửa quả quýt.

Vừa cầm lấy quả quýt, Ngưu Nhu Miên lại đề nghị nói:“ Ăn như vậy rất không thú vị , chúng ta chơi kích thích chút đi.”

“Kích thích ?” Dương Thuần Miễn không biết cô lại có cái chủ ý quỷ quái gì.

“Chúng ta thi đi, đút đối phương ăn quýt, một phút đồng hồ người ăn nào nhiều quả quýt nhiều nhất sẽ thắng.”

“Cũng thú vị, vậy người thắng được lợi gì?”

“À, …… như vậy đi, nếu anh thắng, thì tiền vòng cổ tôi sẽ không đòi nữa, nếu tôi thắng thì anh phải trả tiền cho tôi.”

=__= Đều là tiền của tôi, cô thật đúng là thông minh quá rồi! Dương Thuần Miễn cẩn thận nghĩ nghĩ, cảm thấy có thể kiếm trở về cũng không sai, hơn nữa ở mặt ngoài xem ra cũng không sơ hở, đáng giá thử một lần. Bất quá con nhỏ này sẽ không bôi thuốc xổ gì ở tay chứ? Vì thế dưới sự đề nghị của Dương Thuần Miễn, hai người đến toilet rửa tay xong trở lại ngồi vào sô pha.

PS: chap này hơi ngắn, mọi người thông cảm, chap sau sẽ đền bù cho mọi người, ^^, he he he …….., xì poi tí : chap sau anh bị chị lừa thảm hại, ko bít bao giờ anh mới vùng lên nữa a~~ haizz~~~~~

17 phản hồi (+add yours?)

  1. baohan95
    Th8 15, 2011 @ 11:24:35

    tem

    Phản hồi

  2. vu le
    Th8 15, 2011 @ 11:29:17

    hi hi phong bì
    thanks

    Phản hồi

  3. Le Huong
    Th8 15, 2011 @ 11:36:21

    doc truyen ko nhin duoc cuoi

    Phản hồi

  4. buigiabao
    Th8 15, 2011 @ 11:36:40

    ô ô thứ 3 top luôn
    cảm ơn ss

    Phản hồi

  5. rinrinkaka
    Th8 15, 2011 @ 11:38:12

    hehe toi nghiep anh wa ma bi ap bua mai thoi

    Phản hồi

  6. Ta la sac nu ham mo yeu nghiet dai nhan Ti Ha Di !!!
    Th8 15, 2011 @ 11:54:30

    Oi ,chi la cao thanh tinh roi ,anh cuu non sao dich lai dc chi !!!Hachac.Thank nang !!!

    Phản hồi

  7. jimin90
    Th8 15, 2011 @ 12:54:24

    anh bị chị đàn áp thành thói quen ý, giờ mà chị ko còn lừa nữa thì anh nhớ lắm =))

    Phản hồi

  8. Hae Ry
    Th8 15, 2011 @ 12:58:59

    chap nao cung chjt cuoj a.thank c sún!

    Phản hồi

  9. punpunk
    Th8 15, 2011 @ 13:21:17

    thanks nàng 😀
    đau ruột vì 2 anh chị này :))

    Phản hồi

  10. thanh đan
    Th8 15, 2011 @ 14:10:48

    thanks nhiu, 2 nguoi nay po tay that, a luc nao cung duoi co chi het kaka

    Phản hồi

  11. Furin
    Th8 15, 2011 @ 17:02:29

    ta đọc lúc nào cũng là nữ chính tiểu bạch thỏ để nam chính phúc hắc bắt nạt. đọc bộ này của nàng toàn thấy nam chính bị bắt nạt thôi :)) thích không chịu được.
    ths nàng

    Phản hồi

  12. Thotochienbanh
    Th8 15, 2011 @ 21:16:31

    chị này, quá tinh quái, anh còn bị áp bức đến bao giờ, vùng lên đi chứ ạ

    Phản hồi

  13. tieuphong
    Th8 15, 2011 @ 21:48:21

    tks nàng nhìu , keke , thật k bít khi nào thì a mí vùng lên đc đây , a toàn bị chị đè đầu cưới cổ thui a , hị hị

    Phản hồi

  14. duong
    Th8 16, 2011 @ 01:32:42

    thanks

    Phản hồi

  15. socxanh
    Th9 05, 2011 @ 23:56:58

    Thanks

    Phản hồi

  16. Frank
    Th9 06, 2011 @ 23:13:49

    Khong can nghi cung biet ngay anh ‘vung len cuop duoc chinh quyen’ con xa voi voi. Thanks.

    Phản hồi

  17. thudien
    Th6 30, 2012 @ 09:39:04

    haha sao mà Dương ca bị lừu hoài thế nhỉ

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: