Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ? [chap 12.3]


Chương 12: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = nước đá bào [phần 3]

Tác giả: Stein

Sau khi Dương Thuần Miễn khốn khổ học xong tiếng Anh thì ngủ thẳng cẳng một giấc đến tận  hừng đông, trong mộng anh mơ thấy Ngưu Nhu Miên sinh cho anh một đứa con trắng trẻo mập mạp , anh mỗi ngày hạnh phúc gọi Ngưu Nhu Miên là bà xã. Vừa mơ mơ màng màng ưỡn lưng đi ra cửa phòng thì nhìn thấy Ngưu Nhu Miên nên thuận miệng hô:“Bà xã!” Vừa dứt lời, Dương Thuần Miễn đã chợt tự mình bừng tỉnh, nhanh chóng nối tiếp thêm một chữ “Bà!” [Thật sự là Thuần Miễn gọi Nhu Miên là ‘lão bà’ có nghĩa là bà xã, sau đó lại thêm một chữ ‘bà’ nữa cho nên thành ‘lão bà bà’ có nghĩa là bà già ^^]

Ngưu Nhu Miên đầu tiên là cả kinh, lập tức âm hiểm cười nói:“Học được cũng nhanh nhỉ, đoàn xiếc thú  không chiêu mộ anh vào nhảy qua vòng lửa thì thực lãng phí !” Hừ một tiếng xong ,cô  liền vào toilet.

Vào toilet, Ngưu Nhu Miên nhìn gương thở nhẹ, lẩm bẩm:“Bà xã!” rồi thỏa mãn cười khúc khích.

Trên đường đi làm bởi vì giao thông bế tắc nên khi hai người đến tòa cao ốc  thì đã qua giờ cao điểm đi làm. Lúc thang máy đến lầu một thì có một vị  siêu cấp đại mỹ nữ mặc rất thời trang đi vào. Mắt Dương Thuần Miễn lập tức bị thu hút vào nên nhanh chóng nhìn chằm chằm mỹ nữ, thấy thế  Ngưu Nhu Miên trong lòng âm thầm ghen tị, tức giận khó tan. Lúc này, mỹ nữ đột nhiên xoay người lại, quét mắt qua Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn, sau đó một cái tát vang dội vỗ mạnh vào mặt  Dương Thuần Miễn. Sức lực mạnh mẽ lại xuống tay độc ác làm cho  Ngưu Nhu Miên  sợ tới mức đứng thẳng người trong nháy mắt. Mỹ nữ nhìn Dương Thuần Miễn mắng một câu:“Đồ lưu manh!” Liền ra khỏi thang máy.

Dương Thuần Miễn vô tội vuốt mặt mình rồi nói:“Tôi không sờ cô nha!”

“Tôi tin là anh vô tội , Hoàng Hoàng, đau không?! Sau này không được ngó theo mỹ nhân nóng bỏng nữa, nhớ rõ chưa?” Ngưu Nhu Miên thân thiết xoa mặt Dương Thuần Miễn, thấy thang máy đã đến tầng 36 bây giờ mới nói:“Tôi sờ cô ấy đấy!” Sau đó nhanh chóng nhảy ra khỏi thang máy, rồi quay đầu về phía Dương Thuần Miễn với vẻ mặt đầy giận dữ trong thang máy mà vẫy tay cho đến khi  thang máy đóng cửa lại.

Vừa vào đến công ty, Ngưu Nhu Miên đã bị Bạch thiếu gia gọi vào văn phòng. Ngưu Nhu Miên tưởng nói việc đi muộn nên  trong lòng âm thầm tự trách. Ai ngờ Bạch thiếu gia lại hỏi Ngưu Nhu Miên ngày hôm qua ở cầu thang  cùng Dương Thuần Miễn nói gì đó, nguyên lai câu nói giữa Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn  “Tôi không trả tiền không công cho cô ”  đã khuấy động lời đồn bay đầy trời. Nói Ngưu Nhu Miên bị thất nghiệp đả kích , được Dương Thuần Miễn bao nuôi cái gì đó. Ngưu Nhu Miên cũng vẫn vui vẻ còn hỏi lại Bạch thiếu gia:“Anh nói em có nên mượn cơ hội này cùng Dương Thuần Miễn gạo nấu thành cơm hay không?” Bạch thiếu gia cũng bị thần kinh quá đơn giản của Ngưu Nhu Miên làm tức giận đến đau đầu.

Dương Thuần Miễn cũng nghe thấy lời đồn này, có điều anh cũng chẳng quan tâm, trong lòng ngược lại có vài phần mừng thầm.

Giữa trưa, Bạch thiếu gia xuất phát từ nỗi lo này nên kiên quyết mời Ngưu Nhu Miên cùng anh lên sân thượng ăn cơm. Hai người vừa đến nhà ăn, mọi người liền bắt đầu châu đầu ghé tai. Ngưu Nhu Miên nghĩ đến xú danh của mình hiện tại lại thêm những lời dèm pha nghe thấy, trong lòng lại càng khó chịu. Cô với chỗ làm việc ở tòa cao ốc này ngũ hành tương khắc sao ấy? Lúc này tiếng bàn tán càng rõ hơn, thì ra là nhân vật chính Dương Thuần Miễn của những lời dèm pha này trình diện. Dương Thuần Miễn không e dè trực tiếp đi đến bàn nơi Ngưu Nhu Miên cùng Bạch thiếu gia đang ngồi, mọi người liền nhao nhao bàn luận.

Bạch thiếu gia tức giận ngăn cản, nặng nề nói với Dương Thuần Miễn :“Cậu ít nhiều cũng phải quan tâm đến thanh danh của Nhu Miên chứ.”

“Lời đồn không tác động đến người thông minh, từ khi nào cậu cũng để ý đánh giá của người khác như vậy ?” Dương Thuần Miễn trả lời.

“Tớ không cần những người khác thấy tớ thế nào, nhưng mà tớ  để ý những người khác nhìn Nhu Miên thế nào.” Bạch thiếu gia thốt ra  dĩ nhiên là tức giận.

“Tớ cũng đang ở trong đó nhưng mà vẫn nói ung dung. Chúng ta né tránh thì có thể thoát được sao ?” Dương Thuần Miễn không chút nào yếu thế. Ngưu Nhu Miên thấy hai người trợn mắt nhìn nhau chỉ  vì mình mà đấu khẩu không ngớt thì rốt cục nhịn không được, cô đứng lên lớn tiếng tuyên bố:“Không phải Dương Thuần Miễn bao dưỡng tôi!” Mọi người bị Ngưu Nhu Miên thình lình tuyên bố trắng phớ như thế mà chấn động, ngay cả Ngưu Nhu Miên cũng bị  khí thế của mình làm dao động, lập tức không biết nên làm như thế nào để xuống đài, vì thế lại cười gượng nói: “Kỳ thật là tôi bao dưỡng anh ấy!” Mọi người liền ồn ào, còn hai người Bạch thiếu gia cùng Dương Thuần Miễn thì mặt mũi sa sầm âm hiểm đến dọa người.

Bạch thiếu gia tức giận túm Ngưu Nhu Miên kéo ra khỏi  nhà ăn, Dương Thuần Miễn thì tiếp tục than thở ăn cơm. Trong lòng nghĩ, đến khi nào thì nữ nhân này mới có thể không gây chuyện đây?

Bạch thiếu gia đưa Ngưu Nhu Miên quay lại văn phòng, sau khi đóng cửa lại mới nói:“Nhu Miên, anh biết em không để ý người khác nhìn mình như thế nào. Nhưng mà xã hội không giống với trường học, tính tình em như vậy thì làm thế nào có thể làm việc được ?” Bạch thiếu gia bất đắc dĩ ngồi xuống.

“Nhưng mà em cũng  không hy vọng anh cùng Dương Thuần Miễn không cãi lộn vì em nữa. Hơn nữa những người như bọn họ cũng sẽ không vì chúng ta nói gì đó làm cái gì mà thay đổi cách nhìn đối với chúng ta. Tai sao chúng ta phải khổ sở để ý bọn họ nghĩ như thế nào cơ chứ?”

Bạch thiếu gia khẽ thở dài một tiếng,“Nhu Miên, em nói với anh như vậy, khẳng định em sẽ không nghe. Như vậy đi, em hãy vì danh dự công ty chúng ta mà suy nghĩ làm yên lặng những lời đồn đại này, sao nào?” Thấy Ngưu Nhu Miên gật gật đầu, Bạch thiếu gia đi tới vuốt vuốt những sợi tóc của  Ngưu Nhu Miên  thở dài “Nhiều năm như vậy mà làm sao em vẫn giữ tính tình trẻ con thế?!”

Ngưu Nhu Miên ra văn phòng, Bạch thiếu gia lại lẩm bẩm:“Nhưng mình thật sự không thể có thuốc nào chữa khỏi bệnh yêu một cô bé như em. Mình  nên đối xử thế nào với Nhu Miên để cô ấy có thể hiểu được. Chẳng lẽ Nhu Miên lại yêu thương cậu ta đến mức trong mắt chỉ có thể nhìn thấy một mình cậu ta  sao?”

Sau khi hết giờ làm, Dương Thuần Miễn lái xe đi đón Dư Tư Giáng. Bốn người hẹn nhau đều tự ăn cơm xong thì đến cửa trước sân băng gặp gỡ. Sau khi Dư Tư Giáng lên xe của Dương Thuần Miễn thì tắt điện thoại di động đi. Dương Thuần Miễn vốn muốn hỏi chuyện với Lưu Liêm, nhưng thấy Dư Tư Giáng hai mắt sưng vù giống như đã khóc nên cũng không có hỏi điều gì.

Sau khi Bạch thiếu gia cùng Ngưu Nhu Miên ăn cơm xong, thấy Ngưu Nhu Miên không có mang găng tay, vì thế liền lái xe đi trung tâm thương mại mua cho Ngưu Nhu Miên một đôi găng vải. Ngưu Nhu Miên trêu ghẹo nói:“Em  cảm thấy vài năm không gặp thì anh trở nên giống như cha em vậy.”

“Cũng không sai, về sau tôi liền tiếp nhận công việc của cha em cũng được.” Bạch thiếu gia đưa cho Ngưu Nhu Miên đôi găng tay.

Bốn người gặp nhau ở trước sân băng rồi sau đó mới cùng đi vào sân. Bọn họ đều là từ nhỏ sinh trưởng ở phương bắc, chỉ có mỗi Ngưu Nhu Miên không biết trượt băng. Ngay từ đầu liền gắt gao bám chặt Bạch thiếu gia không rời, dáng điệu hệt như hận không thể dính vào người Bạch thiếu gia. Thấy thế Dương Thuần Miễn nhìn mà lên cơn ghen , còn Dư Tư Giáng thì có thể trượt băng vô cùng thành thạo, căn bản không cần Dương Thuần Miễn dạy. Dương Thuần Miễn nhìn một hồi, rốt cục không thể nhịn được nữa bèn trượt bên cạnh Ngưu Nhu Miên cùng Bạch thiếu gia, châm chọc Ngưu Nhu Miên:“Ngay cả trẻ con còn trượt tốt cô nữa, uổng công cô vẫn là người phương bắc.”

“Người phương bắc phải trượt băng giỏi, theo lời anh nói như vậy, người phía nam thì đều bơi lội tốt.” Ngưu Nhu Miên chống nạnh nói chuyện, thiếu chút nữa hụt chuân, liền nhanh chóng giống như gấu bám vào cây mà giữ chặt Bạch thiếu gia, Dương Thuần Miễn thấy thế càng thêm ghen tỵ trào dâng mà nói:“Cô cứ như vậy thì cả đời cũng học không xong, cần can đảm hơn một chút.” Nói xong, liền đẩy Ngưu Nhu Miên để cho chính cô trượt. Ngưu Nhu Miên vội vàng túm lấy Dương Thuần Miễn, Dương Thuần Miễn trong lòng âm thầm đắc ý.

Lúc này, Dư Tư Giáng chạy tới nói với Ngưu Nhu Miên :“Nếu không để tôi dạy cho cô.” Ngưu Nhu Miên mà so sánh với Dư Tư Giáng thì  trong lòng đột nhiên không thoải mái bèn bĩu môi nói:“Mọi người cứ trượt đi, tôi đến bên cạnh ngồi chơi.” Nói xong liền buông Dương Thuần Miễn ra, nhưng mà dưới chân vừa trượt thì đã ngồi bệt trên băng. Bạch thiếu gia muốn giúp cô lại bị Ngưu Nhu Miên hất ra rồi dùng tứ chi bò trên băng, không chút để ý hình tượng, hệt như con rùa bò ra khỏi sân băng, vừa bò vừa còn than thở:“Tôi không chơi với mọi người nữa.” Ba người thấy thế thì mồ hôi tuôn ra như tắm.

=__=

Bạch thiếu gia có chút tức giận nhìn về phía Dương Thuần Miễn, vừa vặn lúc này di động của Bạch thiếu gia  vang lên, Bạch thiếu gia liền đi nghe điện thoại. Còn Dương Thuần Miễn thì vẫn nhìn theo bóng Ngưu Nhu Miên bò trên băng như con rùa mà tự trách không thôi. Dư Tư Giáng nhìn Dương Thuần Miễn cùng Ngưu Nhu Miên thì trong lòng lại có một chút ghen tị, vì thế chủ động kéo tay Dương Thuần Miễn cùng nhau trượt băng.

Khi Bạch thiếu gia  nghe xong điện thoại trở về, cũng  không nhìn thấy bóng dáng Ngưu Nhu Miên liền lo lắng tìm kiếm chung quanh , theo sau lại gọi thêm  Dương Thuần Miễn cùng Dư Tư Giáng cùng nhau tìm kiếm. Ba người tìm một trận, lại bỗng nhiên phát hiện Ngưu Nhu Miên ở quầy bán thịt nướng bên cạnh sân băng đang hướng bọn họ ngoắc ngoắc. Ba người liền lướt qua, Ngưu Nhu Miên lúc này mặt mày đỏ bừng , nhiệt tình đưa cho ba người vừa lướt đến mỗi người một bát nước đá bào, vui vẻ nói:“Tôi mời mọi người ăn nước đá bào!” Nói xong, chính mình dẫn đầu ăn một miếng rồi hưởng thụ nheo mắt lại. Dương Thuần Miễn cùng Bạch thiếu gia đều biết Ngưu Nhu Miên thích ở giữa mùa đông ăn uống đồ lạnh rất kỳ cục. Bởi vậy đều cùng bắt đầu ăn  theo, Dư Tư Giáng thấy những người khác đều ăn nên  cũng nếm qua một miếng. Dương Thuần Miễn ăn mấy miếng cảm thấy hương vị không tệ lại ăn một  mồm to. Không ngờ lại bị một hạt cát giắt răng đành nhổ ra hỏi Ngưu Nhu Miên:“Cô mua nước đá bào ở chỗ nào đấy, làm sao lại còn lẫn hạt cát?”

“Ai nói mua ? Là chính tôi tự mình làm !” Ngưu Nhu Miên tiếp tục ăn bát của mình.

“Chính cô làm?” Bạch thiếu gia cùng Dương Thuần Miễn đồng thanh hỏi, hai người lập tức có dự cảm không lành.

“Ừ!” Ngưu Nhu Miên chỉ chỉ sang sân băng trẻ con “Cùng mấy bạn nhỏ kia đào băng làm đá bào !”

=_= Cái bát trong tay Dư Tư Giáng lúc này bỗng nhiên rơi trên mặt đất, Dương Thuần Miễn thì vẻ mặt hối hận thầm mắng chính mình, đã nhiều lần như vậy, như thế nào còn không có học cách nghe lời. Bạch thiếu gia thì lại  cưng chiều nhìn Ngưu Nhu Miên, thấy Ngưu Nhu Miên chuyên tâm ăn nước đá bào cô tự chế thì  Bạch thiếu gia cũng bắt đầu tao nhã ăn. Dương Thuần Miễn thấy Bạch thiếu gia tiếp tục ăn, lập tức phát động ý chí chiến đấu của mình, để lộ ra dáng vẻ dù chết không mà cũng bắt đầu  ăn mạnh, vừa ăn vừa phun hạt cát. Kết quả đúng là Dương Thuần Miễn ăn xong đầu tiên! Dư Tư Giáng nhìn xem ngơ ngác không rõ tình hình.

Ngưu Nhu Miên ăn xong, còn không quên đi sang chỗ cô bán nước trái cây cùng ông chú ở quầy bán  thịt nướng duy nhất nói lời cảm tạ. Còn lại ba người sau khi thảo luận thì  quyết định lên đường trở về.

Trên đường Bạch thiếu gia đưa Ngưu Nhu Miên về nhà liền nói:“Nhu Miên, ngày mai anh có việc gấp cần đến Thượng Hải, nhưng mà buổi tối nhất định sẽ nhanh chóng trở về.” Bạch thiếu gia  nhớ rõ ngày mai là sinh nhật của Ngưu Nhu Miên .

“Đi Thượng Hải? Vậy thuận tiện mang cho tôi một ít sữa vừng thơm Vương Gia Sa  cùng rượu Nhưỡng Viên về đây. Kỳ thật em vẫn cảm thấy ở đó có canh gà mì Dương Xuân ngon nhất.”

“Nhu Miên, không bằng em và anh cùng nhau bay đi Thượng Hải, coi như là công việc của công ty? Ở Thượng Hải anh sẽ làm sinh nhật cho em.” Bạch thiếu gia không dám cam đoan có thể trở về trước khi Ngưu Nhu Miên làm sinh nhật, mà anh lại không muốn bỏ qua sinh nhật của cô. Mặt khác mỗi khi nghĩ đến Ngưu Nhu Miên và Dương Thuần Miễn ở cùng một chỗ, khiến cho anh cảm thấy như kim đâm vào tim.

“Thế mà anh còn nhớ rõ sinh nhật của em! Bạch thiếu gia, không uổng công em và anh đã có thời gian kết nghĩa a. Cũng không uổng năm đó ở trung học em mời các anh đến nhà mình, cố ý làm món mì cho các anh ăn!” Ngưu Nhu Miên vui vẻ vỗ vai Bạch thiếu gia , lập tức lại có chút lo nghĩ nói:“Có điều em vừa mới vào công ty mà cùng anh đi Thượng Hải. Tuy rằng em không cần xem những người khác đánh giá thế nào, nhưng mà em nghĩ nhân viên trong lòng nhất định sẽ khó chịu. Vậy em vẫn ở Bắc Kinh chờ anh nha, nếu anh thật sự không kịp trở lại, em sẽ nhờ Dương Thuần Miễn theo giúp mình vậy.” Bạch thiếu gia trong lòng căng thẳng, cắn môi.

Trước khi xuống xe Ngưu Nhu Miên đột nhiên phát hiện đôi găng tay mới đã đánh mất một cái. Cô đoán rằng là lúc làm nước đá bào đã để quên ở sân băng nên vô cùng lo lắng. Bạch thiếu gia an ủi Ngưu Nhu Miên:“Không có việc gì, về sau lại mua đôi khác .”

“Nhưng mà đây là lần đầu tiên anh tặng đồ cho em. Nói không chừng ngày mai anh không kịp tới tặng quà sinh nhật cho em thì  cái này cứ tính là quà sinh nhật vậy.” Ngưu Nhu Miên càng nghĩ càng khó chịu.

“Ngày mai cũng nhất định sẽ tặng, hơn nữa về sau còn có thể tặng lần thứ hai, lần thứ ba, cho nên không sao đâu.” Bạch thiếu gia tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, trong lòng lại mơ hồ bất an.

Sau khi đưa Ngưu Nhu Miên về  nhà trọ, Bạch thiếu gia lái xe thẳng đến sân trượt băng, nhưng là tìm khắp nơi hai lần vẫn không tìm được chiếc găng tay bị mất. Cho đến lúc sân băng đóng cửa, Bạch thiếu gia mới chán nản rời đi, trong lòng luôn luôn có một dự cảm điềm xấu.

Sau khi Dương Thuần Miễn đưa Dư Tư Giáng tới tầng trệt nhà cô, Dư Tư Giáng nhìn theo Dương Thuần Miễn lái xe rời đi vừa xoay người muốn lên lầu lại bị một người đột nhiên giữ chặt. Dư Tư Giáng quay đầu lại nhìn, đúng là Lưu Liêm!

“Tư Giáng, vì sao em không cho cơ hội? Vì cái gì không nghe anh giải thích? Chẳng lẽ em đã quyết định ở cùng một chỗ với  Dương Thuần Miễn?” Lưu Liêm nói đến đây thì tay bất giác tăng thêm lực. Cho  đến khi Dư Tư Giáng kêu đau né mình thì anh mới thấy cảm giác kinh sợ.

“Lưu Liêm, giải thích quá nhiều lần thì mất đi sức thuyết phục. Lời giải thích của anh ở trong mắt em đã cùng cấp độ với giấu diếm, cho nên căn bản không cần nghe nữa. Em mệt mỏi, yêu anh làm cho em cảm thấy chưa bao giờ mỏi mệt như vậy, em quyết định từ bỏ . Sau này anh ở  cùng một chỗ với ai không hề liên quan đến chuyện của em. Mà em cùng ai cũng không quan hệ với anh. Cho nên, về lời cầu hôn của anh thì câu trả lời thuyết phục của em là, thực sự thật có lỗi!” Lưu Liêm nhìn Dư Tư Giáng hờ hững đi qua , trong mắt tràn đầy đau khổ.

Sau khi Dương Thuần Miễn trở lại nhà trọ, anh lấy ra bộ sách học tiếng Anh có đĩa đi kèm vừa mới mua rồi ngồi vào phòng khách. Khi Ngưu Nhu Miên từ trong phòng đi ra thì quả nhiên thành công khiến cho Ngưu Nhu Miên phải chú ý.

“Quyết chí học điểu ngữ ?” Ngưu Nhu Miên đi tới nhìn nhìn bìa quyển sách.

“Ừ. Cô giúp tôi nghe qua xem giáo trình này có thích hợp đối với tôi.”

“Được!” Ngưu Nhu Miên sảng khoái đáp ứng. Sau khi nghe một đoạn ghi âm, Dương Thuần Miễn hỏi Ngưu Nhu Miên:“Có khó không? Thích hợp tôi chứ? Nó nói về nội dung gì?”

“Không tính quá khó khăn, nhưng đối với những người mới bắt đầu như anh thì bài này  vẫn có chút  khó khăn. Đại khái nội dung của bài chính là, một người trúng vé xổ số được giải nhất, bài này phân tích tâm trạng người đó sau khi trúng thưởng cùng với khơi gợi thảo luận về tâm lý tiêu thụ.”

“Chà, có chuyện như vậy sao, nhìn xem đáp án nói như thế nào.” Dương Thuần Miễn nhanh chóng chuyển sang phần  đáp án bài tập nghe. Hai người vừa thấy, lập tức sửng sốt.

*_* Về tập quán sống của tinh tinh cùng khỉ đầu chó!

Ngưu Nhu Miên tức khắc mặt đỏ đến tai, Dương Thuần Miễn cũng cười to ra tiếng, thở gấp nói:“Còn trúng thưởng giải nhất cùng tâm lý tiêu thụ ! Quả nhiên là điểu ngữ!”

Ngưu Nhu Miên hổn hển chỉ vào Dương Thuần Miễn nói:“Được! Anh cố ý tìm bài nghe như chữ Hắc tinh tinh hại tôi sượng mặt ! Hoàng Hoàng chết toi, ngày mai tôi phải đi đăng kí ở ban Judo!” Ngưu Nhu Miên nổi giận đùng đùng trở về phòng chui vào trong chăn lý, cô vẫn tự xưng là tiếng Anh không tệ, ngày mai làm thế nào gặp người ta đây!

Dương Thuần Miễn nở nụ cười nửa ngày, rốt cục ngừng lại, cẩn thận nghĩ kỹ. Ôi? Không đúng a, mình không phải muốn lấy lòng Ngưu Nhu Miên sao? Như thế nào lại biến thành như vậy ? Kế hoạch  tác chiến thứ hai lại chịu thất bại, còn đắc tội Ngưu Nhu Miên, bức cô đi học Judo , hiện tại nên làm gì bây giờ a? Dương Thuần Miễn tựa hồ đã nhìn thấy cuộc sống xã hội nước sôi lửa bỏng ngày trước nên cực kỳ buồn rầu trở về phòng.

Suốt một đêm này, cả bốn người đều mang tâm sự, chỉ có khi ngồi ở trên bồn cầu thì mới có loại  tâm ý tương thông, đó chính là thì phải là trách móc món nước đá bào Ngưu thị kia không phù hợp tiêu chuẩn quốc gia về vệ sinh.

Trong cuộc sống cô đơn  xuất hiện tình yêu cứ giống như được ăn nước đá bào dưới mặt trời mùa hè chói chang, làm cho người ta có một loại cảm giác mát mẻ tiêu tan cái nóng thấm tận sâu vào lòng.

8 phản hồi (+add yours?)

  1. baohan95
    Th8 22, 2011 @ 09:32:05

    Tem nữa

    Phản hồi

  2. thanh đan
    Th8 22, 2011 @ 10:09:48

    minh lay phong bi vay, thanks nhiu

    Phản hồi

  3. Hae Ry
    Th8 22, 2011 @ 12:44:14

    oa! Con chuong 13,14,15 nua thoi! Co gang post nhe c sun! Thank c!

    Phản hồi

  4. Soai ca oi ,sac nu den day !!!
    Th8 22, 2011 @ 19:46:58

    Troi a ,chi that mat ve sinh wa di ,!!!

    Phản hồi

  5. Tiểu Lục
    Th8 22, 2011 @ 23:51:03

    thank bạn.

    Phản hồi

  6. duong
    Th8 23, 2011 @ 09:13:58

    thanks

    Phản hồi

  7. socxanh
    Th9 06, 2011 @ 10:46:29

    Ta chịu hết nổi món đá bào. haha. Thanks

    Phản hồi

  8. searatsuki
    Th9 19, 2012 @ 13:09:35

    thanks 🙂

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: