Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ? [chap 13.1]


Chương 13: Thịt bò mặt + mì Dương Xuân = ly kem [phần 1]

Tác giả: Stein

Edit: Sunny

Warning: Chap này có H, tuy là cảnh H ko làm người ta nóng mặt nhưng những lời anh chị nói trước khi H làm người ta hay có những liên tưởng …ko trong sáng, vì nó thật sự là rất biến thái, nàng nào đọc xong lời cảnh báo rồi mà thấy mình đủ tinh thần thì xem, ko đủ thì đừng xem kẻo trách ta ko nhắc nhở trước nhé ^^

Sáng sớm, Ngưu Nhu Miên ra khỏi phòng lại gặp Dương Thuần Miễn, nhớ lại chuyện hôm qua vừa thẹn mặt đỏ tai hồng, Dương Thuần Miễn trêu chọc nói:“Mới sáng sớm sao mặt đỏ thế?” Trong lòng cười thầm chuyện ngày hôm qua.

“Tối hôm qua tôi nằm mơ ăn quả táo!” Ngưu Nhu Miên đụng Dương Thuần Miễn một chút, vào toilet.

Như vậy cũng biết?! Xem như cô lợi hại! Dương Thuần Miễn trong lòng thầm than.

Khi ăn điểm tâm, Ngưu Nhu Miên hỏi Dương Thuần Miễn:“Đêm nay trở về ăn cơm không?”

“Hẳn là trở về ăn.”

“Cái gì hẳn là chứ! Buổi tối nhất định đúng giờ phải trở về!” Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn xem nhẹ, lại cố ý cường điệu một chút,“Nhất định đấy!”

“Được.” Dương Thuần Miễn vẫn chưa nghĩ nhiều.

Bạch thiếu gia sáng sớm bay về Thượng Hải, phó tổng Lâm Vũ Thanh của công ty ở Thượng Hải đến sân bay đón anh về công ty. Bận rộn một ngày, buổi tối Bạch thiếu gia vừa xử lý xong công việc lại quay gấp về Bắc Kinh, Lâm Vũ Thanh kinh ngạc hỏi:“Bắc Kinh có việc gấp sao? Nếu không việc gấp, ngày mai anh hãy trở về.”

“Có việc gấp.” Bạch thiếu gia nhớ tới Ngưu Nhu Miên nhờ anh mang điểm tâm, Lâm Vũ Thanh chủ động lái xe đưa anh đi mua. Trong tâm Lâm Vũ Thanh hiểu rõ là Bạch thiếu gia vì ai mà mua điểm tâm nhưng mà không nghĩ tới ngay cả một ngày anh cũng không nguyện nghỉ lại ở Thượng Hải, điều này làm cho cô lưu luyến si mê Bạch thiếu gia hai năm, đau lòng không thôi. Bạch thiếu gia đối với Lâm Vũ Thanh cũng cảm thấy áy náy. Năm đó Ngưu Nhu Miên về nước, hai người tan rã trong không vui, Ngưu Nhu Miên khi đó còn nói về Đức tìm ông xã, không tìm được không trở lại . Bạch thiếu gia từ ngày ấy nản lòng thoái chí, công tác hai năm mới dần dần có thể không còn nhớ tới Ngưu Nhu Miên nữa. Anh biết rõ tâm ý Lâm Vũ Thanh, nhưng vì Ngưu Nhu Miên vẫn không chấp nhận cô ấy. Một tháng trước, ngay khi anh nghĩ có thể thử phát triển với Lâm Vũ Thanh, lại đột nhiên biết được tin tức Ngưu Nhu Miên về nước, khi đó anh mới phát hiện, Ngưu Nhu Miên giống như tượng một viên đạn chôn sâu trong cơ thể anh, miệng vết thương càng không ngừng vỡ tan cùng khép lại, có khi ở mặt ngoài anh cứ tưởng là khỏi hẳn, nhưng thực tế chỉ cần không lấy ra hoàn toàn là một ngày lại sẽ làm cho anh thống khổ lần nữa, cứ những tưởng trong lòng đã quên nhưng thật ra lại không quên được. Trên đường chạy đến sân bay, Bạch thiếu gia không khéo đụng phải một vụ tai nạn giao thông nên thời gian bị kéo dài.

Giữa trưa Ngưu Nhu Miên nhận được điện thoại cha mẹ chúc mừng sinh nhật vui vẻ, một ngày hôm nay tâm tình thật là vui, sau khi tan sở một chiếc bánh sinh nhật cùng một chai rượu vang, chuẩn bị về nhà làm đại tiệc sinh nhật.

Dương Thuần Miễn sau khi tan sở đến chỗ nhiếp ảnh gia lấy ảnh chụp. Trên đường về nhà nhận được điện thoại của Dư Tư Giáng, trong điện thoại Dương Thuần Miễn nghe được giọng của Dư Tư Giáng laf giọng mũi dày đặc, thỉnh thoảng lại nức nở, vô cùng lo lắng, vì thế lái xe đến nhà Dư Tư Giáng. Nhớ tới Ngưu Nhu Miên ở nhà chờ anh trở về ăn cơm, nên gọi điện thoại trở về.“Tôi không về ăn cơm chiều .”

“Buổi sáng anh đã đồng ý là nhất định trở về .”

“Nhưng bây giờ có việc gấp.”

“Việc gấp gì?”

“Tư Giáng dường như có chút việc, tôi phải qua đó. Về nói với cô sau!” Nói xong, Dương Thuần Miễn vì tránh lọt vào oanh tạc của Ngưu Nhu Miên, vội vàng cúp điện thoại. Ngưu Nhu Miên nghe tiếng ‘tích tích tích’, nặng nề mà gác điện thoại. Lúc này, điện thoại lại vang , Ngưu Nhu Miên bắt điện thoại, tức giận nói:“Mặc kệ là trễ bao nhiêu, anh đều phải trở về cho tôi , trước 12h anh không trở lại là anh xong đời !”

“Nhu Miên, là anh, Lễ Cơ.”

“Bạch thiếu gia, thật xin lỗi, em tưởng là Dương Thuần Miễn.”

“Bây giờ anh ở sân bay, vừa bỏ lỡ chuyến bay, ba giờ sau mới có chuyến bay khác trở về Bắc Kinh, chỉ sợ khi anh bay về Bắc Kinh thì đã là đêm khuya. Sinh nhật của em……”

“Không có việc gì, chỉ là già đi một tuổi mà thôi, có cái gì tốt mà chúc mừng đâu, nếu quá muộn ngày mai anh đáp máy bay rồi trở về tốt hơn.”

“Em chờ anh, anh nhất định sẽ trở về !” Bạch thiếu gia kiên quyết.

Bạch thiếu gia sau khi cúp điện thoại, nhìn điểm tâm trong tay, tinh thần suy sụp tựa lưng vào ghế ngồi, anh có thể bay trở về sao? Thật sự hôm nay có thể bắt được cô ấy sao? Hôm nay thật có thể đưa giấc mộng bao lâu nay của anh biến thành sự thật sao? Lâm Vũ Thanh lái xe bên cạnh anh, sắc mặt trầm trọng.

Ngưu Nhu Miên nhìn một bàn rượu và thức ăn mình tỉ mỉ chuẩn bị, nước mắt ủy khuất trào ra, sau đó oán hận lau nước mắt, ngồi vào trên ghế, tự hát chúc mừng sinh nhật cho mình, nhắm mắt cầu nguyện, thổi nến, sau đó cắt bánh ngọt bỏ vào miệng, trái tim đau thật đau, nước mắt không chịu thua chảy ra. Ngưu Nhu Miên sau khi càn quét, ghé vào phòng khách, ngây người nhìn điện thoại, uống rượu vang. Vài lần cầm lấy điện thoại muốn gọi cho Dương Thuần Miễn nhưng vừa tưởng  tượng đến Dư Tư Giáng lại buông điện thoại xuống. Nghĩ đến tiệc tối lần đó, cô sợ cho dù có nói là sinh nhật của mình, Dương Thuần Miễn sẽ vẫn lựa chọn Dư Tư Giáng.

Dương Thuần Miễn đến nhà Dư Tư Giáng, mở cửa ra nhìn thấy Dư Tư Giáng nước mắt lã chã, trong lòng không khỏi đau khổ, chau mày. Dư Tư Giáng thấy Dương Thuần Miễn nước mắt càng thêm mãnh liệt, nức nở nói:“Thuần Miễn, em mang thai. Em phải làm cái gì bây giờ?” Nói xong, khóc nhào vào trong lòng Dương Thuần Miễn. Dương Thuần Miễn cũng bị tin tức này dọa sợ. Sau một lúc lâu, Dương Thuần Miễn nhẹ nhàng hỏi:“Lưu Liêm ?” Dư Tư Giáng gật gật đầu,“Nhưng tối qua em đã hoàn toàn chia tay với anh ấy, cũng cự tuyệt lời cầu hôn của anh ta. Hôm trước đến công ty của anh ta, lại thấy anh ta dây dưa không ngớt với cô gái kia.”

“Lưu Liêm nói như thế nào?”

“Em chưa cho cơ hội anh ta giải thích.”

“Tư Giáng, vì đứa cơn, anh thấy nên cho anh ta một lần cơ hội, nghe anh ta rốt cuộc nói như thế nào.”

Dương Thuần Miễn ở nhà Dư Tư Giáng khuyên giải cô, cũng hứa hẹn không đem việc này nói cho bất luận kẻ nào. Cho đến khi Dư Tư Giáng khóc mệt mỏi đi vào giấc ngủ, Dương Thuần Miễn mới nhẹ nhàng rời đi. Trên đường, Dương Thuần Miễn trong đầu vẫn nhớ lại lời nói về 1/2 tình yêu của ngày đó Bạch thiếu gia nhưng anh lại không thể thấy Dư Tư Giáng thống khổ mà khoanh tay đứng nhìn.

Dương Thuần Miễn gần đến 10h mới trở lại nhà trọ, khi vào nhà phát hiện bên trong một tối đen, Dương Thuần Miễn mở đèn thì thấy Ngưu Nhu Miên hai mắt ửng đỏ ghé vào điện thoại, lại liếc mắt thấy trên bàn còn lại bánh sinh nhật bánh cùng vỏ chai rượu, lập tức hiểu ra, cảm thấy áy náy cùng đau lòng vô cùng. Dương Thuần Miễn bước nhanh đi tới Ngưu Nhu Miên bên người, ngồi xổm người xuống, xin lỗi nói:“Tôi không biết hôm nay là sinh nhật của cô.” Ngưu Nhu Miên khẽ nâng mí mắt, mang theo mấy phần men say,“Anh biết thì như thế nào? Anh sẽ vì sinh nhật của tôi mà không đến chỗ của Dư Tư Giáng sao? Anh có sao?” Dương Thuần Miễn nhất thời nghẹn lời, Ngưu Nhu Miên ưu thương hỏi,“Dương Thuần Miễn, anh yêu Dư Tư Giáng sao? Yêu cô ấy sao?” Trải qua đêm này, Ngưu Nhu Miên cũng muốn cắt hết hy vọng không làm cho mình ảo tưởng nữa. Dương Thuần Miễn bị hỏi, anh yêu Dư Tư Giáng sao? Đó là yêu sao? Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn không đáp, mượn cớ say sờ lên mặt Dương Thuần Miễn, chăm chú nhìn anh, rõ ràng nói:“Hoàng Hoàng, em không biết trong lòng anh rốt cuộc yêu ai, em chỉ biết……” Ngưu Nhu Miên ngừng một chút,“Người em yêu là anh!” Nước mắt cũng trào ra.

Ngưu Nhu Miên thổ lộ làm cho trong lòng Dương Thuần Miễn sóng to gió lớn, sóng tình khó đỡ, đột nhiên hôn lên đôi môi đỏ mọng của Ngưu Nhu Miên. Dương Thuần Miễn ở trên đôi môi của Ngưu Nhu Miên giống như đói mãnh liệt, đầu lưỡi xâm nhập vào trong miệng Ngưu Nhu Miên, đỡ lấy cái gáy của cô. Ngưu Nhu Miên bị hôn ý loạn tình mê, choàng tay qua cổ Dương Thuần Miễn, cũng tận tình phát tiết cảm tình áp chế đã lâu. Hai người hôn nồng nhiệt dần dần thân thể nóng bỏng, dường như cố gắng thỏa mãn dục vọng lẫn nhau. Dương Thuần Miễn đưa tay chuyển tới thắt lưng nhỏ của Ngưu Nhu Miên, lực đạo dần dần tăng thêm, bỗng nhiên ôm ngang lấy thân của Ngưu Nhu Miên, nặng nề mà thở hổn hển, bước vào trong phòng Ngưu Nhu Miên. Ánh trắng trên cao soi sáng hai thân thể đang triền miên trong phòng, trên cửa sổ hoa tuyết dần dần hòa tan……

Dương Thuần Miễn ôm Ngưu Nhu Miên, với tay vào ngăn kéo trên đầu giường của Ngưu Nhu Miên lấy ra một chiếc bao cao su màu đen, hít một tiếng:“Cái này không thành công, sẽ thành ‘người !” Ngưu Nhu Miên đỏ mặt ở hõm vai của Dương Thuần Miễn cọ nhẹ, trêu ghẹo nói:“Nếu không cẩn thận có thật, đứa bé gọi là Dương Ý Ngoại!” Dương Thuần Miễn trong lòng vừa động, ở bên tai Ngưu Nhu Miên nhẹ giọng nói:“Đây là mì thịt bò ngon nhất mà kiếp này anh được ăn!” [Dương Ý Ngoại là dương ngoài ý muốn đấy ạ ^^]

“Đây cũng là mì Dương Xuân khó ăn nhất mà cuộc đời này em nếm qua!” Ngưu Nhu Miên cười đáp. Dương Thuần Miễn lơ đễnh, ôn nhu vuốt tóc Ngưu Nhu Miên,“Anh dùng bộ phận quan trọng nhất của đàn ông yêu em.”

“Em dùng bộ phận quan trọng nhất của con gái để được anh yêu.”

“Anh đây là danh ngôn của Lawrence.”

“Em đây là châm ngôn của Ngưu Nhu Miên.”

“Bộ phận quan trọng nhất của con gái như em có thể coi là nơi nhiều lông.” Dương Thuần Miễn trêu chọc Ngưu Nhu Miên.

“Vậy bộ phận quan trọng nhất của đàn ông như anh kêu là nơi chật hẹp nhỏ bé.” Dương Thuần Miễn nhẹ nhàng véo lấy cái mông của Ngưu Nhu Miên một chút, khiển trách,“Sao em không bao giờ buông tha khi người ta không nhận thua vậy?”

“Bởi vì em yêu anh.”

“Nhưng nếu em không thương anh thì sao?”

“Em sẽ làm cho anh chủ động nhận thua.”

Dương Thuần Miễn sủng nịch nắm mũi Ngưu Nhu Miên,“Sao mình lại yêu thương một cô gái như vậy chứ?”

“Anh bình thường không có mắt nhìn, chỉ có lần này là tinh mắt khó thấy thôi.” Dương Thuần Miễn đau lòng nhìn hai mắt ửng đỏ của Ngưu Nhu Miên, trằn trọc hôn môi ,“Khuôn mặt của em tươi cười là đẹp nhất, không muốn lại nhìn thấy em rơi lệ vì anh.”

“Nhưng lần này đã khóc rồi, anh bồi thường em như thế nào?”

“Sẽ không lại lừa anh chứ? Anh vừa giao nộp thuế lương thực, còn không được sao?” Dương Thuần Miễn vẻ mặt đau khổ, bất quá lập tức nhớ tới,“Em đợi một tí! Anh sẽ cho em thể hội chuyện tốt đẹp nhất trên thế giới.” Dương Thuần Miễn nói xong, nhảy xuống giường chạy tới phòng khách. Ngưu Nhu Miên nhìn xung quanh lại thấy một túi hình mà Dương Thuần Miễn mang về, đi qua cầm lại đây. Dương Thuần Miễn cầm ly kem trở về, lại nhìn thấy Ngưu Nhu Miên sắc mặt gian gian nhìn hình anh khỏa thân, cướp về ngay. Ngưu Nhu Miên ngửa đầu, nói:“Anh còn chưa có tặng quà sinh nhật cho em đâu, quà đâu~~!”

“Anh đã đem mình hiến cho em làm quà sinh nhật còn chưa đủ sao! Đưa tiền được không?”

“Không được! Em muốn số ảnh chụp này, nếu không về sau em thừa dịp anh ngủ tự em chụp.” Dương Thuần Miễn bất đắc dĩ, chỉ còn cách để cho Ngưu Nhu Miên tự chọn. Thấy Ngưu Nhu Miên chọn xong rồi anh nhanh chóng cất nó lại. Dương Thuần Miễn trở lại ngồi trên giường đem Ngưu Nhu Miên ôm vào trong ngực, sau đó phủ thêm chăn, một người một ngụm, đút Ngưu Nhu Miên ăn kem. Ngưu Nhu Miên hạnh phúc giống như số kem trong miệng, yếu hòa tan rớt, say mê nhắm mắt lại, lần đầu tiên có loại hy vọng làm cho thời gian đình chỉ.

“Đây quả thật là ngày đáng giá chúc mừng, chúc mừng em ngày hôm nay được sinh ra trên thế giới này, mà ta cũng có cơ hội đạt được hạnh phúc cùng vui vẻ, đương nhiên cũng có thống khổ. Nhưng tất cả anh đều phải cảm tạ.” Thấy Ngưu Nhu Miên cảm động nhìn phía mình, Dương Thuần Miễn lại tiếp tục nói:“Anh học trên TV, biết sớm hay muộn gì cũng phải dùng!” Ngưu Nhu Miên vừa nghe, hung hăng cắn Dương Thuần Miễn một cái. Dương Thuần Miễn lại tươi cười, hôn nhẹ lỗ tai Ngưu Nhu Miên,“Bất quá lúc này anh thật sự tràn đầy đồng cảm.” Ngưu Nhu Miên cùng Dương Thuần Miễn thâm tình nhìn nhau, Ngưu Nhu Miên đột nhiên rống to:“Các huynh đệ, tiến lên cho ta, quân địch không có đạn !”

“Ai nói anh không có đạn ?” Thân thể Dương Thuần Miễn đã có phản ứng.

“Anh chính là quỹ chứng khoán không ổn định trên thị trường.” Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn khó hiểu nhìn mình, tiếp tục nói:“Rõ ràng là không được, còn miễn cưỡng chống đỡ.”

“Em xem thử anh có miễn cưỡng chống đỡ hay không?!” Dương Thuần Miễn ấn Ngưu Nhu Miên dưới thân, vì thế mì Dương Xuân cùng mì thịt dung hợp làm một bát mì thơm ngào ngạt.

27 phản hồi (+add yours?)

  1. Tiểu Lục
    Th8 23, 2011 @ 13:52:56

    đọc chương này mình quả bị sốc. thank bạn nha.

    Phản hồi

  2. lehuong145
    Th8 23, 2011 @ 13:54:54

    hihi. thanh cong roi. tung hoa

    Phản hồi

  3. mèo Kat
    Th8 23, 2011 @ 13:56:00

    oa oa
    ta đang bịnh
    coi chap này

    đôi này quả nhiên hok bình thường
    H cũng

    ôi thôi, ta dưỡng bịnh típ
    thank nàng Sunny

    Phản hồi

  4. Pandanus255
    Th8 23, 2011 @ 15:11:00

    Sốc toàn tập luôn a. H của ta chờ mãi mới thấy sao lại thế này. Anh chị này chuối ghê

    Phản hồi

  5. ~$~ Sophie Nguyễn [Chiêu Nhi] ~$~
    Th8 23, 2011 @ 17:59:39

    ak ak.potay với đôi này :)) thansks Sun nhé ^ ^

    Phản hồi

  6. Hae Ry
    Th8 23, 2011 @ 19:10:28

    em thích cái nì a!

    Phản hồi

  7. junkychan
    Th8 23, 2011 @ 19:36:24

    Ôi ta nghi lắm mà :)). Cái BCS màu ĐEN. Họa từ. Trong miệng mà ra =)) nếu ta nhớ ko lầm thì cái bao đó bị dày vò đến tận 2 lần >:)

    Phản hồi

  8. Soai ca oi ,sac nu den day !!!
    Th8 23, 2011 @ 20:17:05

    Sac ,2 anh chi wa that BT !!!

    Phản hồi

  9. mylun
    Th8 23, 2011 @ 21:03:30

    Bien thai gap bien thai thj goi la gj vay?

    Phản hồi

  10. decworm
    Th8 23, 2011 @ 22:21:16

    thk ss

    Phản hồi

  11. smile_20
    Th8 23, 2011 @ 22:23:55

    super BT ^^

    Phản hồi

  12. buigiabao
    Th8 23, 2011 @ 23:01:14

    good good

    Phản hồi

  13. allamy
    Th8 23, 2011 @ 23:10:34

    cặp đôi biến thái nhất mà em gặp

    Phản hồi

  14. sj kyuhyun
    Th8 24, 2011 @ 00:21:06

    Bà tgiả bt quá trời luôn

    Phản hồi

  15. duong
    Th8 24, 2011 @ 01:29:23

    thanks

    Phản hồi

  16. thanh đan
    Th8 24, 2011 @ 08:52:08

    thanks, ac ac po tay toan tap, dung la sieu BT ma

    Phản hồi

  17. Thotochienbanh
    Th8 26, 2011 @ 20:15:31

    ak, ta chính là sắc nữ

    Phản hồi

  18. socxanh
    Th9 06, 2011 @ 10:56:34

    Sốc toàn tập. Thanks

    Phản hồi

  19. thudien
    Th6 30, 2012 @ 11:25:06

    k đỡ được

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: