Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ? [chap 13.2]


Chương 13: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ly kem [phần 2]

Tác giả: Stein

Edit: Sunny

Bạch thiếu gia 11h30’ mới xuống máy bay, lòng nóng như lửa đốt gọi taxi đến nhà Ngưu Nhu Miên, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ thúc giục tài xế lái nhanh hơn, nhưng khi đến nhà Ngưu Nhu Miên đã là 12 giờ 5 phút, Bạch thiếu gia bất an gõ cửa. Ngưu Nhu Miên mặc áo ngủ ra mở cửa, khi Bạch thiếu gia nhìn thấy dấu hôn ngân miết đến ghê người của Ngưu Nhu Miên, cảnh thượng kia làm anh hít thở không thông, một khắc kia, anh đau lòng dường như không thể hô hấp, một lát sau, rốt cục gian nan mở miệng:“Nhu Miên, anh đã tới chậm.”

“Bạch thiếu gia, đã trễ thế này anh còn tới.” Ngưu Nhu Miên thấy Bạch thiếu gia vẻ mặt mỏi mệt, ánh mắt có vài phần thống khổ, nói:“Mau vào.”

“Anh đúng là vẫn không vượt qua được.” Bạch thiếu gia sâu kín nói, lập tức cầm điểm tâm trong tay đưa cho Ngưu Nhu Miên,“Đã muộn rồi, em sớm đi nghỉ ngơi đi, anh không vào đâu. Đây là quà sinh nhật của em dù có hơi muộn!” Bạch thiếu gia từ lấy trong lòng ra một cái hộp nhỏ màu hồng tinh xảo, trịnh trọng đặt vào trong tay Ngưu Nhu Miên, Ngưu Nhu Miên chưa kịp cảm ơn đã xoay người ra đi. Bạch thiếu gia lạnh lùng đi trong bóng đêm, dừng lại mua một bao thuốc lá, cứng ngắc rút ra một cây, châm, hút một ngụm, lại chậm rãi phun sương khói ra lượn lờ. Nhìn đám khói màu trắng lượn lờ trong không trung, cảm giác mình không có sức để thoát ra, càng lún càng sâu, cho đến bị khi vực sâu thống khổ mai một, hít thở không thông……

Ngưu Nhu Miên nhìn Bạch thiếu gia lảo đảo rời đi, trong lòng cũng kỳ quái, nghi hoặc mở lễ vật ra, chỉ thấy đấy là một cái vòng cổ làm bằng đồng, chính giữa có một hình trái tim. Ngưu Nhu Miên vừa cầm vòng cổ, Dương Thuần Miễn lúc này từ toilet tắm rửa đi ra, đến ôm Ngưu Nhu Miên, hỏi:“Vừa rồi là Lễ Cơ?” Gặp Ngưu Nhu Miên gật gật đầu, lại tiếp tục hỏi:“Anh ta tặng cho em?”

“Vâng, quà sinh nhật, hình như là tự tay làm. Em mang xem thử.” Ngưu Nhu Miên vừa muốn mang, lại bị Dương Thuần Miễn ngăn lại, ghen tuông rõ ràng nói:“Vì sao vòng cổ anh tặng em lại không mang? Lại mang cái này?”

“Ghen tị? Không mang cũng được, ngày mai em tự tay làm một đôi vòng cổ, hai ta mang.” Dương Thuần Miễn ghen tuông làm cho Ngưu Nhu Miên thật vui vẻ.

“Sẽ không phải cùng một bộ đồ chó vàng đấy chứ, nếu vậy anh không mang.” Dương Thuần Miễn nghĩ mà sợ nói.

Ngưu Nhu Miên nhìn ngọn nến đột nhiên nhớ tới một vu thuật, vì thế lấy cầm ra một tờ giấy cùng một cái đinh ghim, trên giấy viết tên mình và Dương Thuần Miễn, sau đó lấy đinh ghim cố định, dùng sáp nấu chảy đem đinh ghim cùng giấy cố định cùng một chỗ, sau đó chạy đến dưới lầu, đem giấy chôn trong đất ở hoa viên. Dương Thuần Miễn vẫn đi theo Ngưu Nhu Miên xuống lầu,“Em lại làm vu thuật gì thế?”

“Làm cho vu thuật để nguyện vọng sinh nhật em có thể thực hiện!” Ngưu Nhu Miên làm xong, vừa lòng vỗ vỗ tay.

“Vậy em cầu nguyện sinh nhật gì vậy?”

Ngưu Nhu Miên cười cười, nheo mắt,“Không nói cho anh!”

“Không nói cho anh biết?” Dương Thuần Miễn ôm lấy Ngưu Nhu Miên,“Không nói cho anh biết, anh dùng đạn bắn em! Các huynh đệ tiến lên a!” Nói xong, ôm Ngưu Nhu Miên vào phòng.

Buổi sáng, Dương Thuần Miễn bị Ngưu Nhu Miên lay động tỉnh, đang  mơ hồ muốn oán cô làm anh tỉnh mộng đẹp, chỉ thấy Ngưu Nhu Miên vừa cười vừa nói:“Em đánh thức anh chỉ là vì muốn nói cho anh, em yêu anh!” Dương Thuần Miễn khẽ vuốt hai má của Ngưu Nhu Miên. Ngưu Nhu Miên thoải mái mà xoay cái thắt lưng lười, híp mắt lại, say mê nói:“Em nở hoa rồi!” Dương Thuần Miễn một tay ôm lấy Ngưu Nhu Miên, cười xấu xa nói:“Dùng tưới nước sao?”

“Tưới nhiều quá sẽ ngập!” Ngưu Nhu Miên thấy tay Dương Thuần Miễn hạnh kiểm xấu, liếc mắt.

“Anh là cách mạng đồng chí, hưởng ứng Mao chủ tịch kêu gọi ‘Thâm lấy động, quảng tích lương’!” Dương Thuần Miễn chưa nói hết đã thâm tình hôn Ngưu Nhu Miên, trong phòng lại lần nữa tràn ngập hương vị hỗn hợp hai loại mì……

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Dương Thuần Miễn cùng Ngưu Nhu Miên đến ‘Duyên Đối Diện’ ăn điểm tâm. Ăn xong, Dương Thuần Miễn lau miệng, ái muội nói:“Anh một ngày này ăn bao nhiêu mì thịt bò a!” Ngưu Nhu Miên oán giận nói:“Hay nhỉ, lúc em không muốn ăn mì Dương Xuân, đều bởi vì anh, em còn phải bồi ăn.” Ăn xong, Dương Thuần Miễn nhìn nhìn đồng hồ, Ngưu Nhu Miên linh cơ vừa động, cởi đồng hồ Dương Thuần Miễn ra, chỉnh đồng hồ của hai người lại, một giây cũng không kém, sau đó vừa mang cho Dương Thuần Miễn vừa nói:“ Tình yêu chúng ta không khác nhau, mỗi một thời khắc chúng ta sinh hoạt tại đều giống nhau.”

Ngày hôm nay Ngưu Nhu Miên đi làm tâm tình thật là tốt, người đầu tiên muốn báo tin tức là Bạch thiếu gia, những mãi đến khi tan sở cũng không có nhìn thấy anh ta. Buổi chiều Dương Thuần Miễn tới đón Ngưu Nhu Miên tan sở, làm cho Ngưu Nhu Miên hạnh phúc tột đỉnh, tuy rằng bởi vì lời đồn làm cho mọi người ghé mắt đồn đãi, nhưng Ngưu Nhu Miên vẫn là chim nhỏ nép vào bên cạnh người Dương Thuần Miễn, không chịu bỏ qua một phần hạnh phúc. Hai người thảo luận nên đi nơi nào để hẹn hò lần đầu tiên, Ngưu Nhu Miên nhớ tới chiếc vòng cổ ngày hôm qua, vì thế lôi Dương Thuần Miễn đi mua vòng cổ.

Bắc Kinh quả nhiên mỹ nữ nhiều như mây, Ngưu Nhu Miên nhìn ánh mắt Dương Thuần Miễn cứ nhìn mãi “Cảnh đẹp” ở đầu đường, có chút ghen, vì thế chỉ vào một mĩ nam trên đường, nói:“Mỹ nữ xem tốt như vậy sao? Mĩ nam phía trước kia vừa phong độ lại vừa cao ráo, em đi cua anh ta!” Dương Thuần Miễn giữ chặt Ngưu Nhu Miên đang muốn chạy đi, bất mãn trách cứ:“Em…… anh đây cũng đi cua em gái à!”

“Anh sao lại hoa tâm như thế!” [tạm cho hoa tâm là 35 đi]

“Em cũng không hoa tâm như vậy sao!”

“Em là hoa, hoa tâm sao lại không được? Anh là phân trâu nên có giác ngộ của phân trâu!” Ngưu Nhu Miên khiêu khích ngửa đầu nhìn về phía Dương Thuần Miễn, lập tức lại nhíu mày,“Không được! Anh phải thề, chỉ có thể yêu một mình em, không được nhìn những con nhỏ khác, lại càng không thể nghĩ đến bọn họ! Nếu không em tuyệt giao với anh cho sướng!”

“Được ~ được ~, anh thề, về sau anh tuyệt đối không nhìn những con nhỏ khác!”

“Thế này mới được, bây giờ em có thể yên tâm đi cua mĩ nam!”

=_=

Đến khu thương mại, đụng phải năm cửa hàng đang đồng loạt giảm giá, đáng thương Dương Thuần Miễn bị bức bách dưới sự phấn đấu ở tranh mua quần lót của Ngưu Nhu Miên. Bởi vì khu thương mại quá mức chật chội, Ngưu Nhu Miên lại đông đi tây, hai người cứ như vậy rời ra. Dương Thuần Miễn gọi điện thoại Ngưu Nhu Miên, mới phát hiện di động của Ngưu Nhu Miên ở trong tay anh. Đúng lúc này, trên loa truyền đến giọng nói của nhân viên:“ Tiểu bằng hữu Hoàng Hoàng, tiểu bằng hữu Hoàng Hoàng, sau khi nghe được radio, đến lầu 3 radio, có người nhà tìm anh.”

Hoàng Hoàng?! Còn tiểu bằng hữu nữa? Là mình sao? Dương Thuần Miễn nghĩ nếu là Ngưu Nhu Miên thì vô cùng có khả năng , vì thế quyết định đến phòng radio nhìn xem, quả nhiên thấy Ngưu Nhu Miên đang cười tủm tỉm chờ anh. Dương Thuần Miễn cảm ơn người trong phòng radio xong thì kéo Ngưu Nhu Miên đi ngoài. Ra cửa, Ngưu Nhu Miên đột nhiên cô cùng nghiêm túc hỏi Dương Thuần Miễn:“Nếu có một ngày không thấy em nữa, anh có tìm em không? ”

Dương Thuần Miễn sửng sốt, lập tức bật thốt lên đáp:“Có.”

“Nếu tìm không thấy, anh sẽ vẫn tìm, tìm em cả đời không?” Ánh mắt Ngưu Nhu Miên sáng như sao. Dương Thuần Miễn do dự,“Có.” Ngưu Nhu Miên ôm thắt lưng Dương Thuần Miễn, tựa đầu chôn trong lòng Dương Thuần Miễn, nhu tình nói:“Mặc dù đây là nói dối nhưng giờ phút này em cũng không muốn hoài nghi nó.” Dương Thuần Miễn ôm chặt Ngưu Nhu Miên,“Em xem [ Tô Châu Hà ] bị lậm rồi sao? Bất quá vạn nhất chúng ta lạc mất nhau, chỉ cần em đứng ở tại chỗ, anh sẽ chạy tìm em về.”

“Nhưng vạn nhất anh không biết đánh mất em ở đâu?”

“Vậy thì tìm từng người, mãi đến khi tìm được mới thôi.”

“Anh có thể bằng bóng dáng của em tìm được em sao?”

“Có thể.”

Ngưu Nhu Miên nhếch miệng cười, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, lôi kéo Dương Thuần Miễn ở quầy mua hai cái vỏ sò màu hồng nhạt, dùng dây tơ màu hồng xỏ thành vòng cổ. Dương Thuần Miễn nhíu nhíu mày,“Nhu Miên, anh là đại nam nhân mang vòng cổ vỏ sò, lại còn là hồng nhạt, có phải không tốt lắm không?!” Ngưu Nhu Miên đem vòng cổ đặt vào trong tay Dương Thuần Miễn,“ Ở Hy Lạp vỏ sò ở bị làm coi xuân dược. Đây cũng là vu thuật tình yêu. Nếu chúng ta không cẩn thận đi lạc nhau, chỉ cần giữ được một cái là có thể đoàn tụ với đối phương nhanh hơn.”

“Nhưng chúng ta chẳng cần dùng cái này!” Dương Thuần Miễn tùy ý đem vòng cổ vỏ sò đặt ở trong một túi nào đó.

Ra khỏi khu thương mại, Ngưu Nhu Miên đem gói to gói nhỏ nhét hết vào trong tay Dương Thuần Miễn. Dương Thuần Miễn vừa muốn oán giận, Ngưu Nhu Miên lấy lòng cười, đáng thương nói:“Tay thật là lạnh!” Nói xong, đưa tay đặt vào túi tiền trong áo lạnh của Dương Thuần Miễn,“Vẫn là đặt tay vào túi tiền của anh thì ấm áp.” Sau đó nhu thuận tựa vào bên cạnh Dương Thuần Miễn, Dương Thuần Miễn trong lòng nóng lên, lập tức trào ra nhiệt huyết hào hùng của nam nhi, mang theo một đống đồ đạc này đi về xe.

Dương Thuần Miễn mang theo túi lớn túi nhỏ cùng Ngưu Nhu Miên về tới nhà trọ. Dương Thuần Miễn buông hết đồ đạc ra, ngồi phịch ở sô pha,“Anh nói lãnh đạo đồng chí nghe nha, hai ta cũng không thể để mình em một người độc tài chứ, cũng phải dân chủ chút đi, nếu không để cho bạn bè anh  bên ngoài thấy được, tưởng anh sợ vợ, dọa người quá!”

“Stanton từng nói, khoa học xã hội cho rằng địa vị của con gái trong xã hội là một dấu hiệu thể hiện trình độ văn minh.”

“Anh đây tình nguyện quay về xã hội phong kiến.” Dương Thuần Miễn bất mãn than thở.

“Thế còn đơn giản hơn, đến xã hội mẫu hệ là được rồi!”

“Anh phải giơ súng lật đổ cách mạng!” Dương Thuần Miễn nói xong túm lấy Ngưu Nhu Miên, áp đảo cô ở sô pha, Ngưu Nhu Miên vội vàng nói:“Vậy cho anh làm chứ luôn, em làm ủy viên bình thường của cục chính trị, ở bên ngoài anh là quyền lợi tối cao, trên thực tế vẫn là em gõ nhịp định đoạt.”

“Không được, lãnh đạo thay phiên nhau đổi.” Dương Thuần Miễn không chịu thỏa hiệp.

“Được rồi! Về sau hai ta thay nhau làm lãnh đạo, thời điểm ý kiến hai ta nhất trí, anh làm lãnh đạo, thời điểm ý kiến hai ta không nhất trí, em làm lãnh đạo.”

=_= Dương Thuần Miễn không nói lại Ngưu Nhu Miên, chỉ còn cách phong ấn lên môi cô. Đúng lúc này, điện thoại vang . Dương Thuần Miễn nâng tay cầm điện thoại, Ngưu Nhu Miên nghe giọng nói của Dư Tư Giáng liền đứng dậy yên lặng đi thu thập đồ đạc.

Dương Thuần Miễn trước mặt Ngưu Nhu Miên bắt điện thoại thật không được tự nhiên, không bao lâu sau liền gác điện thoại, sau đó đi đến phòng bếp. Ngưu Nhu Miên lúc này đang ở thái thịt, thấy Dương Thuần Miễn lại đây, liền tức giận nói:“Hoàng Hoàng, đi pha cho em tách café !” Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn vẫn không nhúc nhích, lớn tiếng nói:“Anh có biết không cho pha café cho bà xã là chuyện nghiêm trọng cỡ nào không? Phụ nữ Ả Rập có thể bởi vì trượng phu không vì pha café cho cô ta mà đưa ra ly hôn!”

Dương Thuần Miễn đuối lý, vừa đi pha café vừa thấp giọng than thở:“Ít nhất đàn ông Ả Rập người ta còn có thể cưới tới bốn bà vợ. Hơn nữa ít nhất phụ nữ cũng nghe lời đàn ông.”

“Đó là vì phụ nữ bọn họ nơi đó không biết triết học. Hegel đã nói, nữ tính vĩnh hằng là dẫn đường cho chúng ta đi tới.”

“Nhưng Aristotle cũng cho rằng, đối đãi với phụ nữ thì cần phải dùng roi.”

“Em cầm trong tay là cái gì?”

“Đao thái!”

“À! Dường như anh nhớ lầm, là đối đãi với phụ nữ thì phải dâng roi cho cô ta đánh mình.” Dương Thuần Miễn lập tức sửa ngay.

“Cũng không tệ!” Ngưu Nhu Miên vừa lòng buông đao thái xuống.

11 phản hồi (+add yours?)

  1. Pandanus255
    Th8 24, 2011 @ 07:30:29

    “À! Dường như anh nhớ lầm, là đối đãi với phụ nữ thì phảidâng roi cho cô ta đánh mình.”
    Hoàng Hoàng a anh cũng là gã râu quặp mà thui

    Phản hồi

  2. Pandanus255
    Th8 24, 2011 @ 07:31:43

    Ta có tem na. Tiện thể lấy luôn phong bì và nội dung 🙂

    Phản hồi

  3. hera.zeus
    Th8 24, 2011 @ 08:20:58

    truyen rat hay, cam on dich gia

    Phản hồi

  4. thanh đan
    Th8 24, 2011 @ 08:58:10

    that po tay,doc di doc lai vai lan moi hieu a chi noi cai gi, thanks nhiu

    Phản hồi

  5. Soai ca oi ,sac nu den day !!!
    Th8 24, 2011 @ 09:38:35

    Oi ,troi oi ,2 anh chi suot ngay noi vs nhau nhung loi am muoi a !!!!

    Phản hồi

  6. mylun
    Th8 24, 2011 @ 10:52:31

    Haha.tam h0n mjh den toi nen nge loi thoaj cua ac ma cu0j ngat ngheo. Vuj that do.

    Phản hồi

  7. duong
    Th8 24, 2011 @ 11:19:32

    thanks
    sắp hết chạy nước rút ^^

    Phản hồi

  8. jimin90
    Th8 24, 2011 @ 11:38:07

    đọc đến dây thấy thương Bạch thiếu gia qua, vội vội vàng vàng quay trỏ về mà vẫn muộn. hix

    Phản hồi

  9. Tiểu Lục
    Th8 24, 2011 @ 13:03:24

    truyện hay lắm. thank bạn nhiều.

    Phản hồi

  10. buigiabao
    Th8 24, 2011 @ 23:30:53

    2 anh chị lấy châm ngôn ra nói chuyện thật bái phục hehe
    thanks

    Phản hồi

  11. socxanh
    Th9 06, 2011 @ 11:05:49

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: