Mì thịt bò + mì Dương Xuân= ? [chap 13.3]


Chương 13: Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ly kem [phần 3]

Tác giả:Stein

Edit: Sunny

Cơm chiều xong, Ngưu Nhu Miên lấy quần lót nam nữ vừa mới mua ra, quần lót nam in một con chó nhỏ, quần lót nữ thì vẽ một cái hình xương cốt. Kêu Dương Thuần Miễn thêu quần lót của cô, mà cô thì thêu quần lót của Dương Thuần Miễn . Dương Thuần Miễn vốn dĩ là không biết thêu cái gì cả, Ngưu Nhu Miên liền bắt tay dạy anh, Dương Thuần Miễn vốn định nhàn hạ đem hai cái quần lót đều cho Ngưu Nhu Miên thêu, nhưng Ngưu Nhu Miên kiên trì quần lót của cô nhất định là anh phải thêu, Dương Thuần Miễn không lay chuyển được cô, chỉ phải cố mà làm nữ công gia chánh. [Sun: Potay toàn tập rồi, hai anh chị thêu đồ lót của nhau =.=|||]

Hình thêu xương cốt rất đơn giản, nhưng Dương Thuần Miễn vẫn thêu xiêu xiêu vẹo vẹo, bất quá Ngưu Nhu Miên không chút nào để ý, nhìn quần lót ngây ngô cười. Thêu xong hai người mặc vào thử, Ngưu Nhu Miên oán giận nói:“Quần lót tình nhân đúng là tốt, đáng tiếc anh thêu không tốt, ma  xát vào da khó chịu quá, bất quá em nhịn.” Nói xong, Ngưu Nhu Miên bổ nhào vào trên lưng Dương Thuần Miễn, Dương Thuần Miễn cũng dựa thế ôm Ngưu Nhu Miên lại. Ngưu Nhu Miên tựa đầu ở trên lưng rộng lớn của Dương Thuần Miễn, thì thào :“Thật tốt! Cảm giác như đang nằm mơ!” Trong lòng Dương Thuần Miễn run lên,“Nếu là mộng thì không cần tỉnh.” Sau đó cứ như vậy ôm Ngưu Nhu Miên đi về phòng.

“Hoàng Hoàng, anh yêu em không?”

“Yêu!”

“Anh đừng nói “Anh muốn em” mạnh mẹ như vậy mà nói ‘Anh yêu em” yếu ớt quá! Lớn tiếng lên chút đi!”

“Tuân mệnh, lãnh đạo!”

Mười phút sau,“Hoàng Hoàng, anh yêu em không?”

“Yêu! Nhưng mà Nhu Miên, vấn đề này em hỏi đã là lần thứ mười mấy rồi, có thể đổi vấn đề khác không?”

“Được!” Ngưu Nhu Miên từ từ nhắm hai mắt vẻ mặt hạnh phúc ghé vào trên lưng Dương Thuần Miễn,“Hoàng Hoàng, anh không thương em sao?”

=_= cái đó và vấn đề vừa rồi có khác nhau sao?

“Vậy anh hứa không được đổi đáp án nha, vừa rồi trả lời yêu em cộc lốc, chẳng có chân thành chút nào cả. Hoàng Hoàng, anh yêu em nhiều bao nhiêu?”

“Yêu thảm .”

“Thảm tới trình độ nào?”

“Đã không thể có người thứ hai nữa.” Ngưu Nhu Miên trong lòng đau đau, từ trên lưng Dương Thuần Miễn nhảy xuống, nhìn thẳng Dương Thuần Miễn,“Hoàng Hoàng, trong lòng của anh có ai? Thật là chỉ có một mình em không?”

“Chỉ có một mình em!”

“Anh gạt người!”

Dương Thuần Miễn khoa trương ngửa ra sau một chút,“Em làm sao mà biết được?” Ngưu Nhu Miên cắn cắn môi, khẩn thiết hỏi:“Anh có thể chỉ nhìn một mình em không?”

“Đã đồng ý là sau này sẽ không nhìn các em khác nữa mà, em chẳng sợ ăn dấm chua đâu!” Dương Thuần Miễn xoa xoa đầu Ngưu Nhu Miên.

“Có đôi khi một người đàn ông nguyện ý cả đời này đề nói dối là yêu, đó không phải là chân tình.” Ngưu Nhu Miên sâu kín nói, lập tức vui vẻ nói:“Em sẽ giả bộ hồ đồ hưởng thụ cảm giác được yêu cả đời này!”

Dương Thuần Miễn chăm chú nhìn Ngưu Nhu Miên, trịnh trọng nói:“Em muốn xem lại tiểu thuyết em viết.”

Dương Thuần Miễn ở trên giường xem tiểu thuyết, trước khi ngủ vẫn chưa xem xong. Ngưu Nhu Miên hỏi Dương Thuần Miễn:“Lần này có cảm tưởng gì?”

“Văn vẻ của ngươi quả thực là có lịch sử ý nghĩa!” Dương Thuần Miễn thấy hai mắt Ngưu Nhu Miên sáng lên, tiếp tục nói:“ Sau phong trào Ngũ Tứ, Hồ Thích đã đề xướng thể ngôn văn bạch thoại, nhưng cho tới nay đều là nửa ngôn văn nửa bạch thoại, hoàn toàn không đến Nam Kinh, mãi đến khi quyển sách này của em xuất hiện, anh nghĩ Hồ Thích tiên sinh rốt cục có thể mỉm cười nơi cửu tuyền !” Vừa dứt lời, Ngưu Nhu Miên cũng đã vọt qua bóp cổ Dương Thuần Miễn, nhe răng trợn mắt nói:“ Hay lắm, giờ biết nói mát rồi à?!” Dương Thuần Miễn làm bộ cầu xin tha thứ, sau đó ôm lấy Ngưu Nhu Miên cười đen tối nói:“Anh không muốn xem lại không phải vì em viết không tốt mà là anh xem thấy ghen tị trong lòng.” Ngưu Nhu Miên ở trên mặt Dương Thuần Miễn nhẹ nhàng hôn,“Vậy không xem nữa, đợi đến bộ tiểu thuyết sao đến lượt vai nam chính làm chủ, anh lại xem.”

Ngày hôm sau, Ngưu Nhu Miên ở công ty nhìn thấy Bạch thiếu gia, mặt mày hớn hở chạy tới.“Bạch thiếu gia, em đã nói Dương Thuần Miễn kháng cự không nổi mị lực của em mà, chúng em đã ở cùng một chỗ . Đúng rồi, ngày đó em còn chưa cám ơn quà sinh nhật của anh nữa.” Nói xong, ngọt ngào cười. Ngưu Nhu Miên cười thật làm đau đớn tâm của Bạch thiếu gia, Bạch thiếu gia cười nhẹ,“Em sẽ hạnh phúc .” Ngưu Nhu Miên cảm thấy Bạch thiếu gia nói chuyện có chút là lạ nhưng còn chưa hỏi ra, Bạch thiếu gia đã giành trước nói:“ Ngày mai anh quay về Thượng Hải, bên kia có một số việc chờ anh xử lý. Nếu em không vui cứ gọi điện thoại cho anh. Đi làm việc thôi!” Bạch thiếu gia vào văn phòng, đóng cửa lại, đứng ở trước cửa sổ, mở một gói thuốc lá. Yêu Ngưu Nhu Miên mà không tìm thấy lý do gì, giống như đến tột cùng là vì sao anh hút thuốc anh cũng không rõ.

Giữa trưa, Bạch thiếu gia gọi điện thoại cho Dương Thuần Miễn, hẹn anh gặp mặt trong quán bar Tình nhân trong mộng. Dương Thuần Miễn vào quán bar, liền nhìn đến Bạch thiếu gia cô đơn ngồi ở một góc hút thuốc, Dương Thuần Miễn không nói lời nào đi qua ngồi xuống.

Sau một lúc lâu trầm mặc, Bạch thiếu gia bỏ thuốc xuống,“Người ta luôn tham luyến một chút hương vị cuối cùng.” Sau đó ngẩng đầu, chậm rãi nói với Dương Thuần Miễn:“Nhớ lúc trước chúng ta còn ở trong này đàm luận người con gái mà mình yêu quý lẫn nhau. Mà lúc này người con gái tôi ái mộ lại ở trong lòng cậu.” Dương Thuần Miễn áy náy, Bạch thiếu gia tạm dừng một lúc lâu, đau khổ nói:“Nhu Miên yêu cậu, cho nên hy vọng cậu có thể làm cho cô ấy vui vẻ và hạnh phúc. Vì hạnh phúc của cô ấy, tôi nguyện ý buông tha cho hết thảy — bao gồm cả người tôi yêu nhất.” Bạch thiếu gia dừng một chút, ánh mắt toát ra sự hối hận,“Mỗi lần, cuối cùng tôi vẫn chậm một chút, một chút mà thôi.” Bạch thiếu gia không cam lòng nắm chặt chén rượu.

“Lễ Cơ, tớ không biết nên nói cái gì, tình yêu không thể chuyển nhượng, tớ hy vọng cậu có thể lý giải.”

“Cậu không cần nói gì cả. Tuy rằng tôi không cam lòng, nhưng Nhu Miên tôi giao cho cậu .” Bạch thiếu gia đứng lên, đi đến bên người Dương Thuần Miễn, vỗ vỗ bờ vai của anh, lập tức một đánh một quyền anh mãnh liệt vào mặt Dương Thuần Miễn, Dương Thuần Miễn bị thình lình một quyền này đánh cho té ngã, khóe miệng chảy máu tươi. Bạch thiếu gia nhìn xuống Dương Thuần Miễn, lạnh lùng nói:“Chúng ta coi như đã thanh toán xong!” Nói xong, rời khỏi quán bar.

Dương Thuần Miễn buổi chiều nhận được điện thoại Dư Tư Giáng, hai người gặp mặt.

“Ngày hôm qua em gặp Lưu Liêm.” Dư Tư Giáng thản nhiên nói. Dương Thuần Miễn đột nhiên không yên lòng, sợ nghe được tin tức không tốt, chợt nghe Dư Tư Giáng tiếp tục nói:“Anh ấy giải thích tất cả với em, hơn nữa anh ấy nghe em nói mang thai thì mừng rỡ như điên, tính mau chóng cùng em kết hôn.”

“Như vậy tốt lắm, chúc mừng em! Tư Giáng.” Dương Thuần Miễn đột nhiên có loại cảm giác như trút được gánh nặng.

“Thuần Miễn, thật may mắn là có anh vẫn ở bên cạnh em.” Dư Tư Giáng cảm kích lấy tay Dương Thuần Miễn, phát hiện trên mặt Dương Thuần Miễn có vết bầm tím,“Thuần miễn, mặt của anh?”

“Không có việc gì. Tư Giáng, anh hy vọng em hạnh phúc.” Dương Thuần Miễn cảm giác Dư Tư Giáng giống như là trách nhiệm của anh, nếu cô không thể đạt được hạnh phúc thì hạnh phúc của anh cũng sẽ bất an.

Khi về nhà trọ, Ngưu Nhu Miên đã làm xong cơm chiều . Dương Thuần Miễn vừa vào cửa, Ngưu Nhu Miên nhìn ngay thấy mặt Dương Thuần Miễn bầm tím, thân thiết hỏi:“Làm sao vậy?”

“Trúng một quyền mà thôi.” Dương Thuần Miễn nhẹ nhàng bâng quơ nói.

Ngưu Nhu Miên lấy khăn lau mặt cho Dương Thuần Miễn, giả bộ hung ác nói:“Có phải đi gặp người yêu cũ rồi bị ông xã người ta đánh hay không?” Thấy Dương Thuần Miễn không phủ nhận, trong lòng Ngưu Nhu Miên bỗng nhiên chợt lạnh, không nghĩ tới một câu vui đùa của cô mà lại là thật. Dương Thuần Miễn thấy vẻ mặt Ngưu Nhu Miên uể oải, lập tức giải thích:“Không phải như em nghĩ đâu, Tư Giáng hẹn anh ra ngoài, chính là nói cho anh biết……” Ngưu Nhu Miên đột nhiên lấy tay che miệng Dương Thuần Miễn, nói:“Trương Tiểu Nhàn từng nói, người ta trong lúc yêu căn bản không cần hứa hẹn. Chúng ta yêu nhau, chính là ước định hạng nhất rồi. Chúng ta không có giấy đăng kí kế hôn như có ước định. Đến ngày nào đó chúng ta chia tay, ước định cũng chỉ đến đó thôi. Cho nên nếu anh không thương em thì trực tiếp nói cho em biết, không cần anh giải thích, giống như giờ phút này em cũng không muốn nghe giải thích của anh.” Ngưu Nhu Miên tinh tường hiểu được, cô quý trọng nhất là cái gì, nhưng càng coi trọng, cô càng không dám nắm thật chặt.

“Bị thương không phải là vì em sao.” Dương Thuần Miễn thấp giọng nói, nhớ đến Bạch thiếu gia, Dương Thuần Miễn vẫn có vài phần áy náy, giống như hạnh phúc là mình đoạt được từ trong tay Bạch thiếu gia. Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn nản lòng, vì dịu đi không khí, trêu chọc anh:“Về sau đi ra ngoài, không đánh nhau với con chó nhỏ nữa!”

Sau khi ăn xong, Ngưu Nhu Miên lấy ra hai chiếc vòng cổ, mang cho Dương Thuần Miễn một cái,“Hoàng Hoàng, không phải anh không thích cái vòng cổ hồng nhạt kia sao, đây là vòng chó em mới làm cho anh!”

“Vòng chó?! Không mang!” Dương Thuần Miễn nói xong sẽ đem vòng cổ bỏ xuống, lập tức bị ánh mắt hung ác của Ngưu Nhu Miên ngăn lại, Ngưu Nhu Miên lại đem một cái vòng cổ khác mang cho mình,“Em cũng mang cùng anh!” Ngưu Nhu Miên sờ sờ chiếc túi trên cổ Dương Thuần Miễn,“Đây là túi khóa tâm Ngưu Thị em phát minh.”

“Vòng cổ phân trâu?”

Ngưu Nhu Miên gõ đầu Dương Thuần Miễn một chút, cả giận nói:“Là Ngưu Thị.” Dương Thuần Miễn xoa mình đầu,“Ngưu Thỉ không phải là phân trâu sao?!” [Ngưu Thị đồng âm ngưu thỉ, ngưu thỉ là phân trâu^^!]Thấy Ngưu Nhu Miên lại muốn đánh đầu mình, anh bắt được tay Ngưu Nhu Miên, cợt nhả nói:“Em lại đánh đầu nữa, không sợ em về sau sinh một đứa con ngốc a!” Ngưu Nhu Miên liếc mắt Dương Thuần Miễn liếc một cái,“Anh cố ý giả ngu! Quên đi, suy nghĩ vì con em, em tha cho anh!” Sau đó tiếp tục giải thích túi khóa tâm cho Dương Thuần Miễn:“Thêu tên hai người ở  trên túi, mỗi ngày đặt ở nơi gần tâm nhất, như vậy có thể khóa trụ tâm anh. Em phát minh !” Dương Thuần Miễn lấy tay thưởng thức túi của Ngưu Nhu Miên, lại nhìn về túi của mình , phát hiện hai vòng cổ có chút khác nhau, liền hỏi:“Vì sao ở miệng túi của anh là kín mà của em lại hở?!”

“Trong túi của anh là viết tên em, sợ anh đánh mất nên em đã may miệng túi kín lại.”

“Vậy vì sao em không may túi của mình kín lại?”

“À! Cái này của em à! Mỗi ngày em đều đổi tên bên trong, cho nên không thể may kín được.” Ngưu Nhu Miên phấn chấn nói. Dương Thuần Miễn vừa nghe liền nóng nảy,“Không được! Miệng túi của em cũng phải may kín!” Vì thế hai chén mì lại dây dưa cùng nhau. Lúc này, điện thoại vang . Dương Thuần Miễn tiếp điện thoại, lại là điện thoại Dư Tư Giáng. Tuy rằng Dương Thuần Miễn cũng không cố ý lảng tránh, nhưng Ngưu Nhu Miên vừa nghe là điện thoại Dư Tư Giáng liền chủ động rời đi. Dư Tư Giáng vừa cùng Lưu Liêm thương lượng, đã xác định ngày kết hôn, cô lập tức gọi điện thoại thông báo Dương Thuần Miễn, người đầu tiên mà cô muốn chia xẻ vui sướng. Gác điện thoại, Dương Thuần Miễn nhớ đến lời nói vừa rồi của Ngưu Nhu Miên nên cũng sẽ không giải thích nhiều nữa.

Tình yêu có khi giống như một cây kem, ngọt ngào, nhưng nếu bạn nắm càng chặt, nó lại tan càng nhanh.

18 phản hồi (+add yours?)

  1. A Tử
    Th8 25, 2011 @ 08:19:55

    tem a!

    Phản hồi

  2. Tịnh Nhi
    Th8 25, 2011 @ 08:31:43

    Phòn bì a^^~

    Phản hồi

  3. hera.zeus
    Th8 25, 2011 @ 08:38:22

    noi dung hay

    Phản hồi

  4. Soai ca oi ,sac nu den day !!!
    Th8 25, 2011 @ 11:23:09

    Thank nang !!!

    Phản hồi

  5. Hae Ry
    Th8 25, 2011 @ 12:02:51

    oi! Dung the! Nam cang chat, no lai tan cang nhanh! Haiz!

    Phản hồi

  6. Pandanus255
    Th8 25, 2011 @ 17:50:23

    Tình yêu có khi giống như một cây kem, ngọt ngào, nhưng nếu bạn nắm càng chặt, nó lại tan càng nhanh. Quá đúng,nhưng mấy ai nghĩ được như thế đâu.

    Phản hồi

  7. Pandanus255
    Th8 25, 2011 @ 17:51:58

    “Thuần Miễn, thật may mắn là có em = > Anh

    Phản hồi

  8. phiyen33
    Th8 25, 2011 @ 18:49:44

    Thanks !
    Po tay voi nu chinh hihi

    Phản hồi

  9. mèo Kat
    Th8 25, 2011 @ 19:00:48

    chậc
    lãng mạn cóa
    lãng nhách cũng cóa
    cặp đôi này vào tình cảnh nào cũng khiến ta phải cười
    thanks sunny ^^

    Phản hồi

  10. 0^^0 Thiên địch của Sún lão Móm 0^^0
    Th8 25, 2011 @ 20:24:14

    Sún ú ù,,,,, nhan ra ta hem????? Ta la…… =)))

    Từ nay, nhung ngày sap tới của Sún sẽ hok còn em dem nua dau nha…….

    Phản hồi

  11. buigiabao
    Th8 25, 2011 @ 23:57:53

    thanks

    Phản hồi

  12. thanh đan
    Th8 26, 2011 @ 08:25:18

    thanks nhiu, ko do noi voi 2 anh chi nay lun

    Phản hồi

  13. socxanh
    Th9 06, 2011 @ 11:13:54

    Thanks

    Phản hồi

  14. kiwi
    Th9 30, 2011 @ 13:18:01

    truyện này nhiều triết lí về tình yêu nhưng mà hay va đúng

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: