Mì thịt bò + mì Dương Xuân = ? [chap 15.2]


Chương cuối: Mì thịt bò + mì Dương Xuân= mì [phần 2]

Tác giả: Stein

Edit: Sunny

Lúc này Dương Thuần Miễn bị đánh chảy máu mũi, nằm trên mặt đất thật lâu mới chậm rãi bò dậy. Thay đổi quần áo, cùng sư phụ đến văn phòng, áy náy nói:“Thực xin lỗi, thêm phiền toái cho ngài.” Sư phụ đưa cho Dương Thuần Miễn vài miếng bông gòn, thấm thía nói:“Con gái đều có chút hung dữ, bất quá……” Sư phụ nhìn mặt Dương Thuần Miễn,“ Nữ sinh ban Judo mà hung dữ thì không phải người bình thường có thể chống chịu được, cậu vẫn là đi bệnh viện đi!”

“Sư phụ, tôi cũng không muốn học Judo gì cả, nếu ngài có thể dạy tôi làm thế nào có thể kháng trụ thì nói với tôi coi bộ có vẻ thực dụng hơn đó.” Dương Thuần Miễn khẩn thiết nói. Sư phụ chăm chú nhìn vẻ mặt chân thành dào dạt của Dương Thuần Miễn, sau một lúc lâu không nói gì.“Dương tiên sinh, tôi cảm thấy trình độ chịu đòn như bây giờ của cậu đã là cao thủ rồi, tôi cảm thấy tôi không có gì có thể dạy cho ngài. Còn nữa, muốn học đánh lại, sẽ bị đánh nhiều hơn nữa. Nếu bạn gái ngài là Ngưu Nhu Miên thì tôi xem không dùng được bao lâu, nói không nói không chừng tôi sẽ đến thỉnh giáo ngài nữa đó.”

Dương Thuần Miễn suy sút rời khỏi câu lạc bộ. Anh nghĩ Ngưu Nhu Miên có lẽ cả đời cũng không tha thứ anh, anh muốn an ủi chính mình, cho mình một lý do Ngưu Nhu Miên có thể tha thứ anh, nhưng là anh lại tìm không thấy.

 Ngày hôm sau, Dương Thuần Miễn nấp ở trong góc, theo thường lệ lúc tan sở chờ ở bên ngoài công ty của Ngưu Nhu Miên, thấy Ngưu Nhu Miên đi ra lại muốn đuổi theo, lại đụng tới ông chủ của Ngưu Nhu Miên, ông chủ thấy mặt Dương Thuần Miễn bị thương, hỏi:“Dương tiên sinh, ngài đây là làm sao vậy? Ở Nghiễm Châu bị đánh rồi cướp sao?” Dương Thuần Miễn xấu hổ cười cười, thấy thân ảnh Ngưu Nhu Miên sắp mất dấu rồi, vội vàng cùng hàn huyên vài câu với ông chủ của Ngưu Nhu Miên, xa xa đi theo Ngưu Nhu Miên.

Ngưu Nhu Miên ra công ty nhưng vẫn chưa như nhìn thấy thân ảnh Dương Thuần Miễn thưòng lui tới, trong lòng cảm thấy trống rỗng, nhớ lại hôm qua cô hành hung Dương Thuần Miễn, không biết thương thế của anh có nghiêm trọng hay không, không khỏi có vài phần lo lắng. Đêm qua khóc rống một đêm, hôm nay mắt cô có chút sưng sưng, hai tháng không đủ để làm cô quên Dương Thuần Miễn, biết chân tướng cô càng thêm không thể tha thứ anh, điều này làm cho cô đến nay vẫn yêu Ngưu Nhu Miên thống khổ vạn phần. Một đường hoảng hốt ngồi xe về nhà, cũng chưa phát hiện Dương Thuần Miễn đi theo sau cô.

Dương Thuần Miễn một đường cẩn thận theo phía sau Ngưu Nhu Miên, tuy rằng trắng đêm chưa ngủ anh cũng không tìm ra được một lí do nào để Ngưu Nhu Miên tha thứ cho anh nhưng là anh biết anh nhất định phải tự mắt nhìn thấy ông xã của Ngưu Nhu Miên, nếu không anh không hết hy vọng. Dương Thuần Miễn đi đến nơi Ngưu Nhu Miên ở, thấy cô vào nhà, mới đi đến trước cửa nhà cô dừng lại, hít sâu một hơi, giơ tay lên muốn gõ cửa, nhưng là trong lòng nghĩ không biết một hồi nhìn thấy Ngưu Nhu Miên cùng ông xã của cô thì phải đối mặt như thế nào, vì thế lại do dự buông. Cứ như vậy, Dương Thuần Miễn mấy lần nâng tay lên, vài lần lại băn khoăn nặng nề mà buông xuống. Lúc này, một vị đại nương lại đây, đứng ở bên người Dương Thuần Miễn, nhìn một hồi, sau đó kéo Dương Thuần Miễn đang đứng ngốc ở đó,“Cậu rốt cuộc có vào hay không a?” Thấy Dương Thuần Miễn ngơ ngác chưa trả lời, vì thế mặc kệ Dương Thuần Miễn, tự mình gõ cửa.

Cửa mở ra, đại nương nói với Ngưu Nhu Miên:“Là nói vòi nước bị hỏng rồi sao?” Ngưu Nhu Miên thấy là chủ phòng trọ nên cho đại nương vào nhà, liếc mắt nhìn Dương Thuần Miễn đứng ngốc đứng ở cửa, hai người nhìn nhau một lát, Ngưu Nhu Miên không nói một lời đi theo ở phía sau đại nương. Mãi đến khi đại nương kiểm tra vòi nước xong, Dương Thuần Miễn vẫn như cũ không nhúc nhích đứng ở cửa. Đại nương quái dị nhìn hai người, lại nhìn nhìn khuôn mặt vô cùng thê thảm của Dương Thuần Miễn, quay đầu nói với Ngưu Nhu Miên:“Mỹ nhân, về sau học với ta, dùng bàn chải quỳ là tốt rồi, đánh thành như vậy đi ra ngoài khó coi a!” Nói xong, đi thẳng. Ngưu Nhu Miên nhìn mặt Dương Thuần Miễn, trong lòng cũng có vài phần áy náy, thấp giọng nói:“Vào đi.” Dương Thuần Miễn mừng rỡ, vào phòng, nhưng đột nshiên nghĩ đến ông xã Ngưu Nhu Miên, mặt lại cúi xuống dưới, chua sót hỏi:“Ông xã em có ở nhà không?”

“Có!” Ngưu Nhu Miên nhìn con chó con màu vàng đang nằm ở sofa hô:“Ông xã!”

=_= Dương Thuần Miễn đầu tiên là ngẩn ra, lập tức vui sướng khôn cùng.

Con chó con chạy tới, ở bên chân của Ngưu Nhu Miên vui đùa ầm ĩ, Ngưu Nhu Miên cười tưoi vuốt đầu của nó. Nhìn khuôn mặt tươi cười đã lâu chưa thấy của Ngưu Nhu Miên, Dương Thuần Miễn tự nhiên thấy ghen tị với con chó con màu vàng kia. Chó con hình như cũng cảm giác được anh mắt không thân thiện của Dương Thuần Miễn, nhìn Dương Thuần Miễn sủa vài tiếng. Dương Thuần Miễn tức giận cũng lớn tiếng sủa lại vài tiếng, biểu tình hung ác dọa con chó con sợ tới mức thấp giọng ‘gừ gừ’ lui về phía sau. Ngưu Nhu Miên quay đầu, liếc Dương Thuần Miễn một cái, ôm con chó nhỏ vào trong ngực, ngồi vào sô pha, ôn nhu nói:“Đã sớm dặn mày đừng chơi với chó lớn rồi mà, bây giờ bị chó lớn khi dễ rồi đó!”

Chó lớn?!  =__=

Dương Thuần Miễn mặt đen thui, chợt nghe Ngưu Nhu Miên nói với anh:“Vốn tôi đã nói với anh, anh cùng ông xã tôi không có tiếng nói chung, không nghĩ tới hai tháng ngắn ngủn mà anh học xong tiếng chó nói rồi, thực không thể xem thường năng lực tự học của anh.”

Ông xã em nói chính là con chó con này, anh đây vẫn là không có tiếng nói chung với nó là tốt nhất! Dương Thuần Miễn trong lòng thầm nghĩ.

Ngưu Nhu Miên nhìn mặt mũi Dương Thuần Miễn bị đánh cho bầm dập, đứng lên,“Còn chưa có ăn cơm đúng không, nhà tôi còn một bát cơm chó kìa, muốn ở lại ăn không?”

Cơm chó á? Dương Thuần Miễn sửng sốt, lập tức nặng nề mà gật đầu. Hai tháng nay anh vẫn đắm chìm trong nỗi nhớ về cuộc sống chung với Ngưu Nhu Miên. Nhớ tới hai tháng trước, khi Lưu Liêm biết được tin tức Dư Tư Giáng kết hôn cùng Dương Thuần Miễn, nổi điên nắm cô gái kia đến nhà Dư Tư Giáng, kể hết thảy ngọn nguồn. Cô kia tên là Lâm Chi, là bạn gái đầu tiên của Lưu Liêm. Lúc trước Lưu Liêm gây dựng sự nghiệp, cô ta không chịu nổi kham khổ nên rời khỏi Lưu Liêm, trở thành nổi đau vĩnh viễn trong lòng Lưu Liêm, sau đó lúc anh có tiền thường xuyên bạn gái mới, nhưng trong lòng không cách nào thoát khỏi bóng ma Lâm Chi vứt bỏ anh năm đó. Sau khi Lưu Liêm cùng Dư Tư Giáng kết giao, lại ở trên đường cùng Lâm Chi không hẹn mà thấy. Mà sau khi Lâm Chi rời khỏi Lưu Liêm, hai lần tình cảm liên tiếp thất bại, thấy lại Lưu Liêm cũng là cũ tình khó quên, vì thế hai người đã xảy ra quan hệ. Cùng Lâm Chi phát sinh quan hệ, Lưu Liêm không chỉ có không chiếm được chút thỏa mãn mà lại cảm thấy áy náy nghiêm trọng với Dư Tư Giáng, làm cho anh cảm thấy hối hận vạn phần, lập tức đề nghị không thấy mặt Lâm Chi nữa. Lâm Chi không nghĩ tới hai người tình cũ khôi phục mà Lưu Liêm lại vô tình như thế, xấu hổ và giận dữ vô cùng, lại đồng thời thấy mình thật không muốn xa rời với Lưu Liêm. Sau, Lâm Chi vài lần gọi điện thoại cho Lưu Liêm, bị Dư Tư Giáng mơ hồ phát giác. Lấy hiểu biết của Lưu Liêm với Dư Tư Giáng, nếu Dư Tư Giáng biết anh cùng cô kết giao mà còn cùng cô gái khác lên giường nữa thì nhất định sẽ rời đi anh, cho nên vẫn không muốn giải thích, muốn nghĩ biện pháp che dấu. Lâm Chi nhiều lần cố gắng, Lưu Liêm vẫn là kiên trì lựa chọn Dư Tư Giáng, lần đó ở công ty Lưu Liêm là anh nói tin tức kết hôn anh với Dư Tư Giáng cho Lâm Chi, cô khóc cầu Lưu Liêm, cũng ôm chặt anh, trùng hợp bị Dư Tư Giáng nhìn thấy. Rồi sau đó, Lâm Chi cảm thấy không thể phát triển lại với Lưu Liêm thì quyết định tìm Lưu Liêm vay tiền để buôn bán, cũng muốn ở Lễ Giáng Sinh thấy mặt anh lần cuối cùng, không ngờ lại bị Dư Tư Giáng trùng hợp đụng vào. Hiểu lầm xóa bỏ, Dư Tư Giáng tha thứ Lưu Liêm, vì thế Dương Thuần Miễn kẻ bị hại lớn nhất trong trận này. [Sun: tội anh, quả là bị tai bay vạ gió ……]

 Dương Thuần Miễn hung hăng đánh Lưu Liêm tiến vào bệnh viện, kỳ thật anh phát tiết cũng không phải là tức Lưu Liêm mà là tự trách, thậm chí cảm thấy một chút vô vọng. Mấy ngày trước ở vô tình tìm được Ngưu Nhu Miên, anh mới cảm thấy cái gì mới có thể làm anh không đau khổ nữa. Dương Thuần Miễn từ suy nghĩ trở lại sự thật, vừa thấy Ngưu Nhu Miên đang thăm dò thùng rác, đi lên trước, hỏi:“Tìm cái gì?”“Tìm không thấy bình gia vị, không biết có phải bị Ông Xã tha đến thùng rác không?!”

“Anh tìm cho. Dù sao anh cũng không phải lần đầu tiên đào thùng rác .” Dương Thuần Miễn nói xong cởi áo khoác, xăng tay áo.

“Lần đầu tiên là tìm cái gì?” Ngưu Nhu Miên thuận miệng hỏi.

“Tìm hai bánh bao cái đầu chó em làm.” Trong lòng Ngưu Nhu Miên nóng lên, ngóng nhìn Dương Thuần Miễn. Không được một hồi, Dương Thuần Miễn đã tìm được rồi, khi trở lại giao cho Ngưu Nhu Miên thì thấy cô đang si ngốc nhìn mình. Ngưu Nhu Miên cuống quít dời tầm mắt.

Không bao lâu, cơm làm xong rồi, Dương Thuần Miễn nhìn bát cơm trước mặt, không khỏi nhíu mày, than thở nói:“Nhu Miên, có thể đổi cái bát khác cho anh không?”

“Không được! Nhà tôi không có người đến cho nên chỉ một cái bát tôi dùng thôi, anh cũng may mắn đó, may mắn tôi mua cho Ông Xã cái bát chó mới đó, chưa dùng qua đâu!” Thấy Dương Thuần Miễn còn muốn oán giận, Ngưu Nhu Miên với tay qua lấy cái bát chó, miệng nói:“Không ăn thì quên đi!” Dương Thuần Miễn vội vàng đè lại, liên thanh nói:“Ăn, như thế nào không ăn!”

Cách xa hai tháng, Dương Thuần Miễn lại ăn được đồ ăn Ngưu Nhu Miên tự tay làm, trong lòng kích động khó có thể hình dung, hạnh phúc cách biệt đã lâu lại lần nữa vây quanh anh. Dương Thuần Miễn ăn cơm hay nhìn phía Ngưu Nhu Miên, tựa hồ nhìn như thế nào cũng không đủ, thật muốn cứ như vậy nhìn cả đời. Trong lòng Ngưu Nhu Miên cũng hỗn loạn vô cùng.

Sau khi ăn xong, Dương Thuần Miễn thừa dịp Ngưu Nhu Miên tắm rửa con chó nhỏ, đứng một bên kể lại chuyện Dư Tư Giáng cùng Lưu Liêm từ đầu đến cuối. Ngưu Nhu Miên một mực lặng yên không lên tiếng, tắm con chó nhỏ xong, không yên lòng còn lau lông cho con chó nhỏ, sau đó buông con chó nhỏ ra. Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên bình tĩnh như thế, tự nhiên lại mong muốn Ngưu Nhu Miên đánh anh mắng anh cũng khiến cho anh an tâm hơn, cứ như bây giờ thật làm cho anh hoảng hốt, anh đột nhiên có loại rốt cuộc khủng hoảng không thể đến được với Ngưu Nhu Miên. Dương Thuần Miễn ôm mạnh lấy Ngưu Nhu Miên, gắt gao không buông lỏng cứ như sợ Ngưu Nhu Miên sẽ lại biến mất trước mắt anh, khẩn trương nói:“Nhu Miên, trở về với anh đi! Anh thề, anh vĩnh viễn không làm em giận, sẽ không để cho em rời đi nữa!” Ngưu Nhu Miên tựa đầu vào ngực Dương Thuần Miễn, dịu ngoan làm cho Dương Thuần Miễn ôm cô, lầm bầm lầu bầu:“Em yêu anh, săn sóc thiện lương như thế, nhưng vì nguyên nhân như thế, chúng ta mới có hôm nay.” Ngưu Nhu Miên ngẩng đầu, đối diện Dương Thuần Miễn, thật sự nghiêm túc nói:“Hoàng Hoàng, nếu lúc này Dư Tư Giáng hôn nhân tan vỡ, cô ấy cảm thấy thiếu anh thì không thể sống thêm, anh có thể giống như lần trước hay không, bởi vì em kiên cường, bởi vì so với cô ấy em sống sót tốt hơn, anh không đành lòng thấy cô ấy tuyệt vọng, nên lựa chọn buông tay em mà cứ nghĩ là ít  tổn thương em nhất?” Dương Thuần Miễn bị Ngưu Nhu Miên dồn dập hỏi, mi mắt xẹt qua một tia do dự, lập tức nói:“Sẽ không xảy ra chuyện như thế đâu! Dư Tư Giáng sẽ hạnh phúc, mà anh cũng không phải là người cho cô ấy hạnh phúc. Nhu Miên, trở về với anh đi, nếu không cả đời này anh cũng không thể tha thứ cho chính mình!” Thấy Ngưu Nhu Miên không lên tiếng trả lời, Dương Thuần Miễn do dự lại yếu ớt nói:“Xin em!” Ôm Ngưu Nhu Miên càng chặt.

Khoảnh khác Dương Thuần Miễn do dự là tâm Ngưu Nhu Miên đã trầm xuống, sâu kín nói:“Thuần Miễn, anh cho em thời gian suy nghĩ. Thời gian hôm nay không còn sớm , anh đi về trước đi.” Nói xong, Ngưu Nhu Miên giãy khỏi cái ôm của Dương Thuần Miễn, lấy áo khoác cho anh, giúp anh mặc vào, cẩn thận thắt nút cho anh, mặc xong, lại quan sát mới vừa lòng nhìn về phía Dương Thuần Miễn cười. Đột nhiên, Ngưu Nhu Miên nhanh chóng đi lên hôn Dương Thuần Miễn, ở trên môi anh cắn một cái, Dương Thuần Miễn bị đau, Ngưu Nhu Miên dĩ nhiên chấm dứt nụ hôn ngắn ngủi, xấu xa cười, thấy Dương Thuần Miễn muốn hôn trở lại, cô ngăn cản Dương Thuần Miễn,“Cái hôn  này không quan hệ đến tình yêu!”

“Đó là vì cái gì?” Dương Thuần Miễn khó hiểu.

Ngưu Nhu Miên cười thần bí,“Ngày mai nói cho anh! Nhớ buổi tối đến công ty đón em! Nếu không không tha cho anh!” Nói xong, liền đẩy Dương Thuần Miễn ra ngoài cửa. Ngưu Nhu Miên vừa đóng cửa lại, nước mắt tựa như vỡ đê trào ra.

Dương Thuần Miễn nghĩ Ngưu Nhu Miên hẹn anh ngày mai tới đón cô, trong lòng mừng rỡ, xem ra có hi vọng Ngưu Nhu Miên cùng anh nối lại tình xưa rồi, nhưng là nụ hôn kia không phải là quan hệ tình yêu, lại là vì cái gì? Trước khi ngủ, vấn đề này làm Dương Thuần Miễn phức tạp, làm cho trong lòng anh vẫn có mấy phần bất an.

Ngày hôm sau, Dương Thuần Miễn đã sớm ở cửa công ty chờ Ngưu Nhu Miên, qua giờ tan sở vài phút vẫn không thấy Ngưu Nhu Miên, anh đột nhiên có loại sợ hãi Ngưu Nhu Miên lại chạy trốn, đang muốn vọt vào công ty, đã thấy Ngưu Nhu Miên cười ha ha đi ra. Ngưu Nhu Miên choàng tay chào đón Dương Thuần Miễn, vô cùng thân thiết tựa vào người anh, cười nói:“ Khẩn trương như vậy sao? Bây giờ phát hiện em quan trọng rồi phải không, sợ em cùng người khác chạy?”

“Ừhm, tuy rằng vẫn là không hề thiếu khuyết điểm, nhưng là vẫn quan trọng lắm. Về sau anh có thể đem khuyết điểm phát dương quang lớn lên, như vậy mới không bị người khác cướp đi.” Dương Thuần Miễn nhìn Ngưu Nhu Miên tựa như chim nhỏ nép vào người mình, trong lòng toàn là hạnh phúc.

Sau một lúc lâu, Dương Thuần Miễn cẩn thận hỏi:“Nhu Miên, em sẽ cùng anh trở về? Em sẽ tha thứ ta ?”

“Ai nói !” Ngưu Nhu Miên lập tức lớn tiếng phản bác, timDương Thuần Miễn lập tức lộp bộp một chút, khẩn trương không yên. Ngưu Nhu Miên cảm thấy thân thể Dương Thuần Miễn run lên cũng theo bản năng nắm chặt tay cô. Biểu tình trên mặt Ngưu Nhu Miên lập tức nhu hòa xuống một chút, cười nói:“Đến nhà em, em tặng anh một món đồ, chuẩn bị cho tốt thì sẽ tha thứ cho anh!”

Trên đường về nhà Dương Thuần Miễn một lòng không yên đi theo Ngưu Nhu Miên, sợ Ngưu Nhu Miên tinh quái cho anh cho anh cái đề tuyệt thế khó chơi, cố ý xử khó anh. Mãi đến khi Ngưu Nhu Miên đem một cái hòm châu Âu tinh xảo đưa cho Dương Thuần Miễn, Dương Thuần Miễn lúc này mở dám thở ra, xem ra nhiệm vụ này hẳn là có thể hoàn thành.

“Này hòm là em mang từ Đức về đến. Này mã khóa hòm không phải con số mà là chữ cái tiếng Anh. Tổng cộng bốn chữ, khả năng mở khóa là 1/331776, tuy rằng anh bị em đánh thành như vậy nhưng không có thể khinh địch tha cho anh như vậy. Trở về thử mật mã hòm này đi, nếu hòm mở ra, em sẽ tha thứ cho anh. Trong hòm là hành vi thủ tục làm bạn trai em, chuẩn bị tốt rồi lại đến tìm em! Bắt đầu từ 6h ngày mai, để xem anh dùng thời gian bao lâu mới hoàn thành? Nếu dám bấm đại, em chết cũng không tha thứ anh! Đêm nay để cho ngươi nhìn chằm chằm hòm này khó có thể đi vào giấc ngủ để trừng phạt anh, hắc hắc!” Ngưu Nhu Miên đắc ý nói:“Tốt lắm, ôm hòm trở về đi, Hoàng Hoàng!”

11 phản hồi (+add yours?)

  1. hera.zeus
    Th8 30, 2011 @ 09:44:00

    tem sao

    Phản hồi

  2. trieuhoa2286@gmail.com
    Th8 30, 2011 @ 10:31:23

    hăc hăc, NNM nghĩ ra cái quỷ gì ah

    Phản hồi

  3. Furin
    Th8 30, 2011 @ 10:35:36

    Dương Thuần Miễn tức giận cũng lớn tiếng sủa lại vài tiếng, biểu tình hung ác dọa con chó con sợ tới mức thấp giọng ‘gừ gừ’ lui về phía sau. :)))))))
    chỉ số IQ của a là bnhiêu k biết =)))
    ths nàng

    Phản hồi

  4. Pandanus255
    Th8 30, 2011 @ 10:40:49

    Cám ơn nàng.

    Phản hồi

  5. thanh đan
    Th8 30, 2011 @ 11:14:53

    thanks nhiu, cau do kho a nha, ko biet a co nghi ra kho nua?

    Phản hồi

  6. that_la_nhat
    Th8 30, 2011 @ 11:35:33

    =)))))))))))

    Phản hồi

  7. duong
    Th8 30, 2011 @ 12:52:52

    thanks! ta là fan của Bạch Thiếu gia!!
    nghi ngờ kết thúc truyện là do tác giả bị độc giả ép buộc viết ra =)))))

    Phản hồi

  8. Tiểu Lục
    Th8 30, 2011 @ 16:29:25

    thank bạn, chương này hài quá đi.

    Phản hồi

  9. Ta la sac nu !!!
    Th8 30, 2011 @ 20:07:51

    Thank nang ,chac anh DTM se tim ra mat ma thui !!!

    Phản hồi

  10. phiyen33
    Th8 30, 2011 @ 21:47:38

    Thanks !
    Dem nay co ai mat ngu hok ta ?

    Phản hồi

  11. socxanh
    Th9 06, 2011 @ 12:31:18

    Thanks

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: