JQ thiêu đốt năm tháng – chương 10


Quà sinh nhật của Sún tặng Hana

Chương 10:  JQ về nhà

            Tôi cứ nghĩ Diệp Tử Ninh đã đi xuống trước, không nghĩ tới khi đi ra văn phòng, anh ta còn ở bên ngoài hành lang chờ tôi, khi nhìn đến thân ảnh cao gầy của anh ta, trái tim lại đập loạn bất quy tắc vài cái.

            Anh ta thực tự nhiên lấy túi xách trong tay tôi, xoay người bước đi, tôi thực vô sỉ thẹn thùng một chút, hai tay xoay xoay ngại ngùng đi theo anh ta, cả người có chút tự mãn, thì ra tôi cũng có một ngày làm nữ diễn viên chính. Hắc hắc hắc >”<

            Diệp Tử Ninh đi ở phía trước, tôi đi ở phía sau, ánh mắt vẫn lưu luyến trên chiếc mông khiêu gợi của anh ta, phải dùng sức chịu đựng rất lớn mới khắc chế trụ xúc động muốn chạy lên sờ nó một phen . >”<

            Đột nhiên ——

            Tôi chân bước hụt một cái, thiếu chút nữa té xuống, cũng may Diệp Tử Ninh tay mắt lanh lẹ, chạy lại rất nhanh đỡ giúp tôi, lúc này đầu heo của tôi mới miễn đi nguy hiểm bị đập đầu vào đất.

            Nhưng mà Diệp Tử Ninh còn chưa kịp buông thắt lưng của tôi ra, lúc này có người vừa vặn đi qua, nhìn thấy chúng tôi như thế này, “A”  một tiếng rung chuyển bệnh viện, nháy mắt biến thân nhanh như siêu nhân Gao bay ra ngoài, vừa chạy vừa nói với chúng tôi: “Tôi không nhìn thấy gì hết, tôi mộng du mà thôi, phó viện trưởng ngài tiếp tục.”

            Tôi 囧, chúng tôi cái gì cũng chưa làm mà!

            Tôi xem bóng dáng người kia chạy trối chết giống nhìn thấy quỷ, bỗng nhiên rất muốn gào khóc, cuộc sống của tôi quả nhiên không có diễn tập, mỗi một ngày đều là hiện trường trực tiếp ah! Ngày mai tôi sẽ càng nổi tiếng hơn!

            Còn Diệp Tử Ninh thì ngược lại, bộ dáng giống như không sao cả, trực tiếp ngồi xuống ghế lái, tôi cũng vội vàng theo lên.

            Hai người ở trên xe nãy giờ không nói gì, không khí có chút kỳ quái, vì thế tôi tìm chuyện để nói, bắt đầu bịa đặt, ba hoa chích choè vuốt mông ngựa với Diệp Tử Ninh, Diệp Tử Ninh vẫn không trả lời, nhìn qua dường như tâm tình không tồi.

            “Đừng gọi tôi là phó viện trưởng trong giờ tư, tôi không thích liên tưởng đến chuyện công việc.”

            “Ồ, thế gọi là gì?” Chuông cảnh linh lại reo lên, tôi vội giả ngu.

            “Vừa rồi cô kêu mấy cái kia nghe cũng không tệ.”

            Hở? Diệp đại ca, Ninh ca ca hay là Ninh Ninh? ! Nhớ tới hình ảnh vừa rồi, tôi ăn a-xít pan-tô-te-nic, da gà lại nổi đầy người.

            “Ha ha, anh xem, đêm nay ánh trăng rất đẹp.” Tôi pha trò lừa dối.

            Lừa dối là một loại nghệ thuật, cũng là một loại học vấn, nhưng không phải ai cũng không phải nắm vững nghệ thuật này, tôi nói xong quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngay lập tức bị đóng băng. Ở nơi đó, bầu trời đen thui, đừng nói là ánh trăng, ngay cả cái bóng của một ngôi sao cũng không thấy.

            >_< tôi 囧.

            Quay đầu lại nhìn Diệp Tử Ninh, mắt phượng hẹp dài của anh ta dường như chứa nước đá, thoáng chốc, nhiệt độ trong xe nhanh chóng giảm xuống gần như bằng 0, tim tôi nhảy dựng lên, toàn thân rùng mình.

            Nhiệt độ tiếp tục giảm xuống, cứ như vậy mãi, tôi sẽ bị đóng băng mà chết , để dịu bầu không khí đi, vì thế ——

            Tôi bắt đầu kể chuyện cười.

            “Nhàm chán quá đi, không bằng tôi kể chuyện cười cho anh nghe nha. Có cái bà lão đi xe bus, ngồi vào xe bà lão không biết đường đi, vì thế với tay gõ nhẹ vào mông tài xế hỏi: Đây là cái gì? Tài xế nói: Đây là cái mông của tôi. . . . . . Ha ha ha. . . . . . Vui lắm phải không. . . . . .” [Sún: đề nghị mọi người tự cù mình để cười nào =))]

            Diệp Tử Ninh hí mắt, ánh mắt sắc bén bay lại đây, lòng lộp bộp một chút, Đặng Tiểu Bình ơi, vị đại BOSS này làm thế nào mà khó hầu hạ như vậy, không buồn cười cũng không cần nghiêm mặt mà.

            Diệp Tử Ninh nhíu mày, cúi đầu, mắt liếc một cái tay của tôi, đen mặt nói: “Đem cái tay của cô bỏ ra!”

            Tôi nhìn theo tầm mắt của anh ta, mặt lập tức nóng lên, mẹ của tôi ơi, tay của tôi không biết khi nào thì phóng lên cái mông gợi cảm của anh ta rồi! >”<

            Tôi lập tức bỏ tay ra, cười gượng hắc hắc hai câu, làm bộ nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, không khí trong xe giống như lạnh hơn, sắc mặt Diệp Tử Ninh cũng lạnh đi ba phần.

            Một phút đồng hồ qua đi. . . . . .

            Tôi quyết định vẫn tiếp tục lấy của độ nóng trên mặt tôi làm dịu đi cái mặt lạnh lùng của anh ta, bởi vì nhiệt độ trong xe thật sự là quá thấp, trái tim tôi chịu không nổi .

            “Tôi bỗng nhiên lại tới một truyện cười: ngày xưa có một con gấu bắc cực, nó thực nhàm chán, vì thế nó bắt đầu vặt lông trên người mình, một cọng, hai cọng, ba cọng. . . . . . Mãi đến khi lông trên người đều bị nhổ, anh có biết nó nói câu kế tiếp là gì không?”

            Tôi ngửa đầu bốn mươi lăm độ nhìn anh ta, đôi môi khẽ mở, đôi mắt nháy nháy vài cái, làm ra dáng vẻ đáng yêu như Lolita, có điều anh ta vẫn như cũ không cảm kích, mắt liếc tôi một cái, tiếp tục lái xe.

            Anh ta không trả lời, tôi chỉ còn cách đáp án công bố, “Nó nói, ‘ lạnh quá đi’, ha ha ha. . . . . .”

            Ách. . . . . . Thật sự là rất lạnh. . . . . .>”<

            Trong xe quanh quẩn tiếng cười của một mình tôi, thật sự rất quỷ dị.

            【Đài quan sát khí tượng Trung ương đưa tin: giờ phút này nhiệt độ không khí trong xe đã sắp đánh vỡ bản ghi chép thấp nhất lịch sử, trong vòng vài phút nữa thời tiết sẽ mưa to gió lớn, nhiệt độ không khí sẽ giảm xuống dưới 0 độ, cũng xuất hiện hiện tượng sương giá kì lạ. 】

            Tôi lùi về chỗ ngồi, vô cùng ai oán nhìn lén anh ta một cái, lần thứ hai cảm nhận được nổi khổ của người làm công, khi ông chủ cao hứng, đánh bạn một tát, cho bạn một quả táo; khi mất hứng, sẽ trực tiếp cho bạn xem cái mông khiêu gợi của anh ta, người làm công chúng tôi thật sự là thê lương hết chỗ nói mà!

            Ngay tại thời điểm tôi suy nghĩ có nên kể truyện cười nữa không, xe đã chạy đến trước cửa khu dân cư chỗ tôi  .

            Lòng tôi vui như mở cười, lập tức có thể bỏ anh ta ra rồi, không ngờ anh ta lại theo tôi xuống xe, làm như phải tôi đưa đến cửa.

            Thượng đế lão gia nhân người định hãm hại con sao?! Thật làm cho tôi hao tâm tổn trí vò đầu bức tóc mà!! Nhìn người đang rất hứng thú bên kia, thật sự tôi rất muốn lấy đậu hủ đập vào đầu anh ta, đại ca, huynh lên cơn điên thì trở về nhà tụng kinh niệm Phật đi, thật sự không cần đi theo tôi .

            Tới dưới lầu rồi, tôi đứng lại, “Phó. . . . . . Nếu không tôi gọi anh là Tử Ninh, được không?”

            Nghe vậy, khuôn mặt ai kia lạnh như băng nãy giỡ rốt cục cũng có xu thế xuân về trên đất nước rồi, ý ấm áp xuân động lòng người, đuôi chân mày giản ra, thần sắc anh ta cổ quái liếc mắt nhìn tôi một cái, “Uhm”  xem như trả lời.

            Tôi đang muốn nói với anh ta đưa đến nơi này là được rồi, lại bỗng nhiên nhìn đến anh ta sau lưng hiện lên một bóng dáng quen thuộc, tôi nghiêng mình qua thấy, khóe miệng run rẩy, kia không phải đường ca của tôi sao?

            Giờ phút này anh ta đang ngồi xổm trên mặt đất mang giày, vừa cột dây giày vừa liên tiếp nhìn về phía chúng tôi, mang xong chân trái rồi vẫn lại mang chân phải. 

            Tôi trừng mắt nhìn anh ta một cái, nhìn thấy Đường ca tôi hai chân đều mang giày xong rồi, ngay sau đó, tròng mắt của tôi thiếu chút nữa rớt ra, chỉ thấy anh ta quát to một tiếng”Ai nha, kính sát tròng của tôi rớt” , sau đó nghiêng mông sờ soạng trên mặt đất.

            Tôi 囧, trên mặt nổi lên một đường hắc tuyến, anh ta khi nào thì mang kính sát tròng? Tôi nhớ rõ thị lực anh ta là 10/10, hoả nhãn kim tinh, tốt không thể tốt hơn.

            Ngay sau đó, đại bá của tôi vác bụng bia của ông hát hí khúc đi ra bỏ rác, nhìn thấy tôi cùng Diệp Tử Ninh đứng ở nơi đó, chấn động toàn thân, không thể tin được  nhìn chúng tôi hai giây, ngay sau đó, rút lui hai bước, ngồi xổm xuống. . . . . . buộc dây giày.

            Chân tôi lảo đảo, thiếu chút nữa té ngã, đại bá, dưới chân người mang là dép lê đó, làm sao có dây giày cho người buộc ah? !

            Trên mặt của tôi tăng lên đường hắc tuyến thứ hai, quả nhiên là có phụ tất có tử a! [Sún: có phụ tất có tử là có cha tất có con]

            “Anh trở về đi, tôi tự lên là được rồi.” Tôi kéo kéo khóe miệng run rẩy nói với Diệp Tử Ninh, trong lòng âm thầm kêu khổ, làm thế nào mà để bị Đường ca cùng đại bá tôi thấy được cơ chứ, lần này đi khẳng định tránh không được một cuộc thẩm vấn rồi.

            Diệp Tử Ninh tựa hồ chú ý tới ánh mắt của tôi, theo ánh mắt của tôi nhìn bên kia, sau đó quay đầu lại gật gật đầu, ” Chuyện hợp đồng còn nhớ rõ không?”

            Tôi rầu rĩ gật đầu.

            “Vậy đêm nay cô đem quần áo đồ dùng cần thiết thu thập cho tốt, ngày mai bắt đầu sẽ không trở về nơi này .”

            Dạ dày tôi bắt đầu run rẩy, “Đã biết.”

            Tôi xoay người muốn bỏ chạy, lại nhìn đến bác Lâm cách vác  mang theo con chó nhà bà ta đi ra tản bộ.

            Thật sự là xấu số quá đi! >”<

            Chuông cảnh linh lại reo, tôi vội vàng tìm chân tường chung quanh tiếp tục giả bộ thằn lằn, chính là trước không thôn sau không điếm , vì thế —— tôi ngồi xổm xuống giả bộ buộc dây giày. . . . . . Ách, tuy rằng tôi mang chính là giày cao gót, nhưng dù sao cũng có dây mà, tôi không ngại làm bộ. >”<

            “Ý, đây không phải Tiểu Trư sao?” Giọng nói của bác Lâm từ trên đầu tôi truyện xuống, con chó nhà bà ta ngửi ngửi chân của tôi, sau đó làm ra tư thế đi tiểu, tôi sợ tới mức nhảy dựng lên.

            Xem tránh không khỏi, tôi chỉ còn cách trưng ra  một nụ cười khổ: “Đã trễ thế này, bác Lâm bác còn chưa ngủ sao?”

            “Tiểu Trư, đây là boy-friend của con sao?” Bác Lâm nhìn Diệp Tử Ninh từ trên xuống dưới, hai mắt híp lại thành mắt chuột, chiết xạ ra quang mang chói mắt.

            Tôi bị một ngụm tiếng Anh “boy-friend” bác Lâm đánh cho miệng sùi bọt mép, phục hồi tinh thần lại vội vàng giải thích: “Ah, có, không không. . . . . . Không phải.”

            Diệp Tử Ninh thần sắc cổ quái liếc nhìn tôi một cái nhưng không lên tiếng.

            “Bác cũng đoán không phải, bác đã nói rồi, nam nhân ‘hot’ như vậy làm thế nào có thể coi trọng con được, ha ha ha. . . . . . Nếu anh ta coi trọng Tiểu Trư con, Bác Lâm đây sẽ cái lộn ngược tám mươi ra sau ngay tại tiểu khu cho con xem!”

            A! A! A!

            Tôi bị kích thích vô lực, lệ rơi đầy mặt, cả người run rẩy, mấy lần muốn té xỉu.

            Bác Lâm tiếp tục kể chuyện riêng, đã sắp tiến vào cảnh giới cao nhất: “Bất quá  nha, Tiểu Trư con cũng tuổi không còn nhỏ, cũng nên tìm một boy-friend đi, bác Lâm đây là nhìn thấy con từ nhỏ lớn lên, còn nhớ rõ lúc mười tuổi con còn đái dầm, bác thật lo lắng con gả không ra. . . . . .”

            “. . . . . .”

            Tôi lệ rơi như thác nước Ni-ca-ra-goa, vì sao mọi người tôi bên cạnh đều kì quái như vậy? !

            Tôi tức giận đến mức muốn bỏ đi, đi được vài bước, nhìn lại, thiếu chút nữa bị sặc nước miếng mà chết, bác Lâm đang tự nhiên kéo cánh tay Diệp Tử Ninh, một bên mặt hoa mắt si, một bên tận tình kể chuyện tôi từ nhỏ tới lớn, mà Diệp Tử Ninh nghe được hai mắt tỏa sáng.

            Tôi vội vàng bay trở về, bỏ tay bác Lâm ra, kéo tay Diệp Tử Ninh đi về xe BMW của anh ta.

            “Anh mau trở về đi thôi, về sau không cần lại đến !”

            Mắt phượng anh ta nhíu lại: “Chẳng lẽ cô không thích tôi lại đây.”

            “. . . . . .” Thích cái du*k! Tôi lỗ mũi hướng lên trời trong lòng nói thầm.

            Chân mày anh ta cau lại, một đạo ánh sáng lạnh trực diện giết lại đây: “Hay là cô cảm thấy tôi không xứng lại đây?”

            Sát khí, có sát khí!

            Tôi lập tức thực không có cố khí mà giơ giáo đầu hàng, nhanh chóng phủ nhận: “Không có, tôi không có ý đó!”

            Vẻ mặt anh ta vẫn lạnh lùng như cũ: “Cô không phải vừa nói như vậy sao?!”

            Trên mặt tôi lập tức trưng ra một đóa hoa cúc, như thái giám thấy Từ Hi thái hậu, chân chó nói: “Tiểu nhân như thế nào không thích ngài đến đâu, ngài đại giá quang lâm, làm cho hàn xá kẻ hèn này vẻ vang, tiểu nhân cao hứng còn không kịp như thế nào lại không thích đây?”

            Mắt anh ta cong lại, khóe miệng khẽ cười, ngón trỏ nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay tôi: “Tôi biết cô thích tôi ở lại đây.”

            A a a a a a. . . . . . bà nội nó, lại dùng chiêu này! Thế giới này không phải thiếu JQ, mà là thiếu ánh mắt phát hiện JQ, nếu có người cố ý đem JQ đặt tới trên người nào đó, trừ phi là khùng, nếu không cho dù cận thị tám trăm độ cũng có thể thấy được!

            Cáo già Diệp Tử Ninh này chính là một người trong đó, anh ta luôn tạo ra biểu hiện giả dối nhất, đem lực chú ý trên người anh ta dời qua người tôi, vô tình tôi đẩy lên trung tâm sân khấu, nhận được lễ rửa tội bằng vô số ánh mắt của Đảng cùng nhân dân!

            Sau lưng đồng thời phóng tới vài luồng ánh mắt sáng như sao, tôi vội vàng giật tay lại, mặt đỏ bừng: “Tôi. . . . . . Tôi đi về trước, cúi chào.”

 

14 phản hồi (+add yours?)

  1. lemi197
    Th11 07, 2011 @ 21:43:05

    thank, truyen rat hay, lun ung ho ban ^^

    Phản hồi

  2. hankyunghee
    Th11 07, 2011 @ 21:48:09

    ha ha chet cuoi vs c nay mat. Anh ni deu wa dj. Thanks ty

    Phản hồi

  3. koytiny
    Th11 07, 2011 @ 22:09:38

    tkssss ha

    Phản hồi

  4. chilsu
    Th11 07, 2011 @ 22:10:59

    haha lại phải cười trên nỗi đau của tiểu trư rồi ! thanks nàng nha !

    Phản hồi

  5. Cho0kyu0hyun
    Th11 07, 2011 @ 22:11:21

    cam on ban nhieu. truyen hay lam

    Phản hồi

  6. Pino
    Th11 07, 2011 @ 22:21:22

    truyen hay qua, hoi giong “Boss yeu nghiet” nhung ma hay hon nhieu…. cuoi den chet mat voi 2nv chinh………

    Phản hồi

  7. jimylia
    Th11 07, 2011 @ 22:36:58

    Anh gian qua. Thanks nang. Uoc gi ta gap 1 anh

    Phản hồi

  8. phiyen33
    Th11 08, 2011 @ 12:29:16

    Thanks nàng !
    Tội nghiệp Tiểu Chu hihi

    Phản hồi

  9. abc
    Th1 18, 2012 @ 22:46:32

    ôi. buộc dây giày. =))

    Phản hồi

  10. nghiemlam
    Th1 28, 2012 @ 00:28:53

    thanks nhieu

    Phản hồi

  11. candy
    Th2 26, 2012 @ 19:40:30

    thanks!
    bác Lâm thật dễ thương nha

    Phản hồi

  12. Trackback: JQ thiêu đốt năm tháng [Read Online] « khotruyendownload
  13. Trackback: JQ thiêu đốt năm tháng | Tiểu Bạch Miêu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: